Biên Độ Mùa Hè

Chương 6: Chọn cặp


Đọc xong dòng tin [Chốt 2h có mặt ở trường. Đứa nào tới trễ tao bắt ở lại tập sau 5h đừng khóc] từ nhóm văn nghệ, Hải Dương miễn cưỡng quăng mền sang một bên, uể oải lê cái thân xác còn ngái ngủ chui thẳng vào nhà tắm. Liếc thấy kim phút đã bò tới số 1, nếu còn rề rà nữa là nó chắc kèo ở lại sau 5 giờ.

Trong lúc đang vật lộn với tủ đồ, Dương nghe một tiếng "cốc" dội từ ngoài vào. Nó ngoái đầu lại đã thấy Đăng thò mặt vô.

"Bà Cá, em đi học đây. Bái bai."

"Ừ, chạy xe cẩn thận."

"Dạ."

Cái thủ tục báo cáo xuất hành này là thương hiệu riêng của Cá Tôm nhà này. Mỗi lần đứa nào rời khỏi nhà trước đều bay sang thông báo cho đứa còn lại. Dương có nhiều lúc vội nên chạy luôn, chứ Đăng thì chưa bao giờ. Ngay cả khi trễ giờ không kịp ghé phòng, cậu cũng đứng ngoài hành lang hét to: 

"BÀ CÁ, EM ĐI ĐÂY!"

...

Tốn gần mười lăm phút để tìm được cái quần yêu thích và bôi kem chống nắng, chân nó vừa bước xuống bậc thang cuối cùng thì nghe tiếng cô Tâm vọng từ bếp:

"Cá ơi, nước này." Cô Tâm cầm bình giữ nhiệt đựng sẵn trong túi xách đưa nó.

Dương nhận bằng hai tay: "Cảm ơn cô nhá", xong tính chạy thẳng ra mang giày thì cô Tâm hỏi nhanh:

"Từ đã Cá, cho cô năm phút được không?"

Nó gật đầu, ngồi phịch xuống cạnh tủ giày, lom khom luồn dây: "Cô nói đi, con nghe nè."

"Nay cô đi vội nên quên mang điện thoại", cô Tâm lôi trong túi ra tờ giấy note với cây bút bi. "Tí cô đi siêu thị, mẹ dặn hỏi hai đứa cần gì để cô mua luôn. Bình thường mấy món cố định cô ghi trong điện thoại, nay để quên nên con đọc tên cho cô ghi nha."

"Dạ!" Dương mất gần mười phút để kể ra một lượt những món nó và Tôm muốn ăn, tiện thể nhắc luôn vài thứ trong nhà sắp sửa hết cho cô Tâm.

Nó đợi cô Tâm ghi xong mới tiếp tục liệt kê: "Thêm vài lốc sữa chua có đường, còn Tôm thì váng sữa. Mua về cô chia phần của đứa nào thì để tủ lạnh phòng đứa đó nha. Còn bánh kẹo của ba mẹ thì cô cứ lấy mỗi loại một hộp, bỏ vài cái vào tủ lạnh trong bếp để lạnh là được. Hết rồi đó, con đi nha."

Cô Tâm vẫn cắm cúi ghi: "Ừ, con đi cẩn thận."

"Vậy con đi đây."

Dương vòng túi qua đầu, xách bình nước bước ra sân, mới cắm chìa khóa xe thì thấy cô Tâm lật đật chạy theo:

"Từ đã Cá, bữa cô thấy cái hộp giấy con hay chế ra chấm với dâu cũng hết rồi đó. Con mua thêm không để cô lấy luôn? Tại lát cô có ghé chợ mua trái cây cho mẹ, con ăn thì cô lấy thêm dâu."

Phải mất hai giây Dương mới hình dung được cái hộp giấy cô Tâm nói là gì:

"A có, cái Whipping Cream đó cô mua hộp nhỏ thôi nha. Đừng mua hộp lớn giống đợt trước, mở lâu sợ hư uổng lắm. À mà, cô lấy giùm con mấy lốc Pepsi nữa nha. Mẹ không thích tụi con uống nước ngọt, nhưng mấy nay trời nóng quá chịu không nổi. Nhớ để tủ lạnh phòng hai đứa thôi nha cô, chứ để trong bếp mẹ thấy mẹ lại cằn nhằn."

Cô Tâm chiều theo: "Cô hiểu rồi, nghe con lần này đấy."

"Dạ hì hì. Cảm ơn cô. Giờ con đi đây."

Nó lùi xe ra cổng, chuẩn bị lăn bánh thì nghe cô Tâm gọi theo:

"Qua đường nhớ nhìn trước ngó sau nha Cá. Chạy từ từ thôi, không có gì phải vội hết."

Dương ngoái lại vẫy tay: "Con nhớ mà. Bái bai cô."

***

Dù đã hứa với cô Tâm là sẽ chạy chậm, nhưng mãi dặn này dặn kia, nãy liếc đồng hồ mới giật mình: quá một rưỡi luôn rồi. Đành vặn ga phi nhanh một chút, tự nhủ chắc không sao.

Đang bon bon phơi thây giữa trưa nắng chang chang, qua được nhà thờ Láng Cát tầm mấy mét, Dương chợt để ý phía trước sát lề đường có một thanh niên đang đi bộ. Nó vốn định lướt qua luôn, nhưng ánh mắt bị níu lại bởi cái nón bảo hiểm trên đầu người kia, rồi tới chiếc ghim cài ở balo sau lưng. Càng tới gần mới thấy cái ghim kia rất quen mắt: hình như đó là cái ghim hình bánh cá nhồi bông mà hồi lớp 10 Dương gài vào cặp Lâm.

Ủa, vậy người phía trước là tên đó à?

Chạy chậm lại, nó nheo mắt rà từ đầu đến chân. Tới khi còn cỡ hai mét nữa, nó đã chắc kèo đây là thằng bạn cùng bàn rồi. Vì cái ghim bánh cá còn dính cả vết bút xóa trộn bút bi là chỉ có của Dương chứ chẳng ai khác.

Nó gọi lớn: "Ê, Hoàng Lâm đúng không?" Dù đã biết nhưng vẫn phải xác nhận cho chắc cú.

Người đó giật mình quay sang: "Ơ, mày đó hả Dương? Sao đ—"

"Xe mày hư nữa hả?" Dương chưa kịp nghe câu tiếp đã hỏi ngược, thắng xe đứng lại, chỉ ra sau lưng: "Lên đi."

Lần này Lâm không từ chối, vòng qua trái leo gọn lên xe trong một nốt nhạc. Nhìn gương chiếu hậu thấy cậu đã yên vị:

"Tao chạy nha."

"Ừ, chạy đi mày."

Dự là cứ im lặng thẳng tiến tới trường, nhưng cái tật tò mò của Dương khó bỏ lắm: "Ê Lâm, đừng nói với tao mày đi bộ từ nhà tới đây nha?"

Cảm giác người sau lưng vừa nhích sát lại, Lâm lắc đầu mà chả cần biết nó có thấy hay không: "Không mày, em tao chở đến ngã tư rồi từ đó tao mới đi bộ."

"Má, vậy cũng xa dữ đó cha! Sao xe hư mà không đi nhờ đứa khác?"

"Xe nó đột kích tao." Lâm mếu máo giải thích: "Chứ trưa học về nó vẫn chạy ngon. Ai dè tới 1 giờ chuẩn bị đi, ra thấy xẹp mẹ bánh sau. Tao nghĩ lúc đó bọn kia chắc đi hết rồi nên có nhắn cũng không đọc đâu."

"Ủa, bánh sau? Là cái bánh bị lủng ruột lần trước đó hả?" Dương nhớ lại lần cho Lâm đi nhờ với mục đích xóa tên mình khỏi sổ tổ.

Lâm gật đầu: "Ừ, nó nữa đó. Nãy tao dắt qua tiệm bên chợ vá luôn rồi."

"Vậy tí tao chở mày về chỗ sửa xe luôn cho."

"Hả?" Lâm đã nghe thấy nhưng vẫn hỏi lại.

Nó tưởng Lâm chưa nghe nên hơi ngả người về sau, lặp lại từng chữ: "Tao-Nói-Tí-Tao-Chở-Mày-Về-Luôn. Khỏi đi nhờ đứa khác. Hay... mày có hẹn với ai rồi à?"

Lâm chối nhanh: "Không không, tao không có hẹn. Vậy tí... cho tao đi nhờ nha. Phiền mày rồi."

"Phiền gì ba", đã tới trước cổng trường nên nó đứng lại đợi bác bảo vệ phát thẻ xe. "Mấy nay mày chỉ tao đề cương quá trời. Coi như tao trả lễ đi."

Nay chỗ quen đã bị chiếm mất vì đi sát giờ, Dương đành liếc quanh kiếm chỗ khác. Lâm tìm thấy chỗ trống trước, gấp rút vỗ vai nó: "Bên trái kìa mày."

Ngó qua thấy có khoảng trống đủ cho cả ba chiếc xe, Dương đánh lái tấp gọn vào đấy. Lâm mới bước xuống đã nghe tiếng tuýt còi sau lưng, cậu giật mình chạy vòng qua đứng sát bên nó để nhường chỗ cho người ta đẩy xe vào.

Dương cất xong mũ của mình thì chìa tay về phía Lâm: "Đưa đây tao cất cho."

Lâm luống cuống đưa liền, còn đang định nói một câu cảm ơn, nhưng chưa kịp mở miệng thì chủ chiếc xe vừa đẩy vào đã lên tiếng trước:

"Ủa, Hải Dương phải không?"

Dương ngơ ngác: "Hả? À... ừ đúng rồi. Mà đây là ai vậy?"

Cậu bạn kia kéo khẩu trang xuống, cười thấy rõ hai mắt cong cong: "Tui tên Phong. Năm nay mới chuyển từ A3 sang A7 á."

Hải Dương dù nhìn mặt cũng chẳng nhận ra, nhưng người ta thì biết nó như kiểu quen từ đời nào vậy. Nó đành cười gượng trả lại chút phép lịch sự:

"À à... rồi Phong gọi tui có gì không?"

Phong chống tay lên yên xe mình, liếc nhanh qua người cạnh nó rồi lắc đầu: 

"Không có gì đâu. Tại thấy hai người mặc đồ thường nên tui tính hỏi xem có phải lên trường tập văn—"

Lâm đứng nhìn nãy giờ, dù có khẩu trang che hết nửa mặt, nhưng chỉ cần thấy hai đầu lông mày sắp hôn nhau là đủ biết cậu đang khó ở. Tay nắm lấy quai túi của Dương, mặc kệ câu nói của người kia còn chữ hay không, Lâm vẫn ngang nhiên cắt lời:

"Ừ, bọn tao tập văn nghệ. Giờ phải đi liền không bọn trong lớp lại đợi."

Phong hơi khựng lại, rõ ràng không ngờ mình bị cắt lời. Khóe môi sụp xuống lập tức, nhưng chưa tới nửa giây cậu đã bật lại nụ cười tít mắt quen thuộc:

"À ờ... tập vui nha. Gặp lại Hải Dương sau."

Dương chỉ kịp "Ừ" một tiếng rồi bị Lâm kéo đi thẳng. Tới khi quẹo hẳn khỏi bãi đỗ xe, Lâm ngoái lại nhìn thêm cái nữa, thấy người kia không đi cùng đường mới chịu thả tay ra.

Dương mất đà một chút nên đứng lại, nghiêng đầu dò hỏi: "Sao vậy? Mày quen nó à?"

"Ừ." Lâm vuốt lại phần mái bị gió quật, vừa nói vừa liếc sang nó: "Thằng đó là Đức Phong, chơi chung với đám Danh, Vũ bữa tao nói đó. Mày đừng tiếp xúc với bọn đó nha, phiền lắm."

"Ừ." Dương cắm ống hút vô bình nước, rít một hơi cho đã khát rồi chậc lưỡi: "Tao cũng đâu có nhu cầu nói chuyện với đám đó. Hết thằng Vũ, giờ tới thằng này... hay là do chơi chung nên tụi nó có cái nét gì đó khó nói ghê á."

"Mày thấy vậy là tốt, chứ thằng Phong nó đang—"

"Ê Dương, đợi tao với!"

Lâm chưa kịp nói trọn câu thì Kỳ Anh từ xa chạy ào tới, thắng gấp ngay sau lưng Dương làm dép trượt một đường nhỏ, quay qua giơ tay "Lô!" với Lâm.

Lâm cũng chào lại, còn Dương liếc qua vai, thắc mắc hỏi Kỳ Anh: "Tao tưởng mày tới lâu rồi chứ? Lúc tao đi đã thấy mày off 10 phút trước mà."

Kỳ Anh quẹt mồ hôi trán, chống hông thở hổn hển: "Tới rồi... xong lại vòng ra mua đồ. Mệt muốn ná thở luôn."

Kỳ Anh nhìn hai người trước mặt từ đầu tới chân, hơi ngờ ngợ: "Ủa, mà nay hai mày đi chung à?"

"Uống đi đỡ mệt." Dương nhét bình nước vào tay nó, rồi chỉ sang Lâm: "Trên đường tao gặp Lâm đang đi bộ nên hốt lên xe luôn. Xe nó bể bánh nữa rồi."

"À..." Kỳ Anh gật gù, hớp một ngụm nhỏ, xong lấy tay áo quẹt quẹt đầu ống hút cho sạch trước khi trả lại Dương. "Nãy Diệu Anh nhắn kêu tập trung ở nhà đa năng á."

"Ủa, gửi lúc nào vậy?" Dương lục túi tính lấy điện thoại ra coi: "Trước khi đi tao đâu thấy tin nào đâu?"

"Mới nhắn cách đây 15 phút à. Nãy trong chỗ mua đồ có Wifi nên tin nhắn nó hiện lên." Kỳ Anh vừa đi vừa giải thích, lúc tới dãy B nó lắc lắc tay Dương: "Ê, đợi tao xíu nha. Tao chạy lên 11A2 đưa đồ cho nhỏ kia cái. Nhanh lắm."

Cả hai gật đầu. Dương còn dặn thêm: "Đi từ từ, tụi tao đứng kia đợi. Đừng chạy."

"Rồi rồi." Kỳ Anh cong ngón tay làm dấu 'Ok' xong thong thả đi lên cầu thang.

Vắng tiếng dép cái là Dương quay sang người bên cạnh: "Nãy mày tính nói gì tao vậy Lâm?"

Lâm vẫn đang liếc quanh sân, chắc chưa đổi tab trong đầu kịp: "Hả? Gì cơ? Tao có nói gì hả?"

"Có. Ngay trước khi Kỳ Anh gọi tao á." Dương chống nạnh, gợi lại: "Thằng Đức Phong gì đó đó."

Lâm nghệt mặt nhìn nó, phải gần chục giây sau mới "à" một tiếng: "Nhớ rồi."

Cậu nhìn quanh coi có ai lảng vảng quanh đây không mới bắt đầu: "Mà tao nói cái này... mày nghe thôi chứ đừng kể ai nha."

"Ừ." 

"Trong đám bọn tao có thằng—"

"Tới sớm vậy Dương?"

Nó còn chưa nghe rõ Lâm nói tên ai đã có người cắt ngang tiếp. Quay đầu sang trái thì thấy Hà Lan với Tuyền đang đi về phía này.

"Cũng gần hai giờ rồi, sớm gì mày." Dương đáp.

Mới tới gần, Hà Lan đã hỏi: "Hai mày đứng đây đợi ai à?"

Dương chỉ về phía cầu thang: "Tao đợi Kỳ Anh đưa đồ lên 11."

Hà Lan cũng nhìn theo hướng tay nó: "Thế tụi tao vô trước nha."

"Ừ, đi trước đi." Dương vẫy tay với cả hai, Tuyền thấy vậy cũng giơ tay đáp lại rồi lủi đi không nói tiếng nào.

Chuyện giữa Trân với Tuyền có xích mích ai trong lớp chả biết, Dương thân với Trân từ nhỏ nên nghiêng về phía bạn mình cũng là lẽ hiển nhiên. Nhưng gặp bên kia thì vẫn chào hỏi vài câu xã giao như Hà Lan vừa làm là bình thường. Ngay cả Trân nếu Tuyền bắt chuyện nó cũng đáp gọn rồi thôi. 

Chuyện Lâm định kể với Dương cứ bị chen ngang, nên cậu đánh tiếng trước: "Tí hoặc lát về tao kể cho, không thì tối nhắn tin."

Dương định cãi "Giờ không còn ai, kể luôn đi" thì nghe tiếng bước chân lạch bạch của Kỳ Anh từ sau chạy tới nên đành gật đầu.

Cả ba đi thẳng tới nhà đa năng. Hôm nay là thứ sáu, ba khối vẫn có lớp phụ đạo nhưng lịch không đồng bộ, thành ra có vài lớp rảnh buổi chiều cũng lên trường tập văn nghệ như tụi nó. Lớp Dương may mắn nhờ cô Nga mượn được nhà đa năng sớm, vừa rộng rãi, tha hồ mở nhạc ình xèo cũng không ảnh hưởng đến mấy lớp gần đó.

Bên trong mọi người gần như đã có mặt đầy đủ, chỉ thiếu mỗi Mẫn Nhi chưa tới. Còn năm phút nữa mới đúng 2 giờ, cả đám đành đứng đợi cho đủ người rồi bắt đầu tập. Hai tuần vừa qua, nói cho sang chứ thực ra cũng chưa trọn năm buổi nên cả bọn mới đi tới nửa bài.

Bài tụi A11 chọn là Hồn Thiêng Đất Việt. Sau hai tuần dò la khắp nơi, thấy trùng khá nhiều với lớp khác nhưng vẫn kệ luôn. Chủ yếu tham gia để nhà trường khỏi trừ điểm thi đua chứ hơi đâu quan tâm chi ba cái tiểu tiết cho mệt.

Video tham khảo tụi này lấy tới hai cái, phần đầu và cuối dùng nguyên clip này, phần giữa học theo clip kia. Ở phần đầu nhạc nền, có cảnh một nam sẽ ôm eo nữ nhấc lên, để tay phải bạn nữ qua vòng qua cổ bạn nam làm điểm tựa, tay còn lại bung quạt xoay mấy vòng.

Lúc đầu mới xem sơ qua động tác, cả bọn đổi nét mặt thấy rõ. Đứa thì nhướng mày, người này huýt tay người kia, còn lại kín đáo liếc nhau nên xem giao cho ai để khỏi 'tái hiện phim cũ'.

Nhắc lại một chút về ngày tập đầu tiên: để chọn ra ứng cử viên sáng giá, tụi nó bỏ qua kiểu 'chọn mặt gửi vàng' vì Diệu Anh đã lùng sục khắp lớp, nhặt ra những gương mặt nổi bật nhất để vào đội văn nghệ.

Bên nam đã chốt đủ, còn nữ mới gom được 7 đứa, đang tính xem nên lụm thêm ai thì cô Nga chỉ thẳng: "Lớp trưởng tham gia luôn đi." Thế là Diệu Anh miễn cưỡng ghi tên mình vào... mà phải công nhận, lớp trưởng A11 xinh thật chứ chẳng nói chơi.

Nhưng vấn đề ở đây là... nhân thân. Nghe nghiêm trọng vậy thôi chứ huỵch toẹt ra là lọc xem ai chưa có đôi để ghép cho yên chuyện. Chỉ khổ nỗi, ngoài Quyền Trân ra còn lại toàn kẻ "trắng tay", nhưng nếu tinh mắt cũng lờ mờ thấy được vài mối đang mập mờ khiến bài toán ghép cặp càng thêm hóc búa. Chưa kể có đứa tới giờ vẫn vô tư không biết mình đang là đối tượng được ai đó để ý mới khổ.

Để ví dụ vài trường hợp đã xảy ra cho mọi người tự cảm nhận:

Lúc xem xong đoạn đấy, Diệu Anh gợi ý: "Hay là để thằng Thông bế Kỳ Anh lên xoay cũng được, tại nó thấp nhất trong đám nữ mà."

Nhân vật bị nhắc còn chưa phản ứng thì Đình Phú - đứng ngoài cuộc đã ý kiến: "Thôi, Kỳ Anh trông thấp vậy chứ chả nhẹ đâu, lựa đứa khác đi."

Nghe đụng chạm đến vấn đề nhạy cảm, Kỳ Anh chạy tới cuộn tay đấm thẳng vào vai thằng Phú: "Ê, mắc gì mày ý kiến cân nặng của tao? Ai mượn hả?"

Trán thì nhăn nhưng miệng thằng Phú lại cười đắc ý: "Kệ, tao chỉ thấy thằng Thông thiệt thòi nên giúp nó thôi."

Diệu Anh đành chuyển đối tượng: "Thế thằng Thông bế con Nhi được không? Nhìn nó cao vậy chứ cũng mảnh khảnh à."

Hữu Thông lành tính lắm, ai nói gì cũng gật: "Tao sao cũng được hết, trong đây đứa nào tao cũng bế nổi cả."

Diệu Anh gật đầu, chưa kịp nhả chữ "Chốt" thì Duy Tùng đứng dậy đi tới sát cạnh Thông, giơ tay đo chiều cao cả hai:

"Ê, tao với thằng Thông cũng ngang nhau, đoạn đầu để tao bế Mẫn Nhi cho. Lát nữa còn đoạn mấy đứa nam khom lưng để một nữ đi lên, thằng Thông khỏe thì để nó dẫn bạn nữ đó đi."

Diệu Anh ngẫm lại video, rồi lắc đầu: "Không được, tao đã có vị trí cho mày rồi Tùng. Mày với Xuân Bách mỗi đứa ôm một cái trống để đánh."

"A... con Nhi tới rồi kìa." Trân vừa thấy Mẫn Nhi đẩy cửa nhà đa năng đã hớn hở thông báo.

"Nhưng con Nhi nó dễ chóng mặt lắm." Thằng Tùng mới thấy Nhi đi tới đã quay qua hỏi: "Mày dễ chóng mặt đúng không? Hồi lớp 11 quay có vài vòng mày đã trắng bệch rồi."

Mẫn Nhi mới tới chưa hiểu gì, nhưng cũng ngơ ngác gật đầu: "Ừ... hồi lớp 11 học nhiều chóng mặt thật."

"Gì vậy má?" Dương vỗ vai Nhi: "Thằng Tùng đang hỏi mày dễ chóng mặt đúng không? Tại Diệu Anh định để thằng Thông bế mày lên xoay ở đoạn đầu đó."

"À à..." Giờ con Nhi mới hiểu vấn đề. "Thôi, lần này tao không xoay nữa đâu. Cho tao múa bình thường thôi nha."

Thấy khó nhằn, Diệu Anh cũng ngó qua Nhã Tuyền một cái, nhưng chợt nhớ đến chuyện hồi lớp 10, với con này hay cứng cổ, vô lý lắm nên dẹp. Diệu Anh chọn Hữu Thông là vì vóc dáng thằng này cao khỏe hợp vị trí, mà chắc giờ cũng phải xem lại.

Diệu Anh rà soát lại lý lịch từng đứa, bất ngờ vỗ tay cái bốp: "Rồi, Hữu Thông mày múa rồng được không?"

"Hả?" Thông tự chỉ mặt nó: "Hồi cấp hai có múa trong đội lân một lần, mà lâu quá rồi. Tập lại chắc cũng được."

Diệu Anh nghe thế mừng ra mặt: "Ok, vậy mày đổi sang múa rồng nha. Còn vị trí xoay vòng..." nó đá mắt qua Lâm, "mày với Dương đảm nhận nha."

"Hả?" Dương mới cầm bình nước, còn chưa kịp uống đã nghẹn ngang: "Ý mày là... thằng Lâm sẽ xách tao bay vòng vòng hả?"

"Con này, người ta là bế chứ ai lại xách trời." Diệu Anh kéo Dương lại đứng cạnh Lâm, khoanh tay chống cằm, nheo mắt chưa tới ba giây đã gật gù: "Ổn, cách biệt chiều cao vừa mắt, chốt nha. Thấy sao, Lâm?"

Lâm gãi cổ, ngó ngó qua Dương: "Tao sao cũng được, quan trọng nhỏ này chịu không kìa?"

Diệu Anh không cần để Dương kịp suy nghĩ, hai tay nắm lấy vai nó, năn nỉ: "Mày đồng ý giùm tao đi, Dương ơi! Nãy giờ tao lựa mệt lắm rồi, ngoài hai mày ra còn lại..." Nó ghé sát tai Dương, thì thầm: "... tao đều thấy khó xử lắm."

"Gì trời?" Dương ngạc nhiên: "Tao thì đồng ý, nhưng câu cuối mày nói là sao?"

Diệu Anh chỉ vỗ vai nó bạch bạch, cong môi cười tít mắt, trông có phần hơi gian: "Nào rảnh tao nói sau." Rồi quay ra nói to với cả đám: "Vậy chốt Dương với Lâm múa đoạn nhạc nền nha tụi mày."

"Ok." Cả bọn còn lại đều tán thành.

...

Đó là ngọn ngành dẫn đến việc Dương với Lâm có đoạn múa riêng. Giờ trở lại buổi tập hôm nay, Mẫn Nhi cũng đã tới, cả bọn đang di chuyển vào vị trí, chuẩn bị tập dượt lại đoạn đầu trước khi sang phần giữa.

Diệu Anh đi xung quanh để cân chỉnh khoảng cách cho đồng đều. Còn bên cánh phải, Lâm với Dương đang đứng kế nhau, đợi ra hiệu là đi lên bắt đầu.

"Ê Lâm!" Dương giật giật tay áo cậu.

"Gì mày?" Lâm ngoái qua nhìn.

Dương hơi nhón chân: "Hồi trưa tao ăn khá nhiều, lát mày bế lên cũng đừng chê nặng hay nói to nha. Lỡ tụi nó nghe thì quê lắm."

Lâm nhìn cái đứa đang che miệng thủ thỉ dặn trước, làm cậu chỉ thấy buồn cười. Thật tình, lo ba cái chuyện nhảm nhí gì đâu không:

"Mày nghĩ tao yếu như sên à? Đừng lo, cứ ăn nhiều vào, đang tuổi lớn mà." Định sẽ dừng ở đây, nhưng thế quái nào cậu lại nhét thêm câu: "Mày có tăng chục ký tao cũng bế nổi hết."

Dương há hốc mồm, tưởng tai mình nghe nhầm, đánh cái chát vào lưng Lâm: "Điên à? Nói bé thôi, muốn đứa nào cũng nghe hay gì? Mà mày nghĩ sao tao để mình tăng chục ký vậy hả?"

Lâm hùa theo, giả bộ hoảng hốt nhìn quanh xem có ai nghe thấy không, tự bụm miệng mình lại: "Tao nói bé mà, sao có ai nghe được. Nói chung là mày cứ ăn cho có sức học đi."

Dương liếc cậu, cằn nhằn: "Cái đó tao tự biết, mày khỏi nhắc. Nói chung tao rào trước vậy đấy, lát bế lên mà chê nặng thì tí tự đi bộ về."

Lâm giơ hai ngón tay hứa danh dự: "Nếu chê tao làm chó."

***

Tới lúc ra về, bằng một sự trùng hợp không mấy dễ chịu, Hải Dương và Hoàng Lâm lại chạm mặt Đức Phong thêm lần nữa. Cả hai vừa quẹo xuống bậc thang ở căn tin để vòng ra lấy xe cho lẹ, Phong đang tính tiền ở quầy đã trông thấy. Cậu liền rảo bước lại gần, hớn hở lên tiếng:

"Hải Dương, đợi tui với."

Tiếng gọi khiến cả hai cùng dừng lại. Dù tên được gọi không phải của mình, Hoàng Lâm vẫn quay đầu rất nhanh, chưa gì đã cau mày nhìn chằm chằm về phía người đang bước tới. Lần chạm mặt thứ hai trong buổi chiều, Hải Dương xem chừng đã nhớ mặt, nó đáp lại tiếng gọi của Phong bằng nụ cười thương mại:

"Phong gọi tui có chuyện gì không?"

Có lẽ vì bước gấp nên lúc lại gần, Dương để ý trán Phong lấm tấm mồ hôi, hai bên má có hơi ửng đỏ. Đức Phong hít một hơi ngắn, ổn định lại nhịp thở rất nhanh. Trước khi lên tiếng, Phong liếc vội qua người đứng cạnh Dương một cái có chủ ý, rồi mới nở nụ cười quen thuộc nhìn nó:

"Hải Dương tập văn nghệ xong rồi à? Giờ đi về hả?"

Vừa hỏi, Phong vừa bước tiếp, thành ra kéo theo bước chân của hai đứa kia. Dương gật đầu, tay bấm mở màn hình điện thoại.

"Ừ, bọn tui đang về. Nay lớp Phong được ra sớm hả?" Nó liếc xem giờ. "Giờ mới năm giờ kém mười lăm."

"Đúng rồi, thầy Hoạt hay cho về sớm lắm." Đức Phong xoay ngược cặp ra phía trước, lúi húi lục lọi một hồi như đang tìm kiếm gì đó. "À, thấy rồi nè..." Cậu lấy ra hai cái bánh lava trứng chảy, đưa về phía Dương. Lúc cười, mắt Phong luôn híp lại trông rất có thiện ý. "Cho Hải Dương với bạn kia. Hôm qua nhà tui mới được tặng bánh này, sáng đem lên lớp tụi nó ăn gần hết. Hên còn lại đủ hai cái, Hải Dương cầm đi."

Dương hơi bất ngờ, nhưng nghĩ kỹ lại cũng chẳng có cớ gì để làm người ta quê giữa đường nên nó không tiện từ chối thẳng. Chỉ là, trước khi định đưa tay nhận bánh từ Phong, Dương lại thấp thỏm lén liếc sang Lâm. Khẩu trang che hết nửa khuôn mặt nên Dương chẳng đọc ra được biểu cảm gì, chỉ thấy Lâm lẳng lặng liếc xuống tay Phong, rồi lập tức ngước lên nhìn thẳng vào mắt nó.

Đức Phong có vẻ nhận ra sự chần chừ đó, cậu liền bổ sung thêm hai câu:

"Hải Dương với bạn kia không thích đồ ngọt hả? Bánh này có nhân trứng muối mằn mặn hòa quyện vừa ăn lắm, không ngọt gắt đâu."

Đến nước này thì khó mà giả điếc. Phong đã đưa bánh tận tay, còn nói năng đàng hoàng, nhiệt tình tới mức nếu từ chối chỉ tổ làm không khí kỳ cục hơn. Hải Dương đành đưa tay nhận cả hai cái bánh, nhẹ giọng cảm ơn cậu.

Thấy Dương nhận bánh, nét mặt Phong giãn hẳn ra. Cậu chỉ tay về phía dãy xe dựng ngoài cùng, tiện miệng nói luôn:

"Về nhớ ăn nhé. Tới chỗ xe tụi mình rồi này."

Lúc này Dương mới sực nhớ ra trưa nay mình có dựng xe kế bên xe Phong. Ý nghĩ vừa ló lên chưa kịp thành phản xạ, Lâm đã lên tiếng trước:

"Mày lấy xe trước đi. Bọn tao lấy sau cũng được." Vừa nói, cậu vừa luồn tay qua sau lưng Dương, nắm bắp tay kéo nhẹ nó lùi lại hai bước. "Đứng xích ra chút, để người ta lấy xe."

"À à quên." Dương bị kéo bất ngờ, chân khựng lại rồi cũng thuận theo, quay sang nhìn Phong: "Phong dẫn xe ra trước đi nhé."

Đức Phong gật đầu sau một thoáng chần chừ, có vẻ định nói thêm gì đó nhưng lại thôi. Cậu lấy nón đội vào, dắt xe lùi ra một đoạn rồi mới ngồi lên yên. Trước khi vặn ga, Phong còn ngoái lại vẫy tay:

"Tui về trước nha, Hải Dương về cẩn thận."

"Ừ, Phong cũng về cẩn thận." Dương lịch sự vẫy theo giống người ta.

Không biết là do Dương nhạy cảm hay sao, nhưng xe Phong vừa khuất bóng, động tác của Lâm có vẻ hơi bực. Từ lúc cậu vòng qua bên phải lấy mũ đội vào, chỉnh lại quai vành chỉ vỏn vẹn đúng hai giây. Xong xuôi đâu đó, ngẩng lên thấy Dương cứ đứng đơ ra nhìn mình, Lâm cầm chiếc mũ bảo hiểm thứ hai chìa thẳng ra trước mặt nó, cáu kỉnh lên tiếng:

"Đội được không? Tay mày cầm bánh thì xích đầu lại đây tao đội cho. Nhanh lên."

Bị hối thúc bằng giọng nói, Hải Dương vô thức gật đầu, lập tức bước sát lại. Một tay Lâm kéo mũ áo khoác phía sau trùm lên đầu nó trước, tay kia vén gọn mấy sợi tóc mái dính mồ hồi loà xoà trước má ra sau tai, động tác có hơi mạnh nhưng không hề cẩu thả. Đến lúc úp mũ bảo hiểm lên, cậu rướn người vòng tay ra sau gáy Dương chỉnh lại búi tóc cho khỏi cấn rồi mới cài quai.

Nhìn lại thành quả của mình, Lâm khoanh tay quan sát một lượt rồi gật gù như tự nghiệm thu. Cơn khó chịu ban nãy cũng theo đó tan đi, chỉ còn lại ánh mắt mong chờ đang nhìn nó để được khen.

Dương ngoan ngoãn đứng im từ đầu đến cuối để Lâm muốn làm gì thì làm. Nó không ngờ cậu lại để ý kỹ tới mức nhớ từng bước mỗi lần mình đội mũ. Tới khi Lâm thả tay ra, Dương tròn mắt nhìn mình trong gương chiếu hậu của xe bên cạnh, buột miệng cảm thán:

"Ùi ui... đội khéo thế bạn! Không hề cấn luôn cơ." Nó giơ tay chỉnh lại vành mũ một tẹo cho ngay ngắn hơn, đưa ra lời khen thật lòng. "Coi bộ mày có tài quan sát người khác ghê ha. Tinh ý vậy, sau này có bạn gái khỏi lo cổ càm ràm."

Lời nói đó ngay lập tức khiến mắt Lâm híp lại. Sau lớp khẩu trang, khóe miệng cậu cong lên rất rõ, kèm theo cái gật đầu đầy mãn nguyện:

"Tự mày nói đấy nhá."

Dương lúc này đã cúi đầu lục túi tìm chìa khóa, chắc do cách lớp khẩu trang của Lâm nên nó chẳng nghe rõ cậu nói gì, vừa lật đồ vừa hỏi lại:

"Hả? Gì mày?"

Hoàng Lâm chột dạ, vội xua tay làm như chưa có gì xảy ra. "Tao nói đưa chìa khóa đây, để tao chở cho."

"À, từ từ, đang kiếm..." Ngay giây sau, Dương mừng rỡ ngẩng mặt lên, giơ chùm chìa khóa ra trước mặt Lâm. Trên khoen sắt lủng lẳng một mô hình standee nhỏ xíu hình cây xanh, lắc lư theo tay nó. "Phù", Dương thở phào nhẹ nhõm, "tao cứ tưởng làm rơi đâu rồi chứ."

...

Suốt cả đoạn đường khá dài, xe cứ bon bon đều đều chẳng ai nói gì. Không rõ là vì không có chuyện để bàn, hay đơn giản là tập xong mệt quá, lười cả nghĩ lẫn nói. Mãi một lúc sau, Hoàng Lâm mới bắt chuyện về hai cái bánh:

"Vậy còn bánh thì sao?"

Nghe chưa dứt câu hỏi, Dương đã cúi đầu lục túi. Nó lấy đại một cái, cầm sẵn trên tay:

"Mày đói hả? Vậy tấp vô lề đi, tao bốc cho."

"Không má. Tao có nói tao đói đâu."

"Ơ..." Dương ngẩng mặt lên, lúc này vỏ bánh đã bị xé toạc, "Tao tưởng mày muốn ăn, lỡ tay xé rồi."

"..."

Hoàng Lâm xi-nhan tấp gọn xe vào lề, bánh xe vừa dừng hẳn cậu đã ngoái người ra sau nhìn nó. Chưa kịp há miệng nói câu nào, Dương đã lẹ tay bẻ cái bánh làm đôi, chồm tới kéo khẩu trang Lâm xuống rồi nhét thẳng một nửa vào miệng cậu.

Lâm có hơi giật mình, nhưng cũng đành nhồm nhoàm nhai với tâm trạng không tình nguyện cho lắm. Vừa thấy má Lâm không còn phồng nữa, nó lập tức nhét nốt nửa cái còn lại vào tiếp, không cho cơ miệng tạm nghỉ. Lần này Lâm vội quay đầu về phía trước để tránh, nhưng Dương đã nhanh hơn. Một tay giữ chặt sau gáy cậu, tay kia ụp hẳn lên miệng, chặn lại không để Lâm nhả ra.

"Mẹ mày..." Lâm lầm bầm đầy khó chịu sau khi nuốt trôi hết nguyên cái bánh, "Tao có nói là muốn ăn đâu."

Hải Dương rút tay về, tỉnh bơ phủi phủi vụn bánh dính trên đầu ngón tay. "Bạn đã có lòng cho thì mình phải ăn chứ."

Dương tiếp tục thò tay vào túi xách, đầu ngón tay mới chạm tới lớp giấy gói thì Lâm đã liếc thấy, lập tức rào trước:

"Cái đó của mày. Mày tự ăn đi, tao không ăn đâu đấy."

Tay dừng giữa chừng trong túi, Dương ngơ ngác chớp mắt nhìn Lâm. "Á đù... sao mày biết tao định ép mày ăn tiếp hay vậy?"

Lâm chỉ tranh thủ liếc một cái rồi xoay người lại phía trước: "Thì tại mày có thích đồ ngọt đâu."

Dương ngồi sau lắc đầu, tay vẫn xé nốt lớp giấy gói, hơi chồm người lên phía trước để vươn tay qua vai Lâm, chìa thẳng cái bánh ngay trước mặt cậu.

"Tao thích đồ ngọt mà. Chỉ là không khoái bánh này thôi." Nó quơ quơ chiếc bánh trước miệng Lâm, "Ăn giùm tao đi mày, người ta đã tốt bụng đưa tận tay rồi mà."

Đằng trước, Lâm bĩu môi, ánh mắt lộ vẻ khinh khỉnh quen thuộc nhưng rốt cuộc vẫn đưa tay chộp lấy cái bánh, cắn một miếng lớn nhai ngon lành. Có lẽ là ăn cho bõ ghét, cũng có thể là bụng cậu thực sự đang đói.

Dương chồm tới lắc lắc bình nước trong tay, hỏi vu vơ: "Uống nước không?"

"Có." Lâm đáp ngay. "Bánh khô quá."

Hoàng Lâm phủi phủi hai tay cho sạch vụn bánh rồi mới cầm lấy bình nước. Trước khi uống, cậu ngoái lại đưa ống hút nhờ Dương cầm hộ, mở nắp uống ực liên tục mấy ngụm đã khát mới trả lại.

Nhân lúc xe vẫn còn đứng yên, Hải Dương nhớ lại câu chuyện Lâm bỏ dở hồi trưa, tò mò hỏi tiếp:

"À, trước đó mày định kể tao nghe chuyện gì vậy Lâm?"

"Muốn vừa chạy vừa nghe không?"

"Cũng được."

Suốt đoạn đường sau đó, Lâm kể rằng người mà Dương vừa khen là tốt bụng vì cho bánh, thực ra đã có ý định tỏ tình với nó. Thông tin đó đi vào tai Dương khá bình thường, không gây sốc ngay lập tức vì nó đã biết trước, chỉ hỏi lại Lâm biết chuyện đó bằng cách nào. Lâm nói Thành Luân lớp mình là thành viên trong hội gì đấy của đám bên kia, đã đưa cho cậu xem tin nhắn từ trước. Chi tiết đó khiến Dương có chút ngỡ ngàng, trong đầu nó bắt đầu sắp xếp những kịch bản quen thuộc: cá cược, trò đùa tập thể, khẳng định cái tôi...

Nhưng Lâm đã phủ nhận khả năng tỏ tình vì cá cược. Chính câu phủ nhận đó mới làm Dương thật sự ngạc nhiên. Nó hỏi lại, nếu không có thắng thua thì chẳng lẽ chỉ lôi người khác ra trêu đùa để thử phản ứng cho đỡ chán hay sao. Lâm không trả lời gì hết, chỉ gật đầu coi như đồng tình với cách hiểu đó.

"Nếu lúc Phong tỏ tình, tao từ chối là xong chuyện mà?"

Dương tưởng nói vậy Lâm sẽ gật đầu, ai ngờ cậu lại im lặng một hồi. Cuối cùng mới lên tiếng bảo rằng nếu thằng đấy mà tỏ tình thì chuyện sẽ không dừng lại đơn giản ở một câu từ chối, vì Phong không thuộc kiểu bỏ cuộc dễ dàng. Mỗi lần bỏ công theo đuổi ai, Đức Phong đều làm rất đàng hoàng, nhiệt tình, càng không có chuyện trêu ghẹo quá trớn, vẫn để người kia có quyền nói "không" bất cứ lúc nào. Chính vì thế nên không ít người ban đầu đều từ chối, sau một thời gian lại mềm lòng đồng ý.

Lâm nhắc tới Nhật Ánh cùng lớp như một ví dụ quen thuộc. Dương nghe xong có chút bất ngờ, vì chuyện Ánh được ai đó công khai theo đuổi hồi năm lớp 11 ai cũng biết, nhưng chưa từng để ý mặt mũi nên nó không biết đó là Phong. Nghĩ kỹ lại, Dương chỉ nhớ mang máng có người hay đứng chờ ngoài hành lang lúc ra về, thỉnh thoảng mang quà bánh sang. Chuyện theo đuổi đó kéo dài hơn nửa học kỳ, không phải bốc đồng ngày một ngày hai nên đủ lâu để người ngoài nhìn vào cũng thấy Phong rất nghiêm túc.

"Qua Tết thì con Ánh đã đồng ý." Lâm kể.

Nhưng sau đó hai người chia tay khá nhanh, còn lý do thì chỉ người trong cuộc mới biết. Lâm nói với Dương khá kỹ về cách Đức Phong theo đuổi người khác như một lời căn dặn hơn là cảnh báo, bảo nó nên cẩn thận một chút.

Dương nghe xong chỉ phì cười, bảo rằng nếu không phải đối tượng mình để ý ngay từ đầu thì dù họ có cố cũng chẳng đi tới đâu cả. Lâm ngồi trước nên Dương không biết biểu cảm cậu thế nào, chỉ thấy một cái gật đầu và sự im lặng kéo dài cho đến hết quãng đường còn lại. Khi xe dừng trước nhà, Lâm chỉ dặn "Về cẩn thận" rồi quay lưng vào trong ngay, không nán lại cà khịa hay nằng nặc đòi trả ơn như mọi lần. Dương hơi ngạc nhiên nhưng cảm giác đó trôi qua rất nhanh.

Sáng hôm sau lên lớp, Hải Dương mới nhận ra Hoàng Lâm né tránh mấy câu hỏi lặt vặt của mình suốt ba tiết đầu. Nó nghĩ chắc do cậu mệt nên thôi, tự giác hiểu chuyện không quay sang làm phiền nữa. Mãi tới tiết Sinh hoạt Chủ nhiệm, khi cô Nga thông báo về lịch thi Giữa kỳ, Dương mới tá hóa quay sang than thở một tràng như thói quen về môn Toán. 

"Mày ơi, lúc mày giảng thì tao hiểu nhưng mà vào phòng thi sẽ khác... tao chắc chắn luôn đó Lâm." Dương nằm dài trên bàn, một bên má bị ép lên vở trông như thịt sắp tràn ra, ủ rũ giải bày nỗi lòng. "Tới bao giờ môn Toán nó mới biết tự giác đừng làm khổ tao nữa đây."

Hoàng Lâm chỉ liếc qua một cái rồi thôi, cố tình giả vờ sắp xếp lại đống tài liệu trong hộc bài để nhét vào cặp cho có việc làm. Dương thấy cậu im lặng thì được nước lấn tới, tiện miệng nhắc tới mấy tờ đề cương Lâm hay tự soạn mỗi lần ôn thi, hỏi xin một bản để học theo.

Nhưng Lâm đã lắc đầu. "Mấy này tao ghi theo cách tao hiểu, mày nhìn vào chỉ rối hơn thôi. Chịu khó ôn đề cương thầy phát đi."

Hải Dương vẫn không bỏ cuộc. Nó với tay chụp lấy đại một tờ tài liệu trong xấp giấy Lâm đang cầm, nhìn một hồi rồi nhăn mặt, rõ ràng chẳng hiểu bao nhiêu nhưng vẫn lì lợm cố chấp:

"Thì mày giảng lại cho tao theo cách của mày đi mà. Làm ơn cứu tao qua môn Toán lần này với. Năm nay là năm cuối rồi, sau này mày không còn cơ hội giảng bài cho tao nữa đâu."

Chưa dừng ở đó, Dương còn tranh thủ chấm đầu ngón tay vào thành ly đá bên cạnh, quẹt quẹt lên mắt hai cái cho ướt nhẹp, làm bộ làm tịch như sắp khóc thật để lời năn nỉ thêm phần thê thảm. Lâm bất lực trước cái vẻ đau khổ giả trân đó, mấy suy nghĩ bực bội cũng từ đó mà trôi mất, cậu đành thỏa hiệp:

"Để tao sắp xếp thời gian rồi nhắn mày sau."

0

Bình luận

Thiết lập văn bản

Chọn font chữ

Nội dung sẽ hiển thị như thế này