Chương 28: Sự Giằng Xé Trong Tim
“Điều buồn nhất không phải là cậu không thích mình
Mà là cậu thích mình từ khi mình còn chưa biết gì."
Buổi sáng hôm sau, Trọng Nghĩa tỉnh dậy, không có tiếng chuông báo thức, cũng chẳng có ai gọi, nhưng anh vẫn choàng tỉnh như thể chính trái tim đã gọi anh dậy.
Sự thật của đêm qua dường như vẫn vang vọng trong đầu anh, câu nói và cả hình dáng cô ngày hôm vẫn còn rất rõ ràng.
Nghĩa nhắm mắt lại, muốn thử quên đi, nhưng câu nói ấy như quay lại cả ngàn lần trong đầu, mỗi lần đều với một sắc thái khác nhau. Nghĩa ngồi dậy, đưa tay ra chạm vào khoảng không trước mặt, cảm giác như muốn nắm lấy đôi tay cô, muốn ôm lấy cô thật chặt để bù đắp cho những năm tháng cô đơn đã qua.
Mọi thứ đến bất ngờ quá, giống như khi anh mở một cuốn nhật ký cũ ra mà không ngờ rằng tên của mình đã nằm từ trang đầu tiên tới trang cuối cùng. Mà người viết nó lại chỉ luôn dõi theo anh, âm thầm, cô đơn.
Cảm xúc bên trong anh càng ngày càng dậy sóng, chúng cuộn trào, đòi hỏi sự đối diện.
Chợt hình ảnh ngày mà cô tặng anh con thỏ như ùa về. Khuôn mặt lúng túng, ánh mắt e dè và đôi tay rụt rè chìa món quà. Anh tự hỏi vì sao lúc đấy mình không kéo cô lại để hỏi rõ sao lại tặng quà sớm, hay nếu anh chú ý nhiều hơn tới con thỏ bông, chạm vào nó kỹ hơn, thì có lẽ cả hai đã chẳng bỏ lỡ nhau những năm tháng trưởng thành quan trọng nhất.
Anh biết, giờ có nghĩ lại, tự trách hay chìm đắm trong những câu hỏi và câu “giá như” thì cũng chẳng thể giải quyết được vấn đề gì.
Nhưng sao trái tim lại chẳng hề nghe lời?
Những cảm giác tiếc nuối và thương cô cứ tới âm ỉ như một vết bỏng nhẹ, dù không đau tới quằn quại nhưng lại khiến cho anh chẳng thể quên. Nó không phải là dằn vặt, mà là nỗi thương vô bờ bến dành cho sự cô độc của cô.
Trên ban công căn nhà đối diện, những chậu hoa hải đường đang đung đưa trước gió, và cửa sổ phòng cô đã hé mở.
Ánh nắng chạm vào mép cửa, chiếu rọi lên những cánh hoa hải đường. Trong khoảnh khắc đó, Nghĩa cảm thấy mình muốn gặp cô ngay lập tức. Anh muốn nhìn thấy cô, để chắc chắn rằng cô thật sự đang ở đây, trong tầm mắt anh.
Anh không còn muốn là người chỉ đứng đợi vào mỗi buổi chiều nữa. Anh muốn là người chủ động chào buổi sáng, anh muốn thấy cô rạng rỡ trong ánh nắng và cũng muốn nói với cô một câu “chào buổi sáng” đơn giản mà trực tiếp.
Hôm nay Phương Linh như khác hẳn. Cô chẳng còn dáng vẻ luống cuống quay đi, tránh ánh mắt anh hay sợ rằng anh sẽ phát hiện ra điều gì đó.
“Chào buổi sáng, nay cậu dậy sớm vậy?”
“Cậu có muốn cùng tớ đi dạo chút không?”
Nghĩa thoáng bất ngờ, rồi khuôn mặt anh giãn ra thành một nụ cười vui vẻ gật đầu. Cả hai cùng nhau đi qua một đoạn ngắn. Đường phố sáng sớm ít người và khoảng cách giữa cả hai dường như cũng đã gần hơn trước.
Gần tới nỗi, anh có thể ngửi thấy được mùi hương hoa nhài nhàn nhạt toả ra từ người cô. Mùi hương ấy giờ đây mang lại cảm giác bình yên.
Thi thoảng Nghĩa liếc sang cô, anh muốn khắc ghi và cũng như không muốn bỏ lỡ bất cứ điều gì nữa.
“Cậu biết không, Chíp, những lời cậu nói tối qua khiến tớ bất ngờ tới mức chẳng ngủ nổi.”
“Sao vậy?”
“Vì tớ nghĩ, những năm qua cậu đã cô đơn tới mức nào mà phải chôn dấu tình cảm của mình sâu trong một con thỏ bông.”
Cô biết mình không thể giấu anh mãi được, nhưng không ngờ mọi chuyện lại nhanh đến thế.
“Cậu biết rồi sao?”
Anh gật đầu, không hề nói thêm một câu nào nữa. Nhưng bàn tay anh bất ngờ đưa ra, chậm rãi, dứt khoát, đan năm ngón tay của mình vào tay cô.
Cô cảm thấy một làn sóng nhẹ nhõm và hạnh phúc dâng trào. Cô đã không còn cần nắm chặt vạt áo anh để níu giữ nữa anh đang tự nguyện ở bên cô.
Cô cũng chẳng hề rút ra. Có lẽ, vì sau đêm hôm qua dường như cô đã chẳng còn gì để giấu giếm anh nữa. Cứ như vậy, hai người sánh vai, tay trong tay với nhau. Đó là một sự đồng ý không lời cho một mối quan hệ mới.
“Tớ xin lỗi, vì đã để cậu chờ lâu tới như vậy.”
“Không sao đâu, chuyện cũng đã qua lâu rồi mà.”
Linh nói vậy không phải vì cô đã quên, mà vì cô không muốn anh phải day dứt thêm.
“Nhưng trong lòng tớ vẫn thấy day dứt, có lẽ vì đã bỏ lỡ tình cảm của cậu quá lâu. Tớ không muốn bỏ lỡ thêm bất cứ khoảnh khắc nào nữa.”
Ánh mắt anh nhìn cô như sâu bên trong vẫn còn chứa đựng muôn vàn điều muốn nói, muôn vàn lời hứa muốn giữ.
Giờ đây Nghĩa biết rõ cảm xúc của mình là gì. Đó là tình yêu và sự cam kết, anh không muốn bỏ lỡ cô.
Nỗi day dứt đã thành nỗi thương, nỗi nhớ muốn bù đắp cho cô nhiều hơn. Rồi cứ thế, anh từng bước xuất hiện lại trong cuộc sống của cô. Anh vẫn như mọi ngày đều đứng trước cổng trung tâm đợi cô vào chiều muộn, hay vào những buổi sáng cả hai sẽ cùng nhau đi dạo rồi anh sẽ đưa cô đi làm. Anh chủ động tạo ra một nhịp điệu ổn định, để Linh cảm thấy được sự kiên định và an toàn.
Đồng nghiệp cô ban đầu cũng thấy làm lạ, nhưng khi đã quen, đôi khi sẽ tíu tít trêu cô hay khi gặp Nghĩa đều sẽ trêu.
“Nay cậu lại tới đón bạn gái à.”
Anh không hề phủ nhận mà chỉ gật đầu, bởi có lẽ sâu trong lòng anh, cô thật sự đã là bạn gái của anh rồi. Anh dùng hành động công khai, để củng cố niềm tin cho chính Linh và cho cả mối quan hệ.
Nhưng về phần cô, mỗi khi bị trêu đều sẽ phủ nhận, giọng nói vẫn còn chút ngượng ngùng và e dè. Tuy nhiên, trong lòng dường như có một cỗ máy ấm áp dâng lên và cô hình như cũng đã mở lòng hơn với anh.
Buổi chiều hôm đó, anh vẫn như thường lệ đứng chờ cô nơi ngoài cổng trung tâm. Gió mùa se lạnh thổi qua những tán lá khô treo lơ lửng trên cao. Nghĩa đứng ở ngoài hành lang, tay đút vào túi áo khoác, người anh hơi nghiêng, ánh mắt luôn hướng về phía cửa.
Chợt anh thấy Linh bước ra.
“Để tớ đưa cậu về.”
Linh gật đầu, cả hai ngồi trên xe. Tiếng nhạc nhẹ pha lẫn tiếng ồn ào ngoài phố tựa như một bản nhạc nền. Trong xe, dù cả hai chẳng hề nói với nhau câu nào nhưng họ đều biết chỉ cần như này là đủ.
Khi đến cửa nhà, sau khi Linh xuống xe, anh cũng đi xuống đứng trước bậc thềm, khẽ hỏi.
“Cậu vẫn ổn chứ?”
Như thể anh muốn chắc chắn rằng sau đêm hôm đó, sau những bước tiến dũng cảm, cô vẫn giữ được sự bình an trong tâm hồn.
“Tớ vào nhà nhé, cậu cũng về đi kẻo lạnh.”
Nghĩa gật đầu, nhưng anh vẫn đứng đó, đợi tới khi cô mở cửa, bước vào nhà và đèn phòng khách bật lên, anh mới quay lại để xe vào gara và quay về nhà.
Dù cho nỗi day dứt vẫn còn đó, nhưng nó đã hóa thành một lời nhắc nhở anh phải trân trọng từng khoảnh khắc khi ở bên cô.
Lúc đó, Nghĩa mới chợt hiểu ra, day dứt không phải là dằn vặt để đau khổ, mà có lẽ là để bản thân mình khi yêu một ai đó sẽ cẩn thận hơn, để không bao giờ lặp lại lỗi lầm vô tâm của quá khứ.
“Lần này hãy để tớ chủ động bước tới bên cậu”