Đọc to (tiếng Việt) Nhấn phát để bắt đầu
Bạch Y Dạ Tiệc

Chương 2: Đại hội chiêu mộ hiền tài

Gặp lại cố nhân, trong lòng khó tả

Vân Lạc mở quyển sử sách hậu thế viết về vị hoàng đế Đại Vân ra xem một lượt, sử sách viết rất nhiều nhưng chỉ toàn là lời chửi rủa trách móc, luận rất nhiều tội lỗi hắn làm còn gọi hắn là nỗi ô nhục của dòng dõi hoàng tộc. Tóm lại hắn là một vua bù nhìn mù quáng ngu ngốc sa đọa vào hưởng lạc, không được tín nhiệm của quần chúng, cả đời không có lấy nỗi một công trạng mà còn mang lại tiếng xấu cho triều đình, mang lại tiếng cười cho thiên hạ. Các vị thái sư của các triều đại sau này mỗi khi răn dạy cho con cháu quý tộc đều lấy hắn làm gương xấu cho lối buông thả trầm mê hưởng lạc. Những lần tổ chức bạch y dạ tiệc xa hoa lố lăng lãng phí của hắn cũng bị đem ra chê cười khinh bỉ phỉ nhổ không thương tiếc.

"Tiệc ăn chơi hưởng lạc, gọi hàng chục vũ nữ đến nhảy múa thâu đêm mà cứ bày vẻ nghi lễ rườm rà thật nực cười! Lại mặc toàn bạch y, tỏ vẻ thanh cao lễ giáo cái gì chứ? Nhạc công thì chơi toàn mấy giai điệu vừa kỳ lạ vừa quái dị không giống ai, vừa nghe đã rợn hết cả người không ai dám đứng lại nghe thêm. Xem có giống cái đám tang không chứ!"

Vân Lạc ngồi đọc toàn mấy lời  không hay thì cũng đâm ra chán nản mà ngủ thiếp đi. Hắn nằm im trên sự ấm áp mềm mại của chiếc giường nhắm chặt mắt không chịu dậy, mặc cho tiếng gọi tha thiết cầu xin của thị nữ hầu hạ.

Thị nữ kia gọi mãi mà chẳng thấy động tĩnh gì thì làm liều hét to: "Hoàng thượng, cầu xin người đáp lại lời của nô tỳ. Đại hội võ lâm chiêu mộ hiền tài lần này người định hủy bỏ hay sao?"

Vân Lạc nghe tới đại hội võ lâm liền bừng tỉnh bật dậy, lập tức nhớ ra đại hội võ lâm chiêu mộ nhân tài là sự kiện vô cùng quan trọng đối với nhiệm vụ của hắn, vậy mà hắn còn dám chậm trễ.

Vân Lạc cuống cuồng rời khỏi giường: "Người đâu, mau lấy hoàng bào đến cho ta."

***

Đại hội chiêu mộ hiền tài năm nay ai cũng háo hức đến xem, dưới khán đài vô cùng ồn ào, trên đài cao cũng vô cùng náo nhiệt, từ quan lớn đến quan nhỏ, phẩm bậc cao thấp đều tề tựu đông đủ. Vân Lạc đảo mắt một vòng thì thấy Vân công chúa cũng đến dự. Vị công chúa này địa vị vô cùng cao quý là công chúa do thái hậu sinh ra, còn Vân Lạc chỉ là con của phi tần cấp thấp không có địa vị gì, dù mang danh hoàng đế nhưng hắn cũng phải kiêng nể nàng mấy phần. Lễ hội hiền tài này hắn mở ra mà được đông vui như này một phần là do nhan sắc kiều diễm tiếng lành đồn xa của Vân công chúa Vân Tuyền, có nhiều người đổ về đây chỉ để diện kiến nhan sắc Vân Tuyền.

Hắn cũng không khỏi tò mò nhan sắc của tuyệt sắc mỹ nhân. Vân Lạc lén đưa mắt nhìn Vân công chúa, đúng là miêu tả không quá lố. Chưa nói về gương mặt, xét về khí chất thần thái đều hơn người khác một bậc, phong thái sang trọng vừa tao nhã vừa thanh cao thoát tục khiến ai cũng phải ngước nhìn. Gương mặt xinh đẹp tới mức Vân Lạc có thể tả khoa trương hơn tiểu thuyết, tóm lại là rất phù hợp với hình ảnh của tuyệt thế mỹ nữ.

Vân Lạc bị sắc đẹp kinh diễm làm cho kinh động, có vẻ ai cũng đã làm tốt với hình tượng thiết lập, hắn cũng không dám nhìn lung tung nữa mà ngồi vào ghế chủ tọa trên đài cao chủ trì đại hội.

Sau khi Vân Lạc ra hiệu bắt đầu đại hội, tiếng pháo hoa kèn trống vang lên ầm trời, mặt đất như rung chuyển làm ngàn người bên dưới hò hét không ngừng, không khí bắt đầu sôi động. 

Bên dưới ai cũng đặt mắt nhìn chằm chằm khán đài nhưng lại có một kẻ dán mắt vào người Vân Lạc làm hắn bất giác lạnh sống lưng. Ánh mắt người kia nhìn Vân Lạc không hẳn là ghét bỏ khinh bỉ rõ ràng như những kẻ bất mãn với hôn quân, lại càng không phải ánh mắt ngưỡng mộ kính nể. Nhìn đôi mắt kia không biết tại sao Vân Lạc lại cảm thấy trong lòng trống rỗng, cảm giác nhói trong tim chỉ thoáng qua rồi mất nhưng hắn vẫn không dám nhìn thẳng đôi mắt kia.

Cố Doanh đứng bên dưới nhìn Vân Lạc không rời mắt, phút giây nhìn thấy Vân Lạc và cả Triệu thừa tướng tâm trí y như bị một cơn sóng dữ tấn công dồn dập. Vân Lạc chính là cái tên ám ảnh y qua năm dài tháng rộng, bao nhiêu thăng trầm biến cố của y đều gắn với tên hôn quân này. Trong lòng Cố Doanh đang là một mớ hỗn độn rối như tơ vò, y mang trong mình nỗi đại hận với Vân Lạc. Cũng chính tại nơi này, Trường Ninh Đài, là nơi Vân Lạc ban cho phụ thân y án tử, là nơi Vân Lạc phế truất phẩm hạnh của y, là nơi Vân Lạc ban lệnh đày y và người nhà còn lại của y ra biên ải xa xôi mà không có ngày về, là nơi mà y từ đỉnh cao mất hết tất cả, là nơi Vân Lạc dùng ánh mắt lạnh lẽo làm tất cả những chuyện khiến y chết tâm hoàn toàn.

Nơi này chứa rất nhiều ký ức đau thương của cả hai, dù cả khán đài có phấn khởi hò reo tới mức nào cũng không thể lay động được Cố Doanh thoát khỏi những ký ức đau thương ngày ấy, cứ như vết thương mãi không lành, có chút gợi nhớ lại kiến người ta đau mãi không thôi. Nhưng rồi đột nhiên Vân Lạc lại chạm ánh mắt của y, dù chỉ một giây cũng khiến y chấn động mà rời khỏi mạch cảm xúc ấy. Vân Lạc đã nhìn thấy y rồi sao, hắn có còn chút cảm xúc nào với y không, y cũng không rõ nhưng cảm xúc của y lại trào dâng dữ dội rồi. Cố Doanh nhớ lại thân phận của mình lúc này cũng không chần chừ nữa mà đi báo danh để tham gia tranh đấu.

Mấy trận đấu căng thẳng gay go đã hạ màn, người nổi bật nhất trong mấy trận vừa rồi là Triệu Tư, con trai cưng của Triệu thừa tướng, dù có kẻ thân cận nói Vân Lạc không có chút thiện cảm nào với gã và con trai gã nhưng vẫn nể mặt nói mấy câu tán thưởng chúc mừng gã, làm gã hãnh diện muốn phát quang.

Vân Lạc cảm thấy có chút lạc lõng, hắn là quân vương nhưng các quần thần bên cạnh hắn có rất nhiều loại người, nếu là minh quan thì không tin tưởng coi trọng hắn, trong lòng cũng vô cùng xa cách, càng khó kết giao sâu. Nếu là nịnh thần tiểu nhân bề ngoài tỏ ra tôn kính nhưng trong lòng lại muốn đâm sau lưng, hắn lại càng không thích, càng không nên tiếp xúc nhiều. Nếu là người trong hoàng tộc thì chỉ còn lại thái hậu Bạch Yên và Vân Tuyền. Thái hậu Bạch Yên lại là người mà Vân Lạc vô cùng kính sợ, thậm chí Vân Lạc còn đang là bù nhìn cho bà ta nắm thực quyền nên khoảng cách giữa hắn và Bạch Yên lại càng xa cách. Xét đi xét lại người có khoảng cách gần nhất với hắn chính là Vân Tuyền, nàng là con ruột của Bạch Yên và tiên đế Vân Tư Vũ(phụ thân Vân Lac), Vân Lạc là con của phi tần cấp thấp lại mang trọng tội nhưng từ nhỏ hai người sống trong cùng một cung của hoàng hậu. Địa vị lúc đó của Vân Lạc kém xa nàng, bị thái hậu coi thường như tên nô bộc. Nhưng lúc nhỏ nàng đơn thuần xem Vân Lạc bạn, từ đó cũng gây khá nhiều chuyện rắc rối cho Vân Lạc, vì lúc đó Bạch Yên đang là hoàng hậu vốn coi Vân Lạc là tên nghiệt chủng đáng lẽ ra bị bồi táng theo cùng mẫu thân mang đại tội giết Thái hậu(mẫu thân của Vân Tư Vũ), được Bạch Yên nhặt về nuôi để mang tiếng tốt hoàng hậu từ bi. Sau này khi lớn lên đôi bên đã dần xa cách và âm thầm đề phòng nhau nhưng cũng không gay gắt tới nỗi ra mặt nên Vân Lạc gọi nàng lại nói chuyện. 

Vân Lạc giả bộ nói chính sự: "Muội nhìn xem, đại hội lần này nhiều nhân tài thật đó."

Vân Tuyền nhìn nét mặt hắn thuận theo: "Hoàng huynh nói rất đúng, nhiều kỳ tài như vậy thật là phúc đức của Đại Vân chúng ta, nói không chừng sau này sẽ giúp huynh làm nên đại nghiệp đó."

Nhìn vào thì hai người thân thân thiết thiết nhưng bên trong mỗi người đều có tâm tư khác, đề phòng có, ngờ vực có, ghê sợ có, mọi thứ bên ngoài đều là diễn xuất.

Trong lòng Cố Doanh đang còn rất nhiều sầu muộn khúc mắc vẫn chưa thoát hẳn Y biết thân phận này chỉ là vay mượn để y có thể tìm ra chân tướng hóa giải khúc mắc năm xưa giữa y và Vân Lạc, nên ngoài việc đó y còn phải hành động cho ăn khớp với thân phận Cố Doanh. Giống như mượn tài khoản của bạn thân soi trang cá nhân của người yêu cũ vậy, dù có kích động cỡ nào thì cũng không được dùng tài khoản người ta làm bậy.

Cũng đến lúc Cố Doanh lên sàn đấu rồi. Là kẻ từng trải qua bao thăng trầm, từng suýt mất mạng vô số lần, mấy chiêu thức của những tên tầm thường này không phải đối thủ của y. Y chỉ xuất vài chiêu thức bình thường mà đối thủ đã không nhúc nhích nổi, đúng là không có chút thú vị nào hết. Trận cuối cùng chỉ còn lại con trai cưng của thừa tướng và y. Trận đấu này được mong chờ hứa hẹn hấp dẫn nhất đại hội. Bên dưới khán đài reo hò dữ dội hơn trước nhiều làm cả Trường Ninh đài bốc lên khí thế hừng hực.

Đối thủ lần này của y lại là chính là y của năm xưa, thật buồn cười phải không. Điều này làm y thích thú hơn chút, nhưng cũng không kém phần tự cao tự đại, năm xưa mình cũng oanh liệt một thời mới lọt vào mắt xanh của hoàng đế. Thân phận của y bây giờ có phần lợi hại hơn năm xưa, thân phận này cũng không phải là phàm phu tục tử chăm luyện mà thành đâu, phía sau thân phận này cũng có rất nhiều thứ mà y chưa khám phá ra. Động tác của y nhẹ nhàng uyển chuyển, nhưng cũng không thiếu dứt khoát, vô cùng đẹp mắt nhưng lại mang đầy sát thương mạnh mẽ. Triệu Tư làm sau có thể đánh bại phiên bản siêu nâng cấp của chính mình, nhưng y lại không muốn mình của năm xưa mất mặt với thiên hạ nên cũng nhẹ tay một chút. Xem ra màn trình diễn này rất ngầu, rất đẹp mắt nhưng nếu cứ như vậy sẽ không biết kéo dài đến bao lâu.

Cả hai bắt đầu thấy chán, bỗng Triệu Tư thì thầm với y: "Ta nhường ngươi lần này vậy, cho ngươi chút mặt mũi trước mặt hoàng đế cũng không sao."

Nói rồi Triệu Tư giả vờ sơ hở trúng chiêu mượt mà ngã xuống nền đất nhưng vẫn tạo hiệu ứng rất đẹp cho cả hai, nói chung là hết sức màu mè mà người ta vẫn phải hét lên vì đẹp mắt. Y thắng hết sức thuyết phục, kim tuyến pháo hoa bắn đầy trời chúc mừng cho chiến thắng của y.

Vân Lạc hứng thú đứng dậy vỗ tay: "Đẹp lắm, ta rất thích chiến thắng của ngươi."

Vân Lạc theo sát y từng động tác, nhất là lúc y chiến đấu sức hút tăng lên gấp bội đẹp không tả nổi. Hắn vô cùng ngưỡng mộ tài nghệ của y mà đứng lên vỗ tay tán thưởng, còn tặng cho y nụ cười câu hồn đoạt phách.

 

 

Bình luận đoạn văn

Bình luận

Trả lời bình luận

Chỉnh sửa bình luận

Thiết lập văn bản

Xem trước

Nội dung sẽ hiển thị như thế này

Chọn font chữ

Cỡ chữ

12px 30px