Ánh trăng trên đỉnh vinh quang - Tập 2
Chương 15: Về quê ăn Tết (Phần 3: Đào, phở và ... chặt chém)
Ngày 10 tháng 2 năm 2026, lúc 19h30p Vương Khánh và bé Thiên Minh vẫn đang trùm chăn đắm chìm vào những tập phim Thám tử lừng danh Conan trên laptop, giữa lúc ngọn gió lạnh cuối tháng chạp vẫn đang thổi ào ào bên ngoài hiên nhà. Vừa kết thúc một tập phim hay, nhóc con nhà chú Thanh liền nói với anh trai:
Minh nghe vậy liền hỏi xoáy:
Gương mặt anh Khánh bỗng nhăn nhó nhè nhẹ trên đôi má, ánh mắt thể hiện rõ sự bối rối sau câu hỏi tưởng chừng như bông đùa của em trai. Với một học sinh lớp 9 như cậu, lại còn là con bộ đội nữa, thì việc dính dáng tới chuyện tình yêu lúc này không phải là điều tốt. Nếu mối tình chớm nở giữa chính cậu và Đoan Ngọc lọt vào tai ông bà, gần như chắc chắn sẽ dính những ánh mắt dị nghị và cả những lời điều tiếng xấu từ cả gia đình lẫn hàng xóm láng giềng. Bởi thế, dù là một câu hỏi đơn giản, nhưng nam sinh cuối cấp vẫn rất đắn đo vì không biết phải trả lời cháu nội như thế nào cho phải. Khi những dòng suy nghĩ trong trí óc của cậu con trai nhà Vương Thành còn chưa kịp thông suốt, thì trên máy tính của cậu lại có chuông reo bất chợt. Nhìn thấy cái tên Đoan Ngọc trên màn hình cuộc gọi messenger, nam sinh nhà lính liền nhắc nhẹ nhóc Minh:
Bàn tay anh nam sinh trường Tân An vẫn cầm chắc con chuột, hai bên tai đội sẵn tai nghe trùm đầu, mắt vẫn nhìn tập trung vào màn hình máy tính, trông chẳng khác gì một “chiến binh Olympia” thực thụ vậy. Chỉ có điều lần này, cậu không còn phải đối mặt với những bài toán hóc búa và áp lực vô hình từ mấy anh chị THPT trên cả nước, mà thay vào đó lại là ánh mắt nghi ngờ của chính nhóc con cùng dòng họ mà anh từng yêu quý. Đối diện với thử thách mà cảm xúc có thể khiến điều thầm kín trong tim anh bị lộ lọt hoàn toàn ra ngoài, Vương Khánh bình tĩnh mở Camera lên và nói với người bạn cùng lớp:
Ở đầu dây bên kia, Ngọc cũng bật webcam trên laptop của cô và đáp lại:
Nghe tới “chậu hoa đào”, Vương Khánh liền sững người. Bởi vì cả buổi sáng hôm đó, khi mà cậu còn đang cùng bé Minh vui đùa từ trong nhà tới ngoài sân, thì bố mẹ của cả hai đều đi khắp đất Yên Định chỉ để mua hoa chưng Tết và cũng gặp tình trạng tương tự. Nam sinh trường Tân An liền đồng cảm đáp lại với cô bạn cùng xóm nhà lính:
Trong đầu Vương Khánh lúc này, những lời than phiền về vật giá, dịch vụ ngày Tết từ ngày hôm trước từ từ quay ngược về tâm trí giống như một cuốn phim. Từ đôi vợ chồng trẻ như chú Thanh và thím Thương, đến chính bố mẹ cậu và ông bà nội, ai ai cũng đều than phiền chuyện vật giá leo thang ngày Tết đến xuân về ngay trong bữa ăn trưa gia đình. Ngay kể cả chính cậu cũng phải mở miệng ra mà ngậm bồ hòn làm ngọt trong bữa ăn sáng ngày cúng ông Táo về trời, nên cậu hiểu ra ngay điều ẩn giấu trong câu hỏi của Đoan Ngọc mà không cần phải phân tích quá nhiều. Khánh chỉnh micro trên tai nghe một lúc, rồi phản hồi lại người con gái mà cậu coi là tri kỷ:
Và trong suốt mười phút cuộc gọi tối 23 Tết đó, Vương Khánh và Đoan Ngọc chỉ nói chuyện đời sống ở vùng quê, cùng một chút “Olympia” làm gia vị bổ sung, chứ tuyệt nhiên không để mùi tình yêu xen vào dù chỉ một câu. Có lẽ, Ngọc cũng gặp tình trạng tương tự với cậu, khi phải giấu nhẹm đi chuyện tình cảm của cô trước tai mắt đầy nhạy bén của bố mẹ và họ hàng, nên người bạn cùng xóm nhà lính cũng biết mình biết người mà không để tiếng thình thịch của trái tim đi trước não bộ. Thế là dù rằng cả hai học sinh trường Tân An chỉ chuyện trò tầm phào cho vui, nhưng sau khi Khánh tháo tai nghe ra, bé Minh nhìn cậu anh trai từ phía cửa phòng ngủ và thì thầm:
Vương Khánh quay đầu về phía sau, nhìn về phía nét mặt có phần hơi xệ xuống của nhóc con nhà thím Thương mà thở phào nhẹ nhõm. |
0 |