Chương 6: Bạch Y Dạ Tiệc
Bạch Y Dạ Tiệc người đời mỉa mai, ai thấu hoàng đế thức trắng đêm dài
Trời đã sập tối, Vân Lạc hôm nay bận rộn hơn thường ngày, có vẻ hắn đang chuẩn bị làm chuyện gì rất quan trọng nên đã vội vàng tắm gội. Nhưng người bận rộn nhất là Cố Doanh, vừa ăn xong đã phải hầu hạ Vân Lạc tắm rồi chuẩn bị đủ thứ đồ kỳ lạ, y thầm nghĩ trời tối rồi Vân Lạc lại còn bày trò phá phách gì nữa đây, chẳng lẽ là muốn thị tẩm ai sao? Vừa nghĩ đến đây máu ghen trong người Cố Doanh chạy loạn, y thừa biết Vân Lạc thượng triệu lo chính sự thì mệt mỏi thiếu sức sống nhưng nói đến chuyện tiệc tùng ăn chơi hưởng lạc thì nhiệt tình vô cùng.
Nhưng chuyện ghen tuông vô ích đó tính sau đi, bây giờ Cố Doanh bận rộn bảo vệ an nguy cho bệ hạ bằng cách đứng quan sát bóng lưng bệ hạ từ xa rồi, mặc dù khoảng cách khá xa nhưng y vẫn có thể nhìn thấy thân hình thon gọn mảnh khảnh của hoàng thượng. Cố Doanh thầm cảm thán, nhìn hoàng thượng ốm yếu mảnh mai như cây liễu rũ vậy thật là khiến người ta muốn che chở.
Ánh mắt Cố Doanh nhìn Vân Lạc không rời và có chút ngây dại, y biết khoảng thời gian qua Vân Lạc dù sống trong nhung lụa, kẻ hầu người hạ tấp nập, bao kẻ mơ cũng không được nhưng cuộc sống này mới là địa ngục với Vân Lạc. Bề ngoài là hoàng đế đứng trên vạn người nhưng phải chịu đựng bao nhiêu sự cay nghiệt bức bối của cuộc đời, bao gánh nặng áp lực dồn nén khiến Vân Lạc sắp nổ tung, dù có ăn sơn hào hải vị gì cũng không thể bồi dưỡng lại tâm hồn đã nhàu nát của hắn. Bao nhiêu năng lượng nạp vào không phải tiêu tốn để chịu đựng và tồn tại trong cuộc sống triều đình đầy mưu mô hiểm độc này sao? Vân Lạc làm sao có thể nhẹ nhõm thư thái mà có da có thịt thêm chút đây?
Vân Lạc bước ra khỏi phòng tắm rộng lớn, mùi hoa nhẹ nhàng phảng phất quanh người hắn làm tâm hồn Cố Doanh cũng trở nên tĩnh lặng với sự tinh khiết của hương hoa.
Vân Lạc từ tốn chải mái tóc đen nhánh vừa ra lệnh: "Đem bạch y đến cho ta."
Cố Doanh đi lấy đồ cho hắn mà vô cùng ngạc nhiên, đáng lẽ đi tham dự chuyện quan trọng Vân Lạc phải mặc hoàng bào cớ sao lại mặc bạch y? Từ lúc hắn dám mặc áo trắng sẽ không ít kẻ thấy được trong lòng khinh bỉ, tên hôn quân xuất thân dơ bẩn này mặc bạch y là ra vẻ đoan chính thanh khiết cái nỗi gì, không thấy nực cười sao? Vân Lạc dĩ nhiên nghe thấy lời này không ít, nhưng hắn cứ ung dung như vậy.
Cố Doanh giúp Vân Lạc mặc đồ rồi nhìn hắn một vòng đánh giá, từ trước đến giờ y toàn nhìn thấy Vân Lạc với màu áo rực rỡ quyền lực hay thậm chí là màu đen tối tăm nhưng chưa bao giờ thấy Vân Lạc một thân áo trắng. Không ngờ có lúc tên cẩu hoàng đế này lại mang vẻ thần tiên thoát tục như này làm Cố Doanh vô cùng ngạc nhiên, mặc dù không lộ ra biểu cảm gì nhưng trong lòng y đang trầm trồ không thôi.
Vân Lạc đã chuẩn bị xong, hắn cầm theo cái túi nhỏ chuẩn bị từ trước bước ra khỏi đại điện mà đến thẳng Trường Ninh đài. Đây là nơi hoàng cung tổ chức các bữa tiệc lớn nhỏ, không gian ngoài trời vô cùng rộng rãi nhưng vào ban đêm vô cùng tối tăm u ám, gió thổi mạnh mang theo sự lạnh lẽo cắt da thịt làm Vân Lạc run lên một cái. Cố Doanh thấy vậy liền hỏi hắn: "Hoàng thượng có cần mặc thêm áo ngoài không?"
Vân Lạc khẽ lắc đầu, nhanh chóng thắp nến lên để nơi này có chút ánh sáng: "Cố Doanh, ngươi mau qua đây giúp ta thắp nến đi."
Cố Doanh và Vân Lạc thắp rất nhiều ngọn nến, đêm nay không trăng mà cả Trường Ninh Đài sáng rực rỡ. Vừa thắp nến xong cũng là lúc các nhạc công và vũ công đến nơi, Cố Doanh đếm được đâu đó hơn chục người nhưng kỳ lạ rằng tất cả bọn họ đều mặc một màu áo trắng.
Cố Doanh không được trực tiếp tham gia bữa tiệc, y chỉ có thể đứng bên ngoài canh gác. Nhưng thính lực và thị lực của Cố Doanh bây giờ không phải dạng tầm thường, tiếng thở của Vân Lạc cũng không thoát được tai y. Cố Doanh đứng bên ngoài vừa lạnh người vừa lạnh lòng. Dù Vân Lạc có gây ra rất nhiều khổ đau cho Cố Doanh, y cũng từng hận hắn rất nhiều nhưng cũng yêu hắn rất nhiều, cho đến tận bây giờ y cũng chưa từng hết yêu Vân Lạc. Vì chưa thể buông nên Cố Doanh mới đánh đổi để có thể đứng đây và bênh cạnh Vân Lạc một lần nữa. Bây giờ y phải nghe những âm thanh mà y không muốn nghe, phải chứng kiến cảnh y không muốn thấy không biết Cố Doanh có hối hận không?
Vân Lạc nhìn một vòng thì biết đã đủ số lượng lập tức ngồi xuống ghế chủ tọa từ tốn nói: "Khai tiệc đi!"
Cố Doanh nghe hắn nói thì vô cùng sửng sốt, bữa tiệc này không có vị khách nào, hàng ghế khách mời trống không một ai tham dự. Nghĩ đến đây Cố Doanh mới nhớ ra, chẳng lẽ đây là Bạch Y Dạ Tiệc bị người đời lẫn quần thần cười chê phản đối kịch liệt sao? Lúc hai người còn mặn nồng thắm thiết thì Vân Lạc đã tổ chức bữa tiệc này từ lâu rồi. Y cũng có ý muốn đi dự tiệc xem hắn làm gì ở đó, tất nhiên là Vân Lạc không cho y tham dự rồi, vì chuyện này mà cả hai rạn nứt không ít lần.
Lúc trước tiên đế cũng từng tổ chức rất nhiều bữa tiệc như vậy, có thể nói là người tiên phong mở đường cho thú vui này mặc cho dân chúng và quần thần khuyên ngăn. Trong mắt người đời tiên đế là một hôn quân bảo thủ, việc nước thì lơ là, ăn chơi thì vô độ, sở thích thì kỳ lạ phung phí, tính cách thì ngang ngược cổ quái, có thể nói bao nhiêu thói hư tật xấu trên đời đều tích tụ lên người này, thử hỏi có ai dám noi theo vị tiên đế này chứ. Vậy mà tên cẩu hoàng đế Vân Lạc đều học theo, thừa kế không thiếu cái thói xấu nào, đã vậy còn khó hiểu hơn cả phụ thân của hắn. Bữa tiệc này các quần thần ai cũng khinh bỉ nên hàng ghế khách mời không có ai cũng là dễ hiểu. Bây giờ mới có dịp chứng kiến toàn cảnh bữa tiệc này, không ngờ Vân Lạc mời nhiều vũ công tới như vậy, đây là lý do Vân Lạc không muốn hắn tới dự sao?
Mặt mũi Cố Doanh đen kịch vì phát hiện ra bấy lâu nay Vân Lạc giấu y đi hưởng lạc thăng hoa nhất thời này. Xét theo mạch thời gian thì lúc này Triệu Tư vẫn có thể xem là chính thất của Vân Lạc, vậy mà tên hoàng đế đó dám đi ăn vụng bên ngoài có khác nào không xem y ra cái gì không. Cố Doanh tức phát run nhưng không có tư cách gì can thiệp, dù không cam tâm nhưng Cố Doanh vẫn lắng tai nghe mọi diễn biến của buổi tiệc.
Vân Lạc vừa dứt lời thì tiếng kèn trống và nhạc lập tức vang lên, Cố Doanh càng nghe càng rợn người, y không nghĩ đây là khúc nhạc dành cho một bữa tiệc đêm, tiếng nhạc vô cùng quái dị thoạt nghe có vẻ tươi vui nhưng càng nghe càng bi thống não nề càng ma mị. Lúc trước có binh sĩ nghe được khúc nhạc này thì vô cùng khó hiểu, chỉ cười kinh miệt, bọn họ nghĩ Vân Lạc có sở thích quái dị, thú vui vô bổ của bậc vương giả, dân thường không thể hiểu được. Có kẻ khinh bỉ lén nói hoàng đế có sở thích nghe nhạc thật sự không giống ai. Đã vậy còn cho tất cả vũ công mặc áo trắng, hình ảnh hoàng đế bị hoen ố bao lâu rồi mà hắn lại thích màu trắng tinh khôi nghe thật nực cười. Giai điệu của Bạch Y Dạ Tiệc nghe như nhạc đám tang ấy, thật sự không thể nghe nổi.
Điều kỳ lạ chưa dừng lại ở khúc nhạc có giai điệu kỳ lạ mà còn ở các động tác của vũ công áo trắng, không phải điệu múa lã lướt thướt tha trong các bữa tiệc giải trí mua vui thường thấy kết hợp với tiếng nhạc kỳ dị tạo nên một khung cảnh quái lạ khó tả khiến ai chứng kiến cũng phải rùng mình vì sự kết hợp kỳ lạ của nó.
Cố Doanh nhìn khung cảnh trước mắt và đứng đờ người ra một lúc, dù lúc trước nghe người đời nói qua Bạch Y Dạ Tiệc quái dị nhưng thật sự chưa có cơ hội đến dự lại không ngờ không cảnh này lại khó tả như vậy. Cố Doanh thầm nghĩ nếu y thật sự giải trí bằng hình thức này chắc chắn y sẽ phát điên sớm thôi.
Cố Doanh dường như cảm nhận được một điều gì đó đang ẩn giấu sau màu áo trắng kia, rốt cuộc bữa tiệc này có ý nghĩa thế nào? Y cũng không thể giải thích bây giờ nhưng y tin rằng bữa tiệc này không đơn giản như vỏ bọc của nó.
Nhưng sau đó Cố Doanh lại nghe Vân Lạc thì thầm một mình vào khoảng không: "Phụ thân và đệ đệ của ngươi vẫn ổn. Có điều bọn họ còn dằn vặt, hối hận về chuyện của ngươi đến tận bây giờ. Chuyện của gia đình nhà ngươi ta sẽ âm thầm hậu thuẫn cho họ, ngươi cứ yên tâm mà đi đi."
Vân Lạc vừa nói xong thì có một ngọn gió thổi mạnh làm một ngọn nến tắt đi.
Sau đó Vân Lạc tiếp tục nhìn đi một hướng khác nói: "Còn tâm nguyện cuối cùng của ngươi ta đã cho người thực hiện rồi."
Một ngọn nến nữa lại vụt tắt.
Vân Lạc lại nhìn rất nhiều hướng khác thì thầm rất lâu, Cố Doanh cũng không đếm xuể hắn nói chuyện với bao nhiêu người. Đột nhiên hắn im lặng một lúc rồi lại nói: "Là một người của hoàng tộc, ta thật sự có lỗi với các người. Ta cũng không mong các ngươi tha thứ cho những điều hoàng tộc đã làm. Ta cũng không có khả năng lấp đầy trọn vẹn những mất mát, cũng không có thần thông làm cho các người quay trở về bằng xương bằng thịt. Ta chỉ có thể dốc hết sức mình mong các ngươi có thể thanh thản nhẹ nhõm yên lòng mà đi."
Một lúc sau Vân Lạc vẫn ngồi ngay ngắn trang nghiêm trên ghế chủ tọa, gương mặt vô cùng tĩnh lặng không chút gợn sóng hay bị náo động, mắt nhắm lại có vẻ đang thưởng thức khúc nhạc kì lạ, miệng cử động nhẹ đang nhẩm đọc cái gì đó. Không khí bữa tiệc vắng vẻ chỉ có tiếng nhạc kỳ lạ và tiếng gió thổi mạnh không còn bất cứ âm thanh nào khác, xung quanh các ngọn nến bắt đầu tắt dần cho đến khi xung quanh trở lại màu màn đêm ban đầu. Cố Doanh thấy Vân Lạc như vậy cũng gạt hết mọi suy nghĩ trong đầu, đứng im nhắm mắt lại hòa chung bầu không khí của bữa tiệc.