Chương 22: Tỏ Tình (1)
“Hôm nay tớ sẽ nói,
điều mà tớ đã giấu trong lòng.”
Tháng mười hai dần tới, mang theo cái buốt lạnh đặc trưng của mùa đông Hà Nội. Mới có năm rưỡi chiều mà trời đã tối sầm, gió mùa xuyên qua từng hàng cây, khiến những tán lá khẽ lay động, cuốn theo hơi lạnh ẩm ướt.
Trọng Nghĩa đứng tựa vào lan can bên toà nhà đối diện, mắt anh hướng theo bóng dáng của Phương Linh. Cô trông vẫn vậy, nhưng hôm nay dường như có gì khác so với mọi khi.
Những bước chân của cô giờ đây không còn vội vã, không còn nét lẩn tránh như trước. Mà dường như cô đã đi chậm lại, như thể đang ngắm nhìn phố xá, cũng như thể đang chờ đợi ai đó, một sự chờ đợi đã được cô ngầm chấp nhận.
Một tháng từ cái ngày mà Nghĩa bảo rằng sẽ chờ đã trôi qua. Ba mươi ngày ấy, anh dùng tất cả những sự dịu dàng và kiên nhẫn để bước vào trái tim cô từng chút một.
Anh luôn đứng đó chờ đợi cô, trên tay lúc nào cũng có một cốc trà gừng ấm.
“Cậu uống đi, một ngụm thôi cũng được, kẻo lạnh.”
Nhiều lần, những đồng nghiệp nơi cô làm đều trêu chọc cô và nói rằng Nghĩa đang theo đuổi cô. Nhưng cô đều lắc đầu và bảo với mọi người rằng cả hai chỉ là bạn.
Mỗi lần như vậy, anh đều muốn đến đó muốn đứng bên cạnh cô bảo với mọi người rằng anh đang theo đuổi cô và mong muốn cô sẽ là bạn gái của mình. Hình như Nghĩa chợt nhận ra, tình cảm của anh dành cho Linh giờ đây không phải sự nồng cháy, nhiệt huyết và không thể thổ lộ hay nắm tay cô vào năm mười bảy tuổi đó. Mà tình cảm ấy giờ đây nó lặng lẽ, dịu dàng và chân thành tới mức không cần phải ồn ào hay cần một lời hồi đáp.
Tối hôm ấy, khi về tới nhà sau một ngày mệt mỏi. Nghĩa nằm xuống sofa, khi đang để cho cơ thể mình nghỉ ngơi, thì bất chợt tiếng điện thoại reo lên.
“Alo, có chuyện gì.”
“Tao bảo tối nay gặp nhau tý đi. Mai tao lại vào Hồ Chí Minh rồi, bận tối mặt tối mũi rồi.”
“Mấy giờ?”
“Tám giờ đi, ở quán cũ.”
Rồi cuộc điện thoại bị ngắt, không gian xung quanh lại như chìm vào tĩnh lặng.
Một lúc sau, Nghĩa bước ra khỏi nhà. Anh nhìn sang căn nhà đối diện. Căn nhà giờ đây vẫn còn đang sáng đèn.
“Không biết giờ này cậu đang làm gì nhỉ? Có ăn bữa tối tớ mang đến không?”
“Giá mà giờ tớ được ở cùng với cậu, cùng chia sẻ sau một ngày mỏi mệt thì tốt biết mấy.”
Rồi Nghĩa bước lên xe, đi tới quán bar Nhật Dương. Đến nơi, Nghĩa đã thấy Minh ngồi ở đó từ bao giờ, ly Whisky đã được rót.
“Tao đây.”
“Sao, mai mày vào Nam rồi mà giờ vẫn có thời gian cho tao à.”
“Tao phải gặp mày chứ, còn để hỏi xem tiến trình theo đuổi cô bạn thanh mai của mày tới đâu rồi. Một tháng rồi đó, Nghĩa!”
Nghĩa không trả lời, chỉ quay qua rót cho mình ly rượu, rồi ngồi lơ đễnh nhìn xung quanh.
“Ê mày bơ tao hả? Hay nhớ cô bạn kia rồi. Sao chuyện theo đuổi hay tỏ tình ra sao rồi?”
“Mọi chuyện vẫn vậy thôi. Tao vẫn chưa tỏ tình.”
“Gì cơ? Mày chưa nói á?”
“Mày đã theo đuổi một tháng trời rồi. Đợi cô ấy dưới trung tâm, cùng nhau về nhà còn đưa đồ ăn sáng nữa, mà mày vẫn chưa tỏ tình? Mày định chơi trò im lặng đến bao giờ nữa?”
Nghĩa không trả lời, anh chỉ tựa lưng vào ghế. Ánh mắt nhìn vào ly rượu màu hổ phách trên bàn. Anh không biết bản thân vì sao mà chưa nói ra, là vì sợ cô ấy sẽ trốn tránh như lần trước, hay sợ rằng nếu nói ra thì cả hai không thể quay lại mối quan hệ bình yên như bây giờ nữa, mối quan hệ lấp lửng, nhưng an toàn.
“Nếu như mày cứ theo đuổi vậy và chờ đợi cô ấy mở lòng thì cả đời này mày cũng chả nói ra được đâu. Đôi khi, mày cần nói một lời rõ ràng để cho cô ấy biết rõ tình cảm của mày dành cho cô ấy ra sao. Mày cứ nói đi, dù cho kết quả ra sao thì mày cũng đã thành thật với bản thân và cảm xúc của chính mình mà.”
Nghĩa biết, chẳng ai sẽ chờ đợi quá lâu bên ngoài một cánh cửa mà chẳng hề giơ tay gõ lấy một lần.
Sau một hồi im lặng, Nghĩa nâng ly rượu lên nhưng chỉ lắc nhẹ rồi lại đặt xuống. Dường như trong đầu anh có rất nhiều điều muốn nói, nhưng mọi điều cứ chồng lên nhau rồi như tắc nghẹn lại nơi cổ họng.
Minh nhấp một ngụm rượu, chống khuỷu tay lên bàn rồi nhìn Nghĩa. Chợt lúc này Minh thấy, người bạn luôn giỏi giang, quyết đoán trong công việc của mình, hoá ra cũng có lúc tâm trí rối bời, yếu đuối đến như vậy.
“Nghĩa này, giờ mày đang sợ điều gì mà không dám nói? Mày sợ cậu ấy từ chối hay mày sợ cả đời này cậu ấy không biết mày thương cậu ấy.”
“Có lẽ là tao sợ cả hai.”
“Nhưng nếu mày không nói thì sao cô ấy biết? Vả lại, mày phải nói thì mới biết kết quả chứ.”
“Với lại mày có biết sao mày sợ không?”
“Có lẽ vì tao đã thích cô ấy quá nhiều và quá lâu chăng.”
“Không.”
“Vì mày coi cậu ấy là một người đặc biệt trong lòng. Mà những gì mày xem là đặc biệt thì lúc nào cũng luôn sợ đánh mất, sợ không xứng đáng.”
Cuộc nói chuyện kéo dài thêm một lúc. Đến khi mọi thứ xung quanh dần dần yên ắng hơn, tiếng nhạc cũng chuyển sang những giai điệu nhẹ nhàng hơn.
“Minh.”
“Hả.”
“Nếu như mày là tao, thì mày sẽ nói khi nào.”
“Hôm nay.”
“Hôm nay?”
“Ừ. Hôm nay, khi mà cảm xúc mày đang rõ ràng và tự tin nhất. Mày hiểu rằng bản thân mày đang muốn gì. Nếu chờ lâu thêm chỉ khiến cho mày chùn bước, đắn đo rồi lại bỏ lỡ. Cậu ấy đã không trốn mày nữa, đó là tín hiệu. Giờ là lúc mày phải hành động.”
“Mày đã gặp lại được người mà mày cho rằng cả đời này sẽ chẳng thể gặp lại nữa. Vậy thì mày còn chờ đợi điều gì?”
Gần mười một giờ đêm, hai người rời khỏi quán bar. Gió đêm thổi mạnh hơn, mang theo cái lạnh cắt da cắt thịt.
Anh đứng bên xe một lúc, nhưng không mở cửa xe. Anh mở điện thoại, màn hình bật sáng lên. Anh lướt một lúc, tìm đến tên của cô.
Ngón tay anh dừng lại ở phần bàn phím, nhưng mãi chẳng thể gửi nổi một tin nhắn. Anh viết rồi lại xoá rồi anh chợt bật cười.
“Có phải tin nhắn cầu hôn đâu mà run vậy.”
Cuối cùng, anh cũng gõ được một dòng, ngắn gọn nhưng mỗi con chữ đều là thật lòng, chứa đựng sự chân thành.
“Mai cậu rảnh không? Nếu có, tớ muốn gặp cậu. Có một chuyện rất quan trọng tớ muốn nói với cậu.”
Anh nhìn dòng tin nhắn thật lâu rồi mới bấm gửi. Hình như Linh đã xem rồi, dấu ba chấm hiện lên vài giây rồi biến mất. Có vẻ là anh đã chuẩn bị sẵn tâm lý. Dù cho kết quả có ra sao thì anh cũng đã bước một bước mà bản thân đã chờ nhiều năm.
Đêm ấy, anh về nhà. Bên nhà cô vẫn còn sáng đèn. Nhưng anh không tìm kiếm bóng dáng cô bên cửa sổ nữa. Anh đi đến bên cạnh con thỏ bông mà cô đã tặng, khẽ nâng nó lên rồi nói.
“Mai gặp nhé, Phương Linh. Và mai tớ sẽ nói hết.”