Ngôi sao đêm trong mắt bầu trời

Chương 6: Như Không Thể Gặp Lại


“Khi cho rằng có thể gặp nhiều hơn

đến cuối lại như hai đường thẳng”

Sau buổi gặp mặt vô tình hôm ấy, cả hai người đều quay lại quỹ đạo cuộc sống vốn có của riêng mình. Mọi thứ tưởng chừng cứ như vậy, nhưng chỉ mình hai người họ biết rằng dường như đã có điều gì đó thay đổi. 

Phương Linh trở lại với công việc, nơi mà cô luôn gắn bó với những điệu múa uyển chuyển, những giờ hướng dẫn học viên và cả những tiếng nhạc luôn vang lên ở trong phòng tập. 

Cô cố gắng khiến cho bản thân mình trở nên bận rộn nhất có thể. Cô biết, nếu như để bản thân nghỉ ngơi dù chỉ một giây, thì trong đầu cô lại nghĩ tới anh. 

Cô đang tập trung uốn nắn tư thế cho một nhóm học viên thì bỗng chợt điện thoại cô sáng lên, hình như có một tin nhắn được gửi đến.

Cô cầm lên xem. Khi thấy cái tên “Trọng Nghĩa” hiện lên, tim cô lỡ mất một nhịp cảm giác nóng ran dâng lên từ cổ họng.

Nội dung tin nhắn rất đơn giản.

“Dạo này cậu có bận lắm không?”

Cô đứng bất động. Ngón tay dừng lại nơi bàn phím. Cô soạn tin rồi lại xoá đi. Cô viết “Tớ bận lắm, nhưng vẫn ổn.” Rồi cô lại xoá. Cô viết “Cũng không bận, cậu có chuyện gì không?”. Cô không biết trả lời sao cho đúng. Vì dường như không phải cô quá bận, mà chỉ là cô muốn làm cho bản thân mình trở nên bận bịu để trốn tránh thôi.

Cô sợ rằng nếu giờ cô đáp lại, mở lòng hay tiến thêm một bước nữa, thì mọi thứ sẽ tan ra như bọt biển. Dũng khí tuổi mười lăm năm nào đã bị thời gian bào mòn.

Vì thế, cô lựa chọn cách im lặng. 

Cô tắt màn hình điện thoại, để tin nhắn chìm dần vào quên lãng. Không trả lời tin nhắn đồng nghĩa với việc không cho phép mối quan hệ này có thêm cơ hội. 

Ở một góc khác Trọng Nghĩa đang nghỉ giải lao giữa buổi quay phim quảng cáo. Anh cầm điện thoại lên, chờ đợi hồi âm.

Ban đầu, khi nhắn tin không thấy hồi đáp, anh còn tự trấn an rằng cô bận thật. Anh không làm phiền, tôn trọng sự im lặng đó. Nhưng rồi một ngày, rồi hai ngày trôi qua, anh vẫn không thấy cô nhắn lại, thậm chí là một icon đơn giản.

Chợt, trong lòng anh nảy sinh cảm giác hình như cô đang có ý tránh mặt mình.

Anh nhíu mày, sự bối rối ban đầu dần chuyển thành sự thất vọng xen lẫn chút giận dỗi.

“Cô ấy thực sự không có nổi ba mươi giây để trả lời sao?” 

Chẳng nhẽ sau buổi gặp mặt đó, sau dòng tin nhắn trả lời lịch sự của cô, anh đã kỳ vọng quá nhiều chăng? Kỳ vọng rằng cô cũng nhớ anh, kỳ vọng rằng cô cũng muốn hàn gắn.

Còn Phương Linh, cô vẫn sống một cuộc sống dùng công việc để lấp đầy suy nghĩ của mình. Cô không biết vì sao bản thân mình lại như thế. Có lẽ vì giờ đây cô tự ti về bản thân quá nhiều và cũng có thể dũng khí khi đó của cô đã bị thời gian bào mòn. Cô sợ nếu như mình đối diện, nếu như mình mở lòng thì sẽ bị bỏ rơi, bị tổn thương như khi đó.

Vậy nên cô chọn cách tránh mặt anh và lặng lẽ biến mất khỏi cuộc sống của anh. Nhưng như thể tình cảm trêu đùa với cô, vì càng tránh cô lại càng nhớ.

Những ngày sau đó, họ vẫn sống, nhưng mỗi người lại là một thế giới riêng. Họ như hai đường thẳng song song, chả thể gặp nhau thêm một lần nào nữa. Cứ như vậy, khoảng cách giữa cả hai càng ngày càng dài. Dài tới mức, đôi khi chỉ là một lời hỏi han cũng dần trở nên xa xỉ.

Một buổi chiều, Phương Linh tan làm muộn. Trên đường trở về nhà, trời lại bất chợt đổ một cơn mưa rào dữ dội.

“Thật giống như ngày mình gặp lại cậu ấy.”

Cô vội chạy vào một mái hiên của một cửa hàng tiện lợi để trú mưa. Từ phía bên kia đường, cô thấy một bóng dáng cao lớn, quen thuộc đến đau lòng.

Cô giật mình là Trọng Nghĩa.

Anh đứng đó, tay cầm một chiếc ô đen, nổi bật giữa dòng người. Ánh mắt anh đang nhìn quanh, như thể đang tìm kiếm ai đó giữa biển người. Cô nhận ra ngay lập tức. 

Cô giật mình, hoảng hốt. Cô biết nếu giờ anh nhận ra và chạy tới bên cô thì mọi phòng tuyến mà cô đã dựng lên bấy lâu nay sẽ sụp đổ ngay lập tức. 

Cô vội quay người đi, cúi thấp mặt, lợi dụng sự hỗn loạn của cơn mưa, cô chạy vụt vào dòng người, cố gắng hòa mình vào những chiếc ô và bóng người đang chạy trốn khỏi cơn mưa. 

Trọng Nghĩa nhìn quanh một lúc lâu. Ánh mắt anh dừng lại ở một bóng dáng lướt qua. Anh cảm thấy một sự quen thuộc mãnh liệt, một linh cảm mách bảo rằng đó chính là cô. Anh vội vàng chạy qua đường, mặc kệ dòng xe cộ đang hối hả.

Nhưng khi vừa tới nơi mà anh nghĩ cô đang đứng, bóng dáng ấy lại đã biến mất.

Anh đứng đó rất lâu, đôi mắt sâu hun hút nhìn vào dòng người kia như thể muốn nhìn ra cô. Anh đã chạy đến đây, đến khu vực này, vì anh nhớ ra đây là con đường cô thường đi về. Anh đã cố gắng tạo ra sự ngẫu nhiên này, nhưng cô vẫn trốn.

Anh chẳng hiểu vì sao lần gặp lại này cô lại luôn trốn tránh anh như thế. Anh đã nghĩ rằng, sau tất cả những gì họ đã chia sẻ, ít nhất họ có thể là bạn.

Cuối cùng mọi thứ như thể dừng lại ở cái ngày chụp ảnh hôm đó. 

Nhưng có lẽ duyên phận như muốn hàn gắn cả hai lại, khi cô càng muốn trốn tránh anh, thì lại như từng bước bước lại gần anh hơn. Sự im lặng của cô chỉ càng khiến anh nhớ và muốn tìm cô thêm.

Bình luận đoạn văn

Bình luận

Thiết lập văn bản

Xem trước

Nội dung sẽ hiển thị như thế này

Chọn font chữ

Cỡ chữ

12px 30px