Chương 152: Dìa Quê Ăn Tết (Ngoại Truyện)
Năm nay, Hùng và Nghĩa cùng xin nghỉ Tết từ ngày hai mươi tháng chạp, phần vì cả năm làm việc vất vả, phần vì mẹ Thắm đã chấp nhận chuyện tình cảm của hai người, nên họ muốn tranh thủ về thăm nhà. Cũng đã lâu lắm rồi Nghĩa chưa về. Chiếc xe khách vừa rẽ vào con đường đất đỏ dẫn về làng, hai bên bờ cỏ xanh rờn, xa xa là ruộng mía đã gặt, còn trơ gốc. Nghĩa nhìn qua cửa kính, cảm giác thân thuộc ùa về, mùi gió đồng, tiếng gà gáy vọng đâu đó. Xuống xe, đứng tần ngần trước cổng, cậu chợt thấy căn nhà mái ngói cũ của ngoại thật gần gũi, như chưa từng xa cách. “Không dám vô à?” Hùng lạch bạch bước lại, hai tay xách nhiều túi đồ lỉnh kỉnh, sau lưng kéo theo hai vali lớn, toàn là đồ của Nghĩa và quà biếu bà con. Anh chỉ có đúng một cái ba lô nhỏ cho mình. Nghĩa chưa kịp đáp, Hùng lại nói tiếp. “Đồ hâm.” Nghĩa hất cằm, tay chọc vào nách Hùng “Xem ai sợ thì biết.” “Anh sợ, anh sợ.” Hùng cười toe, vừa nói vừa ngọ nguậy như con đuông dừa bị ngâm trong nước mắm, “Em tha cho anh.” Tiếng tằng hắng vang lên làm cả hai giật mình. Mẹ Thắm đang đứng ngay trước cổng, gương mặt có vẻ nghiêm. “Con… con chào mẹ, con mới về.” Nghĩa hơi ấp úng, kéo tay Hùng. “Cô…? Cậu gọi ai là cô?” Bà Thắm nhíu mày. “Dạ, mẹ đi cẩn thận.” Hùng đáp lớn đến chói cả tai. “Mẹ có cần con “hộ tống” không ạ?” Nghĩa liếc Hùng ái ngại, còn bà Thắm thì cười chảy nước mắt, đưa tay lắc lắc từ chối. Khi mẹ vừa khuất, Hùng ôm ngực: “Yếu.” Nghĩa búng nhẹ vào mông anh, cười cười, “Bot gồng mà còn đòi đi hộ tống?” “Thôi đi.” Nghĩa cố đẩy Hùng ra “Giữa đường giữa xá.” Nghĩa bất ngờ chộp lấy “cá lóc” mà bóp chặt. Vừa lúc đó, bà Năm Hường từ trong nhà bước ra. Thấy Hùng lỉnh kỉnh đồ còn Nghĩa tay không, bà phang ngay vào vai cháu: Bà Năm trố mắt, rồi bật cười khoái chí: Nghĩa đỏ mặt, liếc Hùng: “Thằng Hùng nó hiền biết bao nhiêu, vậy mà con tối ngày ăn hiếp nó vậy Nghĩa.” Bà Năm xoa đầu Hùng. “Ngoại thương con.” “Ngoại tính đi đâu vậy ngoại?” Nghĩa nghiêng đầu hỏi, giọng có chút tò mò. “Nay có nhà nào tác đìa hả?” Bà Năm chỉnh lại búi tóc trên đỉnh đầu, vài sợi bạc lòa xòa rơi xuống cổ, rồi đáp tỉnh queo: “Cái đìa là cái gì vậy ngoại?” Hùng lập tức chen vào, ánh mắt ngơ ngác, “Có giống như cái hồ không?” Bà Năm bật cười hiền, đôi mắt nheo lại thành hai vệt, giọng giải thích chậm rãi, ôn tồn: “Mà đi bắt cá không mang theo cái thau hay cái xô để đựng cá sao ngoại?” Hùng vẫn chưa hết thắc mắc, tay gãi gãi sau gáy. “Bắt cá dần công cho nhà ông Tám, chứ có phải đi bắt hôi đâu mà đem theo đồ đựng.” Bà Năm vừa nói vừa vỗ nhẹ lên cánh tay Hùng, cái vỗ vừa như trêu vừa như dỗ, “Bắt cá xong, tới cuối ngày người ta mới cho mình cá. Lúc đó mới mang thùng qua đựng, chứ giờ xách theo, người ta cười đó.” “Dạ…” Hùng gật đầu, nhe răng cười nham nhở, “Đó giờ con chưa đi bắt cá ở đìa bao giờ, không biết có khó không nữa.” “Có gì đâu mà khó!” Bà Năm phẩy tay, nụ cười rạng rỡ, “Giờ hai đứa thay đồ ngắn, rồi theo ngoại qua đìa ông Năm. Qua đó ngoại chỉ con cách bắt cá. Cá dưới đìa lanh lắm, bắt là phải có kỹ thuật, không khéo là nó lủi mất tiêu à.” |
0 |