Đọc to (tiếng Việt) Nhấn phát để bắt đầu

Ra biển hơn một tuần, Thiên Tường chỉ phải xem giải đến ngày thứ tư thì đội của nền tảng BK đã bị out từ vòng loại trong nước. Nhưng vì Huy Bách có đầu tư một chút cho mùa giải này, nên đợi đến vòng quốc tế cậu vẫn phải xem, để quảng bá cũng như để ủng hộ đội nước nhà.

Nằm trên ghế tắm nắng mỗi chiều da của Thiên Tường vẫn chẳng đen đi là bao, cậu cũng không thích tắm biển, chỉ ra đó góp cho đủ mặt, đám bạn chơi thỏa thích xong rồi cùng nhau đi ăn, đến tối còn phải về livestream.

Con Petro thì vui vẻ vô cùng, nhờ có hội bạn của Thiên Tường, thời gian được hoạt động bên ngoài trời của nó vô cùng thoải mái. Nó ngày nào cũng chảy nhạy trong nước, lăn lộn trên cát, thịt trong người cũng săn chắc hơn… chỉ khổ cho Thiên Tường, ngày nào cũng phải tắm rửa lại cho nó thật sạch sẽ.

Hôm nay cũng vậy, Thiên Tường lười biếng nằm dài trên ghế, mắt đeo kính râm, đôi chân dài thẳng tắp lộ ra sau cái khăn tắm.

“Cưng ơi… em đi một mình sao? Em có muốn anh thoa kem chống nắng cho em không?”

Thiên Tường mở mắt, nhìn gã chằm chằm qua kính râm tối màu, cả người không động đậy vờ như còn đang ngủ. Thấy cậu không có phản ứng, thanh niên trẻ ngồi xuống cái ghế bên cạnh vươn cái móng heo ra định chạm vào cái đùi non trắng trẻo… giữa không trung, cánh tay gã vô cớ bị siết chặt.

“Gọi ai là cưng đó!”

Tiếp đó liền có thêm hai người cao lớn khác chạy đến sau, còn có thêm một con chó vàng mập mạp vừa chạy đến vừa sủa…

Giọng nói khác ngông nghênh hơn: “Mày chán thở rồi hả!!! Cục cưng của bọn tao cũng dám dòm ngó.” Đúng kiểu có thể nhảy bổ đến choảng gã ta bất cứ lúc nào.

Người thứ ba liền chạy đến, ngồi xuống cát kiểm tra: “Cưng à, cưng có bị làm sao không?”

Đến cả chú chó ú nu kia cũng tham gia và bảo vệ chủ nhân, nó cứ gầm gừ nhe cái răng nanh về phía gã.

Thiếu niên nằm trên ghế ngồi dậy, tháo mắt kính xuống động tác vừa nhã nhặn vừa dứt khoát, nhan sắc đúng là không thể dùng ngôn từ thông thường để diễn tả… nhưng quan trọng là mỹ nam này lại có đến ba người bạn trai, cậu ta trông giống như là người chi phối và kiểm soát mối tình tay tư này.

Cậu ta chẳng thèm đáp lời ba thanh niên điển trai kia, chỉ lên tiếng gọi: “Petro…” con chó mập liền thu lại nanh vuốt, lắc cái mông chạy về phía chủ nhân.

Cậu ta hờ hững nói với nó: “Mày mà cắn một cái… tao vừa tốn tiền đền bù, còn tốn thêm phí thú y đi vệ sinh răng miệng cho mày đó…”

Sau sự ưu tiên đó, thiếu niên xinh đẹp mới ngước lên, cười nói với ba chàng trai: “Chơi xong rồi đi thôi, tao đặt bàn rồi… hôm nay có cua hoàng đế mới nhập về đó.”

Bị phớt lờ đến mức không khí còn nặng hơn mình, gã không nhịn được nữa, khinh khỉnh quát to: “Chơi bốn… coi chừng bị làm cho tới chết đó.”

Ngay lúc đó, tại trụ sở LM cách nước V hơn 14 nghìn kilomet.

Trong một căn phòng họp nhỏ, được trang bị đầy đủ các thiết bị nghe nhìn tân tiến nhất, một tiếng đập bàn vang dội trong không gian, cuộc tranh luận vẫn chưa đi đến hồi kết…

“Sao có thể thay người ngoài vào được, anh không đẩy người từ đội hai lên, sao cứ chăm chăm vào thằng châu Á vừa thua trận đó, thằng nhóc đó có đủ trình chơi với chúng ta đâu… trận sắp tới còn là trận chung kết, anh đừng có đùa giỡn như vậy.”

“Cậu phân biệt chủng tộc hả?” Người quản lý ngồi đầu bàn phản bác, lại nói: “Đáng lẽ khuya nay chúng ta đã phải bay sang nước K tham gia trận chung kết rồi, bây giờ phải hoãn lại vì chuyện gì cậu không biết sao?”

Anh nhíu mày, xoa thái dương đau nhức: “Thủ tục xuất cảnh chứ không phải bó rau ngoài cửa hàng, phải dời chuyến bay gấp tôi còn không đặt được vị trí ghế gần nhau. Không dễ dàng gì tìm được một người có kỹ năng cá nhân tốt, còn trùng chuyến bay đến nước K, hiện giờ người ta đã xuống máy bay còn chúng ta ngồi đây cãi nhau cả đêm, cậu không thấy mệt à?”

Dù sao đề án xử lý này quản lý cùng huấn luyện viên đã thống nhất, rồi nộp lên cấp trên, mọi người đều đã duyệt… chỉ còn những thành viên trong đội là không chấp nhận.

Người anh tìm được là một cậu nhóc trong đội tự phát, cậu ta cùng bạn bè đăng ký thi đấu vòng loại phần nhiều chắc để tạo kỷ niệm với nhóm bạn trước khi về nước định cư, nhưng cậu ta cũng có quốc tịch nước A tham gia đội LM vẫn rất hợp lý. Đội thi đấu của tên nhóc đó đã rớt từ vòng loại, vì trong đội chỉ có hai người là có kỹ năng thực sự, còn lại chỉ đi dạo xem hoa. Trùng hợp là cậu nhóc cũng ghé ngang nước K du lịch thăm bạn bè, anh mới mời được, quản lý cũng đã tốn kha khá nước bọt vì tên nhóc đó có một lý do từ chối rất thẳng thắn.

“Như vậy thì không có đủ thời gian cho em đi ngắm người đẹp nước K rồi…” Lúc nghe xong anh chỉ muốn phun ra một ngụm máu.

Anh quản lý gằn giọng nhấn mạnh lại với đội trưởng lần nữa: “Đã gấp lắm rồi, chuyện bất ngờ anh cũng không muốn trách ai. Trước khi cậu tìm cách phản đối trong tình huống này, cậu phải xem lại đội viên của mình… đi mua đồ thì lo mua đồ đi, chỉ vì mấy câu nói khích của bọn team RP mà đánh nhau đến mức gãy xương tay, quan trọng là bọn họ đã thua chúng ta còn không được xuất ngoại thi đấu.”

Ngừng một lúc để lấy hơi, anh nói tiếp: “Hiện giờ là 5 giờ sáng, nhân viên pháp lý còn đang ở đồng cảnh sát để chờ bảo lãnh kia kìa… giờ cậu nhìn lại tình hình đội hai xem, chênh lệch ở mức nào. Còn nữa, cậu đã bị tên nhóc cậu kỳ thị bắn rớt đầu ba lần trong một trận đó.”

Nếu như không phải đội viên của nhóc đó quá gà, không chừng người dừng lại là bọn họ rồi. Những câu sau này thì anh quản lý không nói ra, anh đã chạm vào giới hạn của mấy tên nhóc có cái tôi cao như mây trên trời này nhiều lần trong một đêm rồi.

Bình luận đoạn văn

Bình luận

Trả lời bình luận

Chỉnh sửa bình luận

Thiết lập văn bản

Xem trước

Nội dung sẽ hiển thị như thế này

Chọn font chữ

Cỡ chữ

12px 30px