Kỳ thi tốt nghiệp tốn mất bốn ngày, 12 năm giáo dục bắt buộc kết thúc nhanh như một cái chớp mắt.
Môn thi cuối cùng là Tiếng Anh, bởi vì thi tốt nghiệp không cho phép nộp bài sớm, trong phòng thi của Thiên Tường tên cậu lại đứng cuối danh sách, đến lúc tên cậu được gọi lên thì sân trường đã vắng hoe rồi. Bước ra khỏi phòng thi, sân trường rộng rãi chỉ còn lác đác vài người qua lại, Thiên Tường đứng lặng một góc nhìn quanh trường một vòng…
“Chào cậu…” một giọng nói ngọt ngào vang lên, nghe qua còn có phần hơi thẹn thùng.
Thiên Tường nhìn xuống, đó là một nữ sinh tóc dài, uốn gợn sóng rất hợp thời, hai má cô nàng đỏ ửng, đôi mắt tròn xoe ngước lên nhìn cậu… Thiên Tường cũng không chắc, có lẽ đó là phấn má hồng của nữ sinh.
“Có lẽ về sau chúng ta cũng không thể gặp lại nhau nữa, nên mình mới quyết định nói với cậu điều này, mình… mình thích cậu, cậu có thể cho mình xin thông tin liên lạc được không?”
Thiên Tường nhìn xuống, rồi lại nhìn lên thấy thêm vài người, có nam có nữ, đáng lẽ phải hướng ra cổng nhưng lại đi ngược về phía phòng thi của cậu. Nhìn khung cảnh, Thiên Tường liền liên tưởng đến cảnh đoàn người đang đợi tàu điện, nhưng lại đến chậm rồi bị trễ tàu, vẻ mặt tràn đầy tiếc nuối.
Thiên Tường bước lùi về phía sau một bước, giữ một khoảng cách an toàn, sau đó cậu mới chậm rãi đáp lại: “Xin lỗi… hiện tại tôi chỉ muốn tập trung học hành, không có ý định yêu đương!”
Nói rồi, cậu gật nhẹ đầu, đi lướt qua dòng người…
Vừa tới cổng trường, Thiên Tường lại bị chặn một lần nữa, một chiếc micro hình chữ nhật bé xíu gần như dí sát vào miệng cậu. Người phỏng vấn giống như xé được túi mù mắt nước có nhiều giá trị, cô nàng hào hứng nói:
“Xin chào, bạn có thể cho mình xin vài phút được không? Mình là Hana, chủ kênh YTB làm về du lịch và dạy tiếng Anh. Bạn có muốn tham gia phỏng vấn nhanh về kỳ thi không?”
Hỏi như vậy có nghĩa là trả lời không cũng được, đúng chứ?
Thiên Tường không đáp ngay, cậu nhìn qua thiết bị quay chụp đang phát sóng trực tiếp, rồi lại âm thầm đánh giá cô gái dẫn chương trình trước mặt. Chiếc xe vàng chanh quen thuộc vẫn chưa xuất hiện, Thiên Tường nhíu mày nhìn đồng hồ đeo tay, rồi mới gật đầu.
Cậu đáp rất ngắn gọn: “Được…”
Hana cũng khá ngạc nhiên về độ may mắn của mình, cô vừa định ra về thì gặp ngay một nam sinh đẹp trai không khác gì diễn viên ra muộn. Giọng cậu lại ấm áp, dịu dàng, không quá cao… nghe qua êm đềm như thanh âm của một loại nhạc cụ.
Cô hỏi: “Bạn cảm thấy đề Anh năm nay độ khó như thế nào, đánh giá trên thang điểm 10 nhé.”
Cậu đáp: “7 điểm.” So với mặt bằng chung.
Hana cong mắt chờ đợi thêm vài giây, dường như sau đó cũng không có thêm lời bình luận nào. Hai chữ khô khốc rơi xuống như giọt nước trong hoang mạc, chưa kịp làm ướt đã bốc hơi bay đi mất.
Ngay từ khi thấy bóng dáng dong dỏng cao của thiếu niên mặc sơ mi trắng, tràn đầy hơi thở thanh xuân bước ra. Cô biết mình đã không uổng công chờ, khuôn mặt điển trai giống như nam thần Kpop, đôi mắt sáng trong veo không chút bụi trần. Người xem kênh của Hana thích nhất là tia trai đẹp trong vlog của cô nàng, cô cũng nắm vào điểm đó mà tiếp tục phát huy.
Còn thêm khí chất lạnh lùng này…
“Có thể xin tài khoản Fb không…” Hana giật mình bịt miệng mình lại, cô vừa lỡ mồm nói ra suy nghĩ trong đầu.
Bình luận liền loạn hết cả lên, mấy cô nàng đều đe doạ Hana, nếu xin được tài khoản em trai nhỏ mà không chia sẻ cho chị em, bọn họ sẽ đồng loạt bỏ theo dõi.
Thiên Tường không nhịn được, cong môi một độ cong rất nhỏ. Tưởng chừng không ai nhận ra, nhưng chỉ một nụ cười khó nhìn thấy lại khiến người chứng kiến bối rối.
Hana cố giữ bình tĩnh, tiếp tục chuyên mục hỏi đáp: “Bạn cảm thấy phần nào là khó nhất? Bạn đoán xem mình được bao nhiêu điểm?”
Thiên Tường nhẹ giọng đáp: “Đề thi cho rất sát với đề cương ôn tập của giáo viên, tầm 7 điểm là chuyện đơn giản.”
Hana liền tiếp lời: “Bạn tham gia trò chơi nhỏ của mình nhé… những thí sinh xuất hiện trong livestream hôm nay đều sẽ nhận được một phần quà, dựa theo số điểm mà các bạn nhận được. Chỉ cần để lại thông tin liên lạc để mình xác nhận là được…”
Hana lấy ra một tấm danh thiếp đưa cho Thiên Tường, thông tin rất đầy đủ, nếu bỏ qua việc bị lỗi font chữ tiêu đề thì hoàn hảo hơn nhiều.
Dù sao Thiên Tường cũng là người có chút tiền, vừa nghe được xin thông tin cá nhân cậu liền cảm thấy đáng ngờ. Trong đầu cậu toàn nghĩ đến chuyện bị hack nick, nhóm lừa đảo, xong rồi bọn họ mượn tiền bạn bè cậu sau khi hack được tài khoản mạng xã hội của cậu.
Thiên Tường bước lùi lại hai bước, giữ khoảng cách vô cùng an toàn trong cảm giác của cậu.
Cậu cười trừ đáp lại: “Nói ra thì ngại quá, mình không có ôn theo đề cương của giáo viên… toàn khoanh bừa nên may mắn lắm mới không bị điểm liệt. Cảm ơn bạn, tạm biệt!”
Không hẹn gặp lại!
Nói xong, Thiên Tường bỏ mặc cô gái đang ngơ ngác đứng yên một chỗ, cậu lách qua đi thẳng về phía chiếc xe vàng sáng loá dưới ánh nắng chiều.
Hana quay lại liền nhìn thấy nam sinh leo lên chiếc xe thể thao đắt tiền, vừa bỏ lỡ một thiếu gia nhà giàu, cô nàng liền cảm thấy có chút tiếc nuối với mối tình trong ảo mộng còn chưa kịp ươm mầm.