Ánh trăng trên đỉnh vinh quang - Tập 1
Chương 4: Văn nghệ ngày nhà giáo
Trà sữa ngày chủ nhật Ngày 3 tháng 11 năm 2024, lúc 19 giờ Sau khi Khánh ăn tối cùng cô Thu và chú Thành, người cha của cậu, anh liền tranh thủ rửa bát sạch sẽ như thường lệ. “Bài tập ngày mai cũng đã xong rồi. Giờ là lúc để khao Ngọc trà sữa thôi.” Khánh vừa cầm bùi nhùi rửa bát, vừa hớn hở cười vui vẻ. Vương Khánh tay trái cầm chiếc bát sứ, tay phải cầm miếng bùi nhùi đầy bọt bóng, thoăn thoắt chùi rửa một cách chỉnh chu. Xong xuôi, cậu cẩn thận rửa lại bát đũa bằng nước ấm, cất chúng lên khay bát đĩa trên đầu và rửa lại cái lavabo thật sạch. Cậu nhanh chóng trở về phòng ngủ cá nhân và mở chiếc laptop to gần bằng cái bàn học ra như một thói quen hằng ngày. Lần này do cậu đã làm xong bài tập về nhà xong xuôi từ chiều, nên Khánh nhanh chóng mở Messenger để vào nhóm lớp mà đọc các thông tin mới nhất. Từ chiều tới giờ, khi lớp biết tin Vương Khánh xuất sắc đánh bại mấy anh chị lớp 9 để vô địch nội dung cờ vua của hội thao toàn trường với thành tích toàn thắng cả 5 ván đấu, biết bao nhiêu tin nhắn chúc mừng cậu được gửi lên trên nhóm lớp, khiến cậu phải liên tục thả tim những tin nhắn như thế. Ngay kể cả những người bạn thường xuyên bắt nạt cậu như Đức, Phước và Nhật cũng chúc mừng cậu học trò nhà lính trên nhóm Messenger. Điều này khiến cho Khánh cảm thấy vui vẻ một chút trên nét mặt, vì ít nhất, những nỗ lực của cậu đã thay đổi không khí của lớp trở nên tích cực hơn. Về câu chuyện tiết mục văn nghệ thứ hai của lớp 8/2, sau nhiều thời gian suy xét, lớp trưởng Kim Thư cũng đã chốt bài hát cho bài nhảy hiện đại vào chiều hôm đó. Đó là mashup của hai bài hát nặng màu xanh tuổi trẻ và rất trung dung, là Lên đàng của nhạc sĩ Lưu Hữu Phước và Bình minh sinh viên trở lại của cố ca sĩ Trần Lập, do bạn Thanh Mai của tổ 2 đề xuất chiều nay.
Ở đầu dây bên kia, sau khi Đoan Ngọc làm xong bài tập về nhà buổi tối, cô cũng mở máy tính để giải trí. Nhưng khi máy tính thông báo tin nhắn của Khánh đã được gửi đi cho nàng trên Messenger, Ngọc nở một nụ cười tươi rói khi biết rằng người bạn tri kỷ từ thuở ấu thơ vẫn biết giữ lời hứa với cô. Ngọc nhanh chóng nhắn lại: - Tốt thôi, mình cũng sẽ đi với cậu! Hẹn gặp lúc 19 giờ 30 nhé! Khánh thả like với tin nhắn này, sau đó không quên cẩn thận tắt máy tính và chuẩn bị một bộ quần áo thật sạch sẽ và phẳng phiu. Anh nhẹ nhàng lấy tờ 200 nghìn màu đỏ cam trong phong bì vô địch mà cậu nhận được sáng nay, bỏ vào túi quần jean và nhẹ nhàng dắt xe đạp mini Nhật của cậu ra khỏi nhà để đi chơi. Trước khi đi, anh có nói với cô Thu:
Mẹ Khánh chỉ cười và để cậu dắt xe đạp ra cổng. Khá chắc rằng bố mẹ của cậu cũng nở mặt với cái thành tích nhỏ mà cậu đạt được. Chiếc cúp mạ vàng mà cậu con trai nhận được buổi sáng vẫn còn lung linh trên nóc loa cạnh chiếc tivi giữa căn phòng khách rộng rãi, như một mình chứng cho khả năng cờ vua siêu việt của Khánh trong trường.
Khi Khánh bấm chuông cửa nhà người bạn tri kỷ, Ngọc nhẹ nhàng tắt máy thu hình và mở cổng ra vào. Nhìn thấy bóng dáng của người bạn cùng lớp, cậu chàng trai nhà lính nhẹ nhàng nói:
Không chần chừ, Ngọc liền ngồi vào yên sau xe đạp, cùng Khánh đong đưa khắp Khu phố 10 trên chiếc xe đạp mini Nhật một cách nhẹ nhàng, chậm rãi như nhịp bánh xe. Những cơn gió mát thổi quanh chiếc xe đạp tuổi học trò trông thật thơ mộng và dịu dàng, như gắn chặt hai con người ngồi trên xe vào nhau vậy. Tiếng xe cộ trên đường nhựa, tiếng cười nói rôm rả trên những hàng quán, giống như những gia vị không thể thiếu cho một buổi tối ngày chủ nhật đầy vui tươi. Tới nơi, Khánh liền dắt xe đạp lên vỉa hè, và cả hai người bạn liền bước vào không gian yên tĩnh và thanh bình của quán cà phê sách, khác hẳn với sự nhộn nhịp nơi phố thị buổi tối chủ nhật. Không gian quán tỏa ra mùi thơm nhẹ của cà phê rang xay và giấy cũ, ánh đèn vàng dịu dàng chiếu lên từng kệ sách, tạo cảm giác như đang bước vào một thế giới khác. Tuy nhiên, điều đáng nói ở đây là dù đây là quán cà phê sách, nhưng ít ai trong quán đi mượn sách để đọc, dù việc này là miễn phí. Thay vào đó là toàn những sinh viên, những người đi làm thi nhau dán mắt vào màn hình điện thoại.
Thế là trong khi Khánh đem cuốn sách dày cộp đó về bàn số 5 ở gần cửa ra vào, thì Ngọc đứng trước quầy lễ tân gọi liền hai cốc trà sữa. Trong lúc đó, cậu chàng trai nhà lính liền mở chương quang học trong cuốn sách đó ra, lặng lẽ nhìn vào những công thức và hình vẽ trong cuốn sách chuyên ngành đó mà nghiền ngẫm trong trí nhớ. Khánh say sưa nhìn vào cuốn Vật lý đại cương. Lúc này, cả thế giới xung quanh dường như biến mất. Lát sau, Ngọc trở về bàn 5 cùng với hai cốc trà sữa trân châu trên tay. Lúc này, Khánh chậm rãi bỏ sách xuống, uống một ngụm trà sữa và nói với người bạn thân thiết:
Ngọc nghe thấy hai chữ “tự hủy”, liền vui vẻ chuyển chủ đề nói chuyện:
Nghe vậy, Vương Khánh liền thở dài mà lắc đầu ngao ngán, liền giở lại phần quang học trong sách Vật lý đại cương, phần gương và thấu kính mà nói:
Ngọc nhướn mày, đôi mắt sáng lên khi hiểu ra vấn đề: - Mà tia sáng Mặt Trời cũng mang nhiệt năng, nên khi các tia sáng hội tụ về 1 điểm, thì tại vị trí đó sẽ rất nóng. Nếu để vật dễ cháy vào đúng điểm đó thì một lúc sau sẻ bốc cháy ngay.
Trong quán cà phê đông đúc, những cuộc trò chuyện tầm phào và tiếng gõ màn hình điện thoại như mờ nhạt dần trước sự tập trung của hai người bạn. Vương Khánh và Đoan Ngọc không chỉ chia sẻ một tình bạn, mà còn là một tinh thần học hỏi mãnh liệt. Tri thức, như cốc trà sữa họ đang uống, thoạt đầu có thể đắng ngắt, nhưng khi thấm vào lòng, lại ngọt ngào và đáng nhớ. Với họ, mỗi ngày là một bước tiến gần hơn đến với ước mơ Olympia, nơi vinh quang vẫn soi sáng, dẫn lối cho những ước mơ tuổi trẻ. Sự cố khi tập luyện Ngày 4 tháng 11 năm 2024, lúc 14h35 Lúc này, sân trường trở nên náo nhiệt và ồn ào hơn hẳn trong giờ ra chơi. Mọi ánh mắt, mọi con tim của học sinh trường Tân An đều đổ dồn về đường chạy 50m trước dãy hành chính, nơi nội dung chạy tiếp sức trong hội thao của khối 7 và khối 8 diễn ra cực kỳ sôi nổi. Những tiếng bước chân ầm ầm với tốc độ cao, những tiếng cỗ vũ của học sinh bên đường chạy, tất cả đã tạo nên không khí sôi động vào hào hứng của môn thể thao tốc độ. Cuối cùng, sau bốn phiên chạy vòng loại và hai phiên chạy chung kết, lớp 8/9 và lớp 7/2 đã lên ngôi vô địch nội dung này trong hội thao. Lớp 8/2, với sự tỏa sáng của Hữu Phước trong vai trò chân chạy thứ ba, cũng đã giành vị trí thứ ba trong phiên chạy chung kết và giành huy chương đồng khối 8. Tuy nhiên, trong lớp 8/2 lúc này, Khánh cùng nhóm nhảy hiện đại do lớp trưởng dẫn đầu vẫn đang miệt mài tập luyện cho nội dung văn nghệ của hội thao chào mừng Ngày nhà giáo Việt Nam của trường. Nếu quá trình hát thử của cậu nam sinh diễn ra rất thuận lợi khi cậu đã hát thuộc lời khớp với nhạc nền một cách trơn tru, thì công việc của Kim Thư nó phức tạp hơn nhiều, do đặc thù của một bài nhảy hiện đại là phải luyện tập tập thể. Đã thế, nhóm nhảy dù chỉ có 6 người, nhưng trình độ nhảy của các thành viên trong nhóm không đồng đều chút nào. Trong khi lớp trưởng và Thanh Mai có khả năng nhảy rất ổn, do đã học kỹ thuật nhảy hiện đại tại Nhà Văn hóa Thiếu nhi Đồng Nai, thì bốn thành viên còn lại là Quỳnh Như, Anh Khôi, Minh Phúc và Tấn Anh gần như phải bắt đầu học nhảy từ con số 0. Bởi thế, Kim Thư phải liên tục nói hết hơi mà giảng dạy các động tác cho những thành viên trong nhóm để họ thực hành cho đúng, trước khi tính đến việc nhảy theo đúng nhịp nhạc. Rồi giai đoạn thử thực hành nhảy cũng đã tới. Trong khi Mai và phần nào đó là Như đã nắm chắc được động tác, thì ba bạn nam sinh còn lại trong nhóm còn tương đối lúng túng khi liên tục bước chân lỗi và sai động tác thân người, khiến nhóm trưởng phải kìm cái sự tức tối trong cô mà chỉnh động tác cho ba bạn đó. Đã thế, cả nhóm liên tục tranh luận với nhau về kỹ thuật nhảy, khiến mọi thứ vốn đã không ổn ngay từ đầu trở nên rối rắm như cuộn dây điện vậy. Lúc này, Khánh ngồi im trên cái bàn gần cửa lớp, vẫn đeo tai nghe mà mở beat bài hát Dòng máu Lạc Hồng của ca sĩ Đan Trường mà cậu chuẩn bị trong laptop như thường lệ mà cất ca:
Dòng máu đỏ tươi chảу trong tim mình. Nòi giống Lạc Hồng, giống rồng tiên Nguуện ôm bao đời đất mẹ. Nhịp trống hào hùng, mãi còn vang, Bao lớp người đi ra nơi biên thùу. Hình bóng mẹ già, đứng đợi con Tạc vào sử sách... hào hùng…" Khi Vương Khánh chuẩn bị hát vang “Việt Nam ơi, yêu mến ngàn đời”, thì chiếc laptop của cậu bất ngờ rơi xuống. Thì ra, Tấn Anh trong quá trình luyện tập đã bất ngờ đá trúng dây sạc máy tính của cậu học sinh nhà lính, dẫn tới một tiếng “choang!” chát chúa nổi lên trên sàn phòng học lớp 8/2. Cả nhóm nhảy liền giật mình và đứng tim, vì chỉ một pha chơi dại mà họ sắp sửa phải đối diện với một hậu quả kinh hoàng ngay trước mắt.
Chiếc máy tính của Khánh vẫn đang sáng màn hình, và tiếng nhạc trong máy vẫn vang lên trên tai nghe của anh, như một minh chứng cho độ bền bỉ trong suốt 12 năm hoạt động của nó. Cậu học sinh nhà lính liền đứng dậy, nhẹ đặt lại laptop lên bàn, rút sạc ra khỏi máy và từ từ khởi động lại. Cậu nhẹ nhàng nhấn nút nguồn, ánh sáng màn hình lóe lên và chiếc laptop phát ra tiếng khởi động quen thuộc, khiến cả nhóm thở phào nhẹ nhõm.Sau khi mọi thứ được ổn thỏa, Khánh liền nói nhẹ nhàng với Kim Thư và đồng đội của cô:
Lời nói đó đã đụng chạm tới tâm trí của lớp trưởng và những người bạn, khiến cho cảm giác tội lỗi do hành động sơ ý của Tấn Anh gây ra gần như tan biến. Khi tâm trí đã được giải tỏa khỏi cảm giác dằn vặt vì lỗi lầm, thì mọi thứ trong quá trình tập luyện của Khánh cùng với nhóm nhảy trong lớp được diễn ra ổn định và đoàn kết hơn. Đó chính là những điều mà những học sinh lớp 8/2 tham dự nội dung văn nghệ trong hội thao mong muốn khi luyện tập một cách hăng hái và quy củ. Ngày 6 tháng 11 năm 2024, lúc 14h35 Buổi chiều ngày thứ tư, trời đất trở nên quang đãng và ít mây. Những ngọn gió khô nóng của mùa khô Nam Bộ vẫn đang thổi vù vù trên mái trường cấp hai Tân An. Dưới mái trường, mọi thứ trở nên náo nhiệt và vui tươi trong giờ ra chơi, khi học sinh tụm năm tụm bảy nói chuyện với nhau, mua đồ ăn vặt và chơi các trò chơi thể thao. Tuy nhiên, tâm điểm ngày hôm đó là nội dung kéo co khối 8 trong hội thao, nơi Phước, Nhật và Đức, những người đã trêu chọc Khánh bấy lâu nay, sẽ cùng 5 người đồng đội khác trong lớp tranh đấu với các lớp khác trong bộ môn đòi hỏi sức bền cao này. Lúc này, lẽ ra cậu học sinh nhà lính phải ở lại lớp để tiếp tục tập luyện văn nghệ cho hội thao. Tuy nhiên, vì quá trình tập luyện của Vương Khánh đã hoàn tất, nên cậu lần này tự nguyện làm một vai trò mới, đó là tiếp tế viên cho lớp 8/2 tại hội thao. 5 phút trước đó, khi tiết Lịch sử và địa lý chuẩn bị kết thúc, Kim Thư lục lọi trong cặp để tìm cái loa bluetooth trong cặp, nhằm chuẩn bị cho việc tập luyện nhảy tại lớp. Tuy nhiên, xui xẻo thay cho lớp trưởng là cô đã để quên nó ở nhà, thành ra cô tìm mãi không hề thấy đâu. Nhìn thấy sự bối rối của Thư, Khánh liền chằm chằm nhìn về chiếc cặp máy tính với ánh mắt đầy sự phân vân. Rồi tiếng trống giờ ra chơi vang lên, và Vương Khánh nhẹ nhàng lấy chiếc laptop Dell trong cặp ra, quay sang phía lớp trưởng mà nói:
Khánh giải thích:
Nói xong, Khánh cẩn thận khởi động chiếc laptop Dell thô kệch của cậu lên. Để quá trình tập luyện của nhóm nhảy diễn ra trơn tru khi không có loa bluetooth ở trong lớp, cậu liền bật bài hát Moon pride trong Sailor moon Crystal mà cậu lưu sẵn trong máy, điều chỉnh âm lượng ở mức lớn nhất để kiểm tra loa máy tính. Lúc này, Kim Thư đi ngang qua chiếc laptop của Khánh và vô tình nhìn thấy hình nền máy tính của cậu, là hình ảnh Usagi và Mamoru hôn nhau trong Thủy thủ mặt trăng pha lê. Thấy vậy, lớp trưởng hỏi cậu học sinh nhà lính.
Nói xong, Khánh mang hộp bánh gạo mà cậu chuẩn bị từ trước trong cặp mà nhanh chóng xuống sân trường, cùng cổ vũ cho đội tuyển kéo co lớp 8/2 tranh tài. Trong khi đó, Kim Thư cùng đồng đội trong nhóm nhảy hiện đại cũng đã sẵn sàng để tiếp tục luyện tập cho nội dung văn nghệ của hội thao. Ở hành lang tầng trệt, Phước đốc thúc những thành viên còn lại trong đội tuyển kéo co lớp 8/2:
Nhóm Đức, Phước, Nhật cùng 5 người nam sinh còn lại cùng đập tay và hô to:
Lúc này, Phước định quay đầu định chuẩn bị vào phòng tổng phụ trách để bốc thăm cho vòng đấu đầu tiên, thì Khánh xuất hiện ngay đằng sau, nhìn Phước với ánh mắt bình tĩnh. Hai tay anh cầm hộp bánh, định tặng Phước món quà động viên. Thấy vậy, Nhật liền chê bai:
Phước can ngăn lại ngay:
Thế là cả nhóm kéo co miễn cưỡng chấp nhận im lặng, vì dù gì chủ nhật tuần trước, cậu học sinh nhà lính đã vô địch nội dung cờ vua của hội thao. Lời nói đó khiến cho Khánh chợt phải suy nghĩ. Rõ ràng bọn Đức, Phước và Nhật là những kẻ trêu chọc cậu nhiều nhất trong lớp và thường xuyên bắt nạt cậu vì những sở thích khác người. Không biết bao lần Khánh nổi cáu chỉ vì những trò lố bịch của bọn chúng như lén kéo ghế khi cậu đứng dậy hay cắt rách tờ báo Mực tím của cậu. Nhưng hôm nay, thái độ của Phước với cậu học sinh nhà lính thật sự khác thường. Có thể, họ chỉ tôn trọng cậu với vẻ bề ngoài, nhưng ít nhất, Khánh cảm thấy những gì cậu làm vừa nãy được đón nhận và trân trọng dù chỉ một chút bởi những kẻ mà cậu từng ghét cay ghét đắng. Người đội trưởng đội kéo co vui vẻ nhận hộp bánh gạo từ cậu học sinh nhà lính và nhìn cậu với ánh mắt ít ác cảm đi so với trước đây. Với Khánh lúc này, ánh mắt ấy là quá đủ cho một lời cảm ơn rồi. Có thể trong lớp, họ là những kẻ thù, với thái độ như chó với mèo, nhưng ít nhất, khi chiến đấu chung màu áo, họ vẫn giữ tinh thần thể thao cao thượng vốn có của nó. Rồi giờ G cũng đã điểm. Toàn bộ mười đội trưởng của 10 đội tuyển kéo co khối 8 đã bước vào phòng Đoàn Đội để bốc thăm cho vòng đấu đầu tiên của nội dung kéo co. Phước nở nụ cười nhẹ khi những lá thăm may rủi đã đưa lớp 8/2 đối đầu với lớp 8/3, một lớp khá yếu về mặt thể chất so với mặt bằng chung. Còn Phú, đội trưởng của lớp 8/5, cũng là đương kim vô địch năm ngoái bộ môn kéo co, không giấu nổi sự lẫn lộn cảm xúc trong khuôn mặt, khi phải tái đấu với đương kim á quân kéo co là lớp 8/9 ngay tại trận khai mạc. Mọi thứ trở nên căng thẳng ngay từ giai đoạn bốc thăm của vòng đấu đầu tiên, khi trừ ra quân của lớp 8/2, cả bốn cặp đấu còn lại đều là các trận đấu ngang cơ, nơi sức bền và sức mạnh của cả hai bên được dự báo là ngang nhau và mọi thứ chỉ được quyết định trong một khoảnh khắc xuất thần. Trong lúc đó, Khánh tranh thủ tìm thấy Ngọc, người bạn tri kỷ của cậu trong nhóm cổ động viên của lớp 8/2. Nhìn thấy người bạn thân thiết đang đứng cạnh bên, Đoan Ngọc liền hỏi cậu nam sinh:
Lượt trận đầu tiên của vòng loại nội dung kéo co khối 8 đã bắt đầu với ba cặp đấu đầu tiên diễn ra đồng thời. Trong khi lớp 8/2 được dự báo sẽ có một trận ra quân dễ dàng với lớp 8/3, thì lớp 8/4 và lớp 8/6 cũng được dự đoán sẽ có một trận đấu kịch tính. Nhưng tâm điểm vẫn là cuộc tái đấu trận chung kết năm ngoái ngay vòng đấu đầu tiên giữa lớp 8/5 và lớp 8/9, nơi mà một năm trước, khi họ còn học lớp 7, cả hai lớp kèn cựa nhau đến ván thi đấu thứ ba, và lớp 7/5 lúc đó đã giành chiến thắng ván thi đấu quyết định ở giây thứ 92. Giờ đây, khi trận đấu không còn là Bo3 nữa, thì lớp 8/9 đang rất muốn báo thù trận thua chung kết đầy cay đắng năm ngoái. Những chàng trai lực lưỡng của cả sáu lớp đã bắt đầu ra sân để chiến đấu trong tiếng reo hò của các học sinh toàn trường. Họ bắt tay nhau một cách lịch sự trước khi đúng ở hai đầu sân đấu, nắm chặt sợi dây và chuẩn bị sẵn sàng cho trận đấu. Khi mọi thứ đã sẵn sàng, thầy Bình dạy môn thể dục, cũng là trọng tài chính của bộ môn này hô to:
Rất nhanh chóng, ở dãy thi đấu số 2, Nhật cùng Phước tận dụng sự to con của họ đã kéo phần mấu đỏ trên dây thừng về vạch 4 mét của lớp 8/2 một cách chớp nhoáng và áp đảo, kết thúc trận đấu chỉ trong vòng 10s. Trong khi đó, ở dãy thi đấu thứ 3, lớp 8/4 tuy không áp đảo bằng, nhưng bằng khả năng duy trì thế trận đủ tốt, họ đã giữ phần mấu đỏ trên dây thừng ở phía sau vạch 2 mét của họ và kết thúc trận đấu với lớp 8/6 khi đồng hồ điểm tới giây thứ 60. Điều này khiến cho mọi ánh mắt của khán giả đổ dồn về dãy thi đấu đầu tiên, nơi lớp 8/5 và 8/9 đang giằng co nhau quyết liệt suốt hơn một phút rưỡi đồng hồ và phần đánh dấu đỏ trên dây gần như đứng im so với vạch trung tâm. Tiếng reo hò vang lên dội cả sân trường khi lớp 8/5 và 8/9 giằng co từng centimet dây thừng, át hẳn mọi âm thanh còn lại trên sân trường. “Lớp mình đã thắng trận đầu, nhưng đúng là lớp 8/5 và lớp 8/9 đang căng thẳng thật sự. Dù bên nào thắng trận này, thì ai ai cũng tiếc cho lớp còn lại, vì họ gặp nhau quá sớm.” Ngọc bồn chồn suy nghĩ khi theo dõi trận đấu cùng những cổ động viên của lớp 8/2 Khi đồng hồ chỉ còn năm giây nữa là hết giờ, bản lĩnh của đương kim vô địch đã lên tiếng. Phú cùng đồng đội của lớp 8/5 đã lợi dụng chút lỏng tay của đối thủ để trừng phạt lớp 8/9 bằng một nhịp kéo quyết định, khiến dây bị lệch sang phía của nhà vô địch năm ngoái khi hết 120 giây. Điều này có nghĩa rằng lớp 8/5 sẽ cùng lớp 8/2 và lớp 8/4 bước vào vào vòng tứ kết của giải đấu. Ngay sau đó, ở lượt thi đấu vòng loại thứ hai, lớp 8/1 và lớp 8/7 cũng tiếp bước theo sau mà vượt qua vòng đấu đầu tiên. Không biết cái hộp bánh mà Khánh tặng cho Phước trước đó có phải là liều thuốc của sự may mắn hay không, mà lớp 8/2 tiếp tục gặp vận may khi bốc trúng lá thăm … miễn đấu vòng tứ kết. Điều này bất đắc dĩ khiến cho Phước, Nhật cùng đồng đội trở thành khán giả ở vòng đấu này. Nhưng quan trọng hơn, ít nhất đội tuyển kéo co lớp 8/2 chắc chắn có huy chương trong sự bất ngờ và ngơ ngác của chính cổ động viên lớp 8/2, khi không hiểu vì sao họ lại giành huy chương trong nội dung kéo co một cách dễ dàng như thế. “Đúng là cái hên của thằng Khánh lớp mình đã lây sang đội kéo co mất rồi. Vòng đầu bốc trúng đối dễ, còn vòng hai bốc ra lá thăm trống. Ảo thật sự!” Phước vui vẻ suy nghĩ khi cầm lá thăm không có ký tự trên tay. Nếu ở vòng đấu đầu tiên, các trận đấu cân bằng bao nhiêu, thì ở vòng tứ kết, những cuộc chiến trở nên lệch trình và nhanh chóng bấy nhiêu. Lớp 8/5 tiếp tục thị uy sức mạnh của nhà vô địch khi tiếp tục hủy diệt lớp 8/7 chỉ sau 30 giây. Còn lớp 8/4 thì vẫn tiếp tục chiến thuật cũ, khi giữ mấu đỏ trên dây ở sau vạch hai mét cho đến khi đồng hồ điểm tới giây 60s. Chiến thuật tuy cũ nhưng hiệu quả này đã khiến cho lớp 8/1 ngậm ngùi nhìn giấc mơ giành huy chương của họ tan thành mây khói. Ngay sau khi lớp 8/1 thất thủ trong sự tiếc nuối của các cổ động viên, thầy Bình, trưởng ban trọng tài thông báo trên loa trường:
“May mắn đến đây là đủ rồi, giờ là lúc phải khẳng định mình thôi!” Phước nắm chặt lòng bàn tay với ánh mắt giàu chất lửa sau khi nghe thông báo này. Đúng là “Không ai giàu ba họ, không ai khó ba đời”. Lần này, lớp 8/2 không còn may mắn trong những lá thăm nữa, khi người đội trưởng đội kéo co lớp 8/2 bốc trúng lớp 8/5. Tuy nhiên, điều này vẫn nằm trong dự toán của đội, như một niềm tin sắt đá rằng, lớp 8/2 sẽ có thêm một huy chương vàng nữa.
Lúc này cũng chỉ còn 10 phút nữa là giờ ra chơi sẽ kết thúc, và cả hai đội tuyển đã bước vào vị trí sẵn sàng trong tiếng reo hò của các cổ động viên toàn trường. Trưởng ban trọng tài hô to:
Một tiếng còi ngân vang được cất lên, và với ưu thế thể lực và nhập cuộc sớm, Phước cùng đồng đội nhanh chóng kéo phần mấu đỏ của dây thừng đỏ qua vạch 2m của lớp 8/2 sau vài giây đầu tiên của trận đấu. Nhưng khi ai cũng tưởng như lớp 8/2 sẽ cầm chắc chiến thắng trong tay, thì bất ngờ lớp 8/5 với khả năng kéo xuất sắc của đội trưởng Phú đã đưa đoạn mấu lên trước một đoạn so với vạch 2m. Mặc dù ưu thế vẫn đang nghiêng về 8/2, nhưng lợi thế đó rất nhỏ và có thể bị lật lại bất cứ lúc nào.
Thừa thắng xông lên, Phước, Nhật và Đức cùng đồng đội đánh bại lớp 8/4 trong trận chung kết với tỷ số 2-0 và lên ngôi vô địch nội dung kéo co khối 8. Điều này cũng giúp cho lớp 8/2 dẫn đầu bảng tổng sắp hội thao chào mừng Ngày Nhà giáo Việt Nam với hai huy chương vàng. Tuy nhiên, do thời gian có hạn, nên khác với Khánh khi vô địch nội dung cờ vua toàn trường, Phước cùng đồng đội sẽ nhận món quà cao quý này vào buổi chào cờ thứ hai tuần sau. Trên đường về lớp sau giờ ra chơi, Khánh tình cờ gặp lại đội tuyển kéo co của lớp trên cầu thang. Nhìn thấy Khánh nở nụ cười tươi rói, Nhật liền nói với cậu:
Nhìn thấy cái hộp bánh gạo đó vẫn còn nguyên trên tay của Phước, Khánh bối rối hỏi:
Ngày 9 tháng 11 năm 2024, lúc 14h35 Tiếng trống giờ ra chơi lại vang lên, và những học sinh trường Tân An lại tràn xuống sân trường như ngọn thác ào ào đổ xuống. Trong lúc này, Khánh cùng nhóm nhảy hiện đại của lớp 8/2 cũng đã nhanh chóng có mặt tại hội trường để cùng nhau thi đấu giai đoạn vòng loại nội dung văn nghệ khối 8 của hội thao với một tâm thế bình tĩnh tới lạ thường. Cũng dễ hiểu thôi, khi mà họ đã có sự chuẩn bị kỹ lưỡng cho những màn trình diễn từ những ngày trước đó. Do có tận 18 tiết mục từ cả mười lớp trong khối 8 tham gia tranh tài, nên để vòng loại nội dung văn nghệ diễn ra một cách trơn tru trong khoảng thời gian ngắn ngủi như vậy, ban tổ chức đã bố trí sẵn cho các cá nhân và tập thể thi đấu nội dung này vào ba cụm thi. Ngoài cụm thi ở hội trường ra, thì trên sân trường cũng sẽ có hai cụm thi nữa ở hai bên sân. Mỗi cụm được đảm nhận bởi hai giám khảo, bao gồm một cán bộ phụ trách công tác Đội trong trường và một giáo viên dạy môn Nghệ thuật. Cả ba cụm thi sẽ cùng thi đấu đồng thời, sau đó chọn 5 tiết mục vào vòng chung kết, cũng chính là buổi lễ kỷ niệm Ngày nhà giáo Việt Nam, diễn ra vào ngày 20/11 tới đây. Nếu như chủ nhật tuần trước, khi Khánh vô địch nội dung cờ vua của hội thao, những chiếc bàn dài trong hội trường đã được dẹp hết sang hai bên để nhường chỗ cho những bàn cờ đen trắng, thì lần này, những bộ bàn ghế dài của hội trường đã được trả về vị trí giữa phòng theo cách bố trí nguyên thủy của nó. Trong căn phòng rộng lớn đó, không còn tiếng “cách, cách” của những quân cờ chạm vào bàn cờ của những kỳ thủ trẻ tuổi như vài ngày trước đó, mà thay vào đó là tiếng bàn tán xôn xao của các tập thể thi đấu, về việc phải múa hay hát như thế nào và ra làm sao. Những đạo cụ cho các tiết mục văn nghệ như trống, kèn hay quạt tay cũng đã được chuẩn bị đầy đủ trong góc hội trường, chỉ chờ đến lượt thi đấu là sẵn sàng trên tay. Tuy nhiên, do đây mới chỉ là giai đoạn vòng loại, nên việc thay đổi trang phục sao cho phù hợp với tiết mục là không cần thiết. Khi hai giám khảo đã vào vị trí, cô Thoa nhẹ nhàng thông báo:
Lúc này, cậu học sinh nhà lính nhẹ nhàng nói với Kim Thư trên ghế dài:
Khánh cùng với hai đại diện lớp còn lại hối hả tiến tới bàn giám khảo gần sân khấu để thực hiện nghi thức bốc thăm thi đấu. Và thật xui xẻo cho cậu học sinh nhà lính khi số 1 xuất hiện ngay trước mặt cậu khi mở lá thăm ra, đồng nghĩa với việc cậu sẽ phải thi đấu đầu tiên và nhóm nhảy hiện đại của lớp 8/2 sẽ phải thi đấu ở vị trí thứ tư. “Không biết Khánh thi đầu có làm tốt hay không, nhưng mình tin là cậu làm được.” Thư và nhóm nhảy của lớp 8/2 thầm nghĩ khi thấy nét mặt bình thản của cậu nam sinh sau khi bốc thăm.
Dòng máu đỏ tươi chảу trong tim mình. Nòi giống Lạc Hồng, giống rồng tiên Nguуện ôm bao đời đất mẹ. Nhịp trống hào hùng, mãi còn vang, Bao lớp người đi ra nơi biên thùу. Hình bóng mẹ già, đứng đợi con Tạc vào sử sách... hào hùng... Việt Nam ơi! Yêu mến ngàn đời! Là muôn cánh chim baу rợp biển Đông. Việt Nam ơi! Hãу nắm chặt taу, Tiến bước đi lên viết thêm trang sử vàng. Nào ta hát, khúc hát Việt Nam, Ϲon cháu rồng tiên, con cháu Lạc Hồng, Tự hào hai tiếng Việt Nam!"
Thật đúng là không may cho hai vị giám khảo và những người có mặt ở trong hội trường, khi sau tiết mục đơn ca tương đối tốt của Vương Khánh lại là hai tiết mục hát dở tệ của lớp 8/1 và lớp 8/3. Nếu bạn Quốc Anh lớp 8/1 hát trật nhịp bài hát “Kính vạn hoa”, khiến cho đến chính nhóm múa của lớp này còn phải lắc đầu ngao ngán, thì màn song ca “Cây đàn sinh viên” của Duy Phương và Ngọc Hạnh của lớp 8/3 trở thành thảm họa vì hát không có cảm xúc và lệch tông do không phối hợp ăn ý với nhau. Thế là những lời nhận xét không hài lòng và phê bình những điểm yếu của cô Thoa và cô Trang dành cho hai tiết mục hát còn lại gần như khiến cho họ bị loại khỏi nội dung văn nghệ của hội thao khi còn chưa đến giai đoạn đánh giá tổng hợp. Sau khi màn song ca “Cây đàn sinh viên” của lớp 8/3 khép lại trong một bầu không khí nặng nề, những tiếng xì xào bắt đầu lan ra khắp hội trường. Một số bạn học sinh trong cụm thi còn tranh thủ cười khẩy, vài người khác lại quay sang chụm đầu bình luận với nhau về sự nhạt nhẽo trong màn trình diễn vừa rồi. Không khí chỉ lắng xuống khi cô Thoa ra hiệu trật tự bằng một tiếng gõ thước nhẹ lên bàn giám khảo. Trong lúc nhóm nhảy hiện đại của lớp 8/2 chuẩn bị ra sân khấu, Khánh bước tới gần Kim Thư và các bạn trong nhóm. Nhìn thấy nét mặt có phần căng thẳng của họ, cậu học sinh nhà lính liền mỉm cười, đưa tay lên vỗ nhẹ vào vai Kim Thư, giọng trầm ấm:
Kim Thư quay sang Khánh, nét mặt căng thẳng giãn ra đôi chút. Cô bạn nở một nụ cười nhẹ:
Câu nói đó khiến cả nhóm bật cười, bầu không khí trở nên nhẹ nhàng hơn trước khi tiếng nhạc nền vang lên, báo hiệu tiết mục tiếp theo của lớp 8/2.Dưới ánh đèn sáng rực của hội trường, Kim Thư dẫn đầu nhóm nhảy hiện đại bước ra sân khấu. Khi giai điệu mashup “Lên đàng” và “Bình minh sinh viên trở lại” vang lên, từng thành viên bắt đầu di chuyển theo đội hình đã luyện tập kỹ lưỡng. Mở màn, Kim Thư thực hiện một động tác tay điêu luyện, dẫn dắt cả nhóm đồng loạt lao vào thành hình cánh cung xung phong bằng những chuyển động hình thể. Tiếng vỗ tay vang lên rầm rộ từ phía khán giả. Đoạn mashup chuyển qua phần “Bình minh sinh viên trở lại”, không khí trên sân khấu thay đổi. Những bước nhảy mạnh mẽ và có phần dứt khoát hơn được thực hiện khá đồng đều, thể hiện sự quyết tâm của tuổi trẻ. Tuy nhiên, một vài động tác nhảy khó đòi hỏi sự thả lỏng và nhịp nhàng hơn vẫn còn khá cứng, khiến một vài học sinh các lớp khác tinh ý khẽ bàn tán: "Ừm, trông thì có vẻ ổn, nhưng chưa hoàn hảo. Động tác cứ như robot ấy." "Nhưng vậy là tốt rồi, so với mấy lớp khác thì vẫn ổn áp." Phần kết của tiết mục là một pha “kéo đội hình” đầy bất ngờ: cả nhóm đồng loạt hạ thấp người, dứt khoát giơ tay lên cao tạo thành hình mặt trời mọc – tượng trưng cho “Bình minh sinh viên”. Dưới ánh đèn vàng rực, hình ảnh này tạo hiệu ứng thị giác mạnh mẽ, nhận được những tràng pháo tay kéo dài từ phía dưới. Khi cả nhóm cúi chào và rời khỏi sân khấu, Khánh đã đứng sẵn ở dưới với nụ cười động viên. Cậu đưa tay làm dấu “ok” khi Kim Thư bước tới:
Kim Thư khẽ lau trán, thở phào nhẹ nhõm:
Khánh gật đầu:
Ngay sau đó, tiết mục múa của lớp 8/1 với bài hát “Việt Nam ơi” bước lên sân khấu. Phần trình diễn bắt đầu với những động tác múa khá cơ bản, các thành viên nữ mặc áo dài trắng và cầm quạt tay. Tiết mục tuy đồng đều nhưng không có điểm nhấn nổi bật nào, khiến khán giả cảm thấy hơi thiếu lửa. Một vài bạn lớp khác khẽ thì thầm:
Tiếp theo đó là màn múa “Xin chào Việt Nam” của lớp 8/3. Phần trình diễn có sự đầu tư rõ rệt về đội hình và trang phục, nhưng lại thiếu sự nhịp nhàng, dẫn đến một vài chỗ động tác bị lệch pha. Cô Thoa lắc đầu nhẹ khi thấy một thành viên đứng sai vị trí ở đoạn kết, nhưng vẫn dành những lời động viên:
Lời thông báo khiến cả hội trường vang lên những tiếng xì xào. Kim Thư quay sang Khánh, nửa lo lắng, nửa hy vọng:
Khánh cười nhẹ:
Lời nói ấy khiến cho nàng lớp trưởng yên tâm phần nào, vì ít nhất cô cùng đồng đội đã có màn trình diễn tương đối tốt. Tiếng trống trường kết thúc giờ ra chơi lại vang lên, và cậu học sinh nhà lính cùng họ trở về lớp trong niềm vui và sự thoải mái trong lòng, chuẩn bị cho tiết học tiếp theo. Xổ số chuông vàng: Ngày 9 tháng 11 năm 2024, lúc 15h45p Sau tiết lịch sử đầy thú vị về phong trào công nhân và sự ra đời của chủ nghĩa Mác ở châu Âu, cả lớp 8/2 xôn xao trước giờ sinh hoạt cuối tuần, khi chiếc loa phóng thanh của trường bất ngờ phát đi một thông tin quan trọng: “Qua là tốt, không qua được thì cũng không sao. Quan trọng là Rung chuông vàng sắp tới kia kìa.” Khánh thầm nghĩ khi chuẩn bị nghe kết quả
Một lần nữa, xin chúc mừng các tiết mục trên đã vượt qua vòng loại và bước vào vòng chung kết diễn ra vào ngày 20/11 tới đây.” Thế là Khánh và Kim Thư cùng toàn thể nhóm nhảy gần như sững sờ, vì ngạc nhiên thay, không một tiết mục nào ở cụm thi hội trường vào được vòng chung kết. Cả lớp trở nên trầm lắng xuống chút vì đây là lần đầu tiên trong hội thao toàn trường, lớp không có thành gì trong một nội dung thi đấu. Nhưng dù gì, lớp vẫn đang dẫn đầu trên bảng tổng sắp hội thao của khối 8, nên cả lớp cũng chỉ buồn thoáng qua trên nét mặt khi nghe thông tin không vui đó trên loa phóng thanh.
Lập tức, cả 4 tổ trong lớp 8/2 quay về phía nhau, bàn luận về cuộc thi danh giá của trường và chọn thành viên tham gia. Những tiếng đề nghị, cân nhắc của những học sinh trong lớp vẫn rất căng thẳng, khi mặt bằng chung của lớp không được cao cho lắm, cộng với việc lớp thiếu tinh thần xung phong trong học tập nữa. Nên cuối cùng chỉ có 5 người giơ tay xung phong đại diện cho lớp tham gia. Đó là Vương Khánh và Đoan Ngọc của tổ 1, Thanh Mai của tổ 2, Ngọc Duy và lớp trưởng Kim Thư của tổ 3. Họ là năm gương mặt tiêu biểu của lớp 8/2 và thường xuyên đạt thành tích tốt trong các bài kiểm tra các môn học vừa qua, nên việc họ tự nguyện đăng ký nội dung Rung chuông vàng trong hội thao của trường là điều gần như được dự đoán từ trước.
Nhật trố mắt ngạc nhiên:
Cả lớp bật cười rần rần. Riêng Khánh thì khoanh tay trước ngực, cười nhếch mép:
Cô Lý không để ý phản ứng của cả lớp, tiếp tục nhấn nút “quay” lần nữa. Vòng quay lại chạy, rồi chậm dần. Lần này, một cái tên khác hiện lên:
Khánh không nhịn được cười. Cậu cúi xuống nói nhỏ với Ngọc:
Ngọc chỉ mỉm cười nhẹ, không nói gì. Cô Lý lại nhấn nút lần thứ ba, và lần này, Phước bị cái vòng quay xui xẻo đó réo tên, khiến cậu chỉ biết kêu trời:
Cả lớp lại được phen cười ngất, tiếng cười như làm rung chuyển cả căn phòng.
Chiếc vòng quay xoay thêm lần nữa, lần này dừng lại ở cái tên Hoàng Quỳnh Như, một học sinh có phong độ học hành như cái tàu lượn trong thời gian gần đây, khiến cô thở dài. Dù không phản đối như ba cậu bạn kia, nhưng nét mặt cô hiện rõ sự bối rối:
Cô Lý mỉm cười, nhẹ giọng động viên:
Sau khi danh sách 10 học sinh tham gia được chốt lại, cô Lý chiếu một trận đấu từ chương trình Rung chuông vàng trên VTV3, phát sóng năm 2011 để tìm hiểu luật chơi. Hình ảnh mờ mịt, màu sắc hơi nhòe do chất lượng video thấp làm cả lớp tròn mắt ngạc nhiên. Tấn Anh, người sơ ý đạp đổ laptop của Khánh vài ngày trước thắc mắc:
Khánh cười lớn, trả lời ngay:
Nhật, vẫn còn đang cay cú vì bị “bốc trúng”, bĩu môi nói:
Khánh lườm Nhật một cái sắc lẻm, khiến cả lớp rộ lên cười như pháo nổ. Không khí lớp học trở nên náo nhiệt hơn hẳn, dù nội dung Rung chuông vàng sắp tới vẫn khiến vài học sinh hồi hộp. Dù vậy, sự háo hức của cả lớp như tiếp thêm động lực cho những người sắp bước vào cuộc thi đầy căng thẳng. Họ vứt lại thất bại ở nội dung văn nghệ trước đó, để sẵn sàng chinh phục tiếng chuông vàng. |
1 |
Bình luận