Đọc to (tiếng Việt) Nhấn phát để bắt đầu

Gã đàn ông ngồi trên giường, trân trân nhìn “căn phòng” trước mặt. 

Nó như một khối lập phương tầm hai mươi lăm mét vuông, bao bọc bằng những bức tường nước trong suốt, nhìn xuyên qua một không gian tối tăm không thấy điểm cuối.

“Không gian sao?”, Lãm lẩm bẩm.

Khuôn mặt anh không giấu được vẻ ngạc nhiên, đúng là một điều bất ngờ không lường trước. 

Năng lực không gian chỉ là một truyền thuyết mơ hồ. Người ta đồn rằng kẻ sở hữu nó có thể mang theo cả một thành phố thu nhỏ trên vai. Nhưng ở thực tại tàn khốc của kiếp trước, đó là thứ sức mạnh hiếm hoi đến mức bị coi là hoang đường. 

Suốt bảy năm sống sót, Lãm chưa từng gặp ai có năng lực này. 

Anh nheo mắt nhìn căn phòng lơ lửng, sau đó đứng lên thử bước vào trong. Nhưng khi sắp chạm tới làn ranh, một lực đẩy vô hình chặn đứng anh lại, cơ thể hoàn toàn bị gạt ra ngoài. 

“Không vào được à?”, Lãm lẩm bẩm, rảo bước một vòng xung quanh xem xét. 

Anh cảm nhận được sự tĩnh mịch của căn phòng kia. 

Không có không khí, không có gió, thậm chí không có cả sự rung động nhỏ nhất. 

Nếu vậy, nó có chịu ảnh hưởng của thời gian hay không?

Lãm quay sang nhìn ly nước đá vừa lấy dưới bếp, những viên đá bên trong chưa kịp tan chảy, lặng lẽ tỏa ra một làn khói trắng mờ nhạt, mồ hôi nước bám đầy thành ly. 

Nhưng làm sao để đưa đồ vật vào bên trong?

Anh suy nghĩ, cuối cùng nhắm mắt tập trung ý niệm lần nữa. Trong tích tắc, ly nước trong tay lập tức biến mất rồi xuất hiện ngay ngắn giữa căn phòng xám xịt.

Lãm ngồi lại xuống giường.

Năm phút. 

Mười phút. 

Mười lăm phút. 

Thời gian chậm rãi trôi qua. Đến khi điện thoại nhảy lên một thông báo đẩy, anh mới giật mình. 

Lãm thu hồi chiếc ly trở lại. Những viên đá bên trong vẫn giữ nguyên góc cạnh sắc lẹm, chưa hề tan thêm dù chỉ một chút. Lớp sương mù bám trên thành thủy tinh vẫn còn, y hệt như trước đó.

Anh thở hắt ra một hơi, thả lỏng đôi vai đang căng cứng. Một cảm giác nhẹ nhõm chưa từng có len lỏi vào tâm trí, xoa dịu nỗi ám ảnh về những ngày tháng đói khát đến kiệt quệ ở kiếp trước. Có “căn phòng” này, Lãm không còn phải lo thực phẩm bị ôi thiu, không phải lo thức ăn tươi bị hư hỏng. Trong thế giới mục rữa sắp tới, anh cảm thấy yên tâm hơn rất nhiều.

Vậy là mấy ngày tiếp theo, Lãm đi hết các trung tâm thương mại trong thành phố, quét sạch hạn mức của mấy tấm thẻ tín dụng. Anh tập trung mua quần áo ấm, áo khoác chần bông, thuốc men cùng những thực phẩm tươi sống và hàng đông lạnh.

Hai mươi lăm mét vuông không để được gì quá nhiều. Chưa kể năng lực này một ngày chỉ sử dụng được hai lần, cố cưỡng ép thì đầu sẽ đau đớn vô cùng. 

Dù sau mỗi lần mua sắm Lãm đều cẩn thận sắp xếp bên ngoài trước rồi mới mở không gian ra để cất vào. Nhưng số lượng quá nhiều, mỗi ngày cũng phải mở đến ba bốn lần. Đến độ có lúc, anh cảm thấy thái dương mình sắp nứt ra. 

Nhưng với Lãm, chịu chút đau đớn thể xác thế này chẳng là gì, tối chỉ cần ngủ một giấc là sẽ đỡ thôi.

.

.

Thấm thoắt đã đến Tết Dương Lịch. 

Do bà Phương vẫn còn ở nước ngoài, tối đó Gia Trí gọi Lãm sang nhà ăn cơm và đón năm mới.

Bà Hòa nghỉ ngơi từ rất sớm. 

Trí thì đột nhiên bị cảm, uống thuốc xong thì bắt đầu lừ đừ trong người. Anh ngồi nói chuyện với Lãm thêm mấy câu thì mắt mở không lên, mười giờ rưỡi đã ngáp ngắn ngáp dài lên phòng ngủ trước.  

Minh ngồi ở phòng khách xem trực tiếp chương trình Countdown, mãi một lúc thấy cũng chán. Cậu gà gật lướt mạng, cũng chẳng chăm chú xem cái gì.

Điện thoại của Lãm rung lên, mở ra thì thấy Phong gửi tới một bức ảnh chụp quán skybar nào đó, kèm theo câu hỏi, “Rooftop 99. Ra chơi?”

Anh tắt điện thoại, không thèm trả lời mà quay sang hỏi người bên cạnh, “Đi xem pháo hoa không?”

Minh vừa nghe đã trề môi, “Đông lắm…”

“Tìm chỗ nào vắng chút”, Lãm buồn cười, “Hóng gió tí.”

Chàng trai híp mắt nhìn anh, rốt cuộc không từ chối nữa mà vươn vai đứng lên, “Cũng được!”

Lãm gật đầu đứng lên.

Cả hai không mang theo đồ đạc gì nhiều. Anh mang giày xong thì nhanh chóng dắt chiếc mô tô ra cổng. Minh uể oải đi sau, chậm rì đóng cửa tắt đèn. 

Lãm thấy trên người cậu chỉ mặc mỗi áo thun với quần jean thì cau mày, “Áo khoác đâu?”

Minh lắc đầu, “Thôi, đi có chút mà…”

Anh biết cậu lười chạy lên lầu, đành cởi áo khoác bóng chày của mình ra đưa cho Minh, “Mặc đi.”

“...”

Như nhìn ra suy nghĩ của cậu, Lãm lại nói, “Anh không lạnh.”

Minh nheo mắt. Trên người anh vừa có áo thun lại thêm một lớp hoodie. Chắc chắn không làm phiền Lãm, cậu mới miễn cưỡng cầm lấy chiếc áo rồi mặc vào.

Chiếc xe bon bon chạy từ trong hẻm nhỏ ra đến đường lớn. Lãm không đi sâu vào nội thành, chỉ ghé vào mấy hàng quán bên đường mua mấy món ăn vặt và nước uống. 

Đã qua mười một giờ, vậy mà phố xá vẫn rất nhộn nhịp, người qua kẻ lại đông đúc tới lui. Đôi khi đi qua một quán bia nào đó, họ còn nghe thấy tiếng “1-2-3 Dô!” thật lớn.

Lãm chạy thẳng lên cầu vượt, đi hơi chếch sang bên kia sông rồi dừng xe ở một bờ kè vắng vẻ. 

Minh xuống xe, đánh mắt nhìn ra xa. 

Bên kia sông, những ánh đèn từ các tòa nhà cao tầng soi bóng xuống mặt nước như những dải lụa vàng lấp lánh.

Anh tháo mũ, lấy mấy túi đồ ăn vặt và hai ly sinh tố bơ rồi hất cằm, “Qua đây.”

Cậu gật đầu chạy theo.

Nơi này giống như một công viên nhỏ. Con đường lát đá được phủ qua sắc vàng ấm áp từ những trụ đèn tinh xảo. Do đang trong dịp lễ, khắp nơi còn được treo không ít những loại đèn trang trí. Những dải led sáng rực rơi xuống từ tán cây hệt như chuỗi sao li ti, trông không khác gì những khu phố châu Âu trên phim ảnh.

Cả hai đi sâu vào bên trong, chẳng mấy chốc đã đến bờ sông. Xung quanh cũng có vài nhóm bạn đang trải bạt ngồi dưới đất, cười nói cụng ly rất vui vẻ.

Lãm chọn một băng đá trống rồi ngồi xuống. Anh cắm ống hút vào ly sinh tố, đưa sang cho Minh. 

Chờ cậu uống một ngụm, Lãm mới cúi xuống hỏi, “Ngon không?”

“Cũng ngon.”, Minh bâng quơ nói, cảm nhận hương vị béo ngậy ngọt ngào tan trên đầu lưỡi. 

Lãm nhìn nghiêng sườn mặt của Minh dưới ánh đèn vàng mờ ảo, lòng anh thắt lại. Chỉ vài phút nữa là bước sang năm mới. Cũng là lúc cuộc sống bình yên này sắp chấm dứt.

Bất chợt, đầu Lãm nhói lên đau buốt. Hai thái dương giống như bị kim châm, day nghiền, nhức nhối. Trong tai là tiếng ong ong kéo dài khó chịu. Anh không nhịn được nhăn mặt, đầu hơi choáng váng, hình ảnh trước mắt chao đảo lung lay.

Minh giật mình nhìn sang, thấy Lãm như sắp ngã. 

Cậu hốt hoảng quay người đỡ lấy vai anh, gấp gáp hỏi, “Sao thế anh?”

Lãm lấy tay day day trán, qua mấy giây mới đáp lại, “Hơi nhức đầu…”

Xem ra phải tiết chế việc sử dụng không gian. Anh nghĩ nghĩ, quyết định ngày mai sẽ nghiêm túc nghỉ ngơi.

“Vậy mình về nha?”, Minh lo lắng nói, “Không cần xem pháo hoa đâu…”

Anh ngước mặt lên nhìn cậu rồi khẽ lắc đầu, “Anh không sao…”

Bây giờ Lãm không muốn về. Đây có lẽ là lần cuối cùng họ được xem pháo hoa. Anh không muốn Minh vì mình mà bỏ lỡ. Nhưng cậu vẫn không yên tâm, chăm chú nhìn Lãm bằng ánh mắt âu lo.

“Không sao thật mà…”, Lãm gượng cười, nhẹ giọng trấn an, “Tí về ngủ một giấc là được.”

Anh vừa nói hết câu, chung quanh đã vang lên tiếng đám đông đếm ngược.

“Mười! Chín! Tám!...”

Tiếng hô vang dội từ mọi phía, đều đặn và hào hứng như nhịp tim khổng lồ của thành phố.

“Ba! Hai! Một! Chúc mừng năm mới!”

[Bùm! —Chíu!]

Một tia sáng vút lên không trung, nổ tung thành một bông hoa rực rỡ màu đỏ thắm. Rồi liên tiếp sau đó là những dải màu xanh, vàng, tím đan xen, nhuộm sáng cả một vùng trời đêm tĩnh mịch, lộng lẫy đến mức khiến người ta nghẹt thở. 

Minh ngước nhìn, đôi mắt dõi theo từng đợt ánh sáng lấp lánh. 

Không gian đầy màu sắc và niềm vui, thế giới ngoài kia đang rộn ràng ăn mừng một khởi đầu mới. Dẫu thế, trong lòng Lãm lại là một nỗi buồn thăm thẳm. 

Anh đứng đó, nhịn xuống cơn đau nhức nhối, nhìn những đợt pháo hoa nở bung rồi tàn lụi hệt như những linh hồn sắp tan biến. Có lẽ đây là lần cuối cùng con người được nhìn thấy bầu trời theo cách phù hoa thế này. 

Phải chi thời gian có thể dừng lại ở đây, mãi mãi…

“Minh!”

“Dạ?”, Minh nhìn sang.

“Tay.”, anh khẽ nói.

Chàng trai chớp chớp mắt, máy móc chìa tay ra. 

Lãm chậm rãi đặt vào đó một vật kim loại lạnh buốt. Cậu cúi xuống nhìn. Là chìa khóa và thẻ từ, đang treo cùng chiếc móc khóa ngôi sao sáu cánh màu xanh lá.

“Cái này…”, Minh ngập ngừng.

“Tặng em.”, Lãm nói, “Chìa khóa nhà anh. Mật khẩu là 2713.”

 Minh ngẩn ngơ một lúc, mãi mới hỏi lại, “Tại sao lại đưa cho em?”

“Không vì sao cả.”, Lãm vỗ nhẹ lên đầu cậu, “Cho em, khi nào muốn đến cũng được.”

Cả hai ngồi thêm một lúc rồi trở về. Anh chở Minh đến tận nhà rồi mới quay xe vào nhà mẹ mình. 

Đầu Lãm lúc này đã đau như búa bổ. 

Hình ảnh trước mắt có chút mơ hồ. Anh loạng choạng vào nhà, lấy hai viên thuốc đau đầu nuốt vào. 

Anh khó khăn lần theo cầu thang lên lầu rồi vào phòng mình. Lúc đặt lưng xuống giường đã gần hai giờ sáng, Lãm cố chờ cơn đau dịu xuống, rồi chìm vào giấc ngủ lúc nào không hay.

.

.

“Lãm!”

“Lãm!”

“LÃM!”

Lãm giật mình mở bừng mắt.

Trước mặt anh là một núi thi thể đen kịt, chồng chất lên nhau thành một ngọn đồi, che khuất mọi tầm nhìn. Khói lửa bốc lên như một đám mây đen khổng lồ, nhuộm xám cả một vùng trời. Mùi thịt cháy trộn lẫn với mùi gỉ sắt của máu xộc thẳng vào cánh mũi, khiến cổ họng anh nghẹn đắng. Xung quanh, những toà nhà cao tầng đã sớm chỉ còn lại bộ xương bê tông, ngả nghiêng và trơ trọi. 

Bên trong đống đổ nát, hàng trăm, hàng nghìn cặp mắt đỏ ngầu đồng loạt mở ra từ bóng tối như những đốm sáng từ địa ngục. Chúng không gào thét, không vồ vập, mà chỉ im lặng ở đấy. Như thể tất cả đang chờ đợi giây phút hy vọng cuối cùng trong anh lụi tàn để bắt đầu xâu xé.  

Lãm bần thần đứng giữa cơn bão tuyết. Gió bấc thổi từng đợt, lạnh đến thấu xương. Da thịt vì bỏng lạnh mà nứt toác ra, đau rát tận xương tủy. 

Anh nghiến răng, cố gắng gọi ra một ngọn lửa. Lõi năng lượng trong lồng ngực rát bỏng, sôi sục như thể sắp nổ tung từ bên trong. Nhưng đôi tay Lãm vẫn trống rỗng, tuyệt nhiên không có một tia lửa nào bùng lên. 

Bất chợt, anh nhìn thấy bóng lưng của những kẻ từng gọi là đồng đội. Gương mặt chúng méo mó vì sợ hãi và ích kỷ, tan biến dần vào màn sương, bỏ mặc anh giữa vòng vây cái chết. Tất cả đều như những bóng ma, lơ lửng quanh tầm mắt, nhưng khi anh nhìn kỹ, ảo ảnh kia lại vỡ vụn thành một làn khói đen. 

“Cút đi!”

“Đồ phế vật!”

“Ngu xuẩn!”

“Vô dụng!”

Lãm ôm lấy đầu. Cơn đau nhức lại bổ xuống như những nhát búa. Bên tai anh là những tiếng cười nhạo của bọn phản bội trộn lẫn với tiếng gào thét khàn đục của lũ thây ma, tiếng gió rít, và tiếng ong ong buốt óc. Chuỗi âm thanh nhiễu loạn đó như một cuộn băng lặp lại liên tục, cắt vào tâm trí, giày vò lương tri.  

Nỗi căm hận và những cảm xúc hỗn tạp cứ lớn dần, đến khi bóng tối trong tâm hồn đã nuốt trọn mọi nguồn ánh sáng. Nó muốn kéo anh xuống vực thẳm, giam hãm anh trong tuyệt vọng. 

Lãm muốn trốn chạy. Nhưng dù đi đâu, anh vẫn quay lại điểm xuất phát, như gã lang thang lạc lối trong mê cung không có điểm dừng, không có hồi kết. 

“Lãm…”

Một tiếng gọi vang vọng trong không gian tăm tối.

Anh dừng lại.

Giữa đống đổ nát, Minh đứng đó, cô độc và nhỏ bé ở phía cuối một đường hầm sâu hun hút. 

Và bên kia, chính là ánh sáng.

“Gia Minh!”

“Minh!”

“MINH!”

Lãm thét lên.

Anh điên cuồng lao về phía trước, dùng hết hơi sức để rút ngắn khoảng cách, nhưng đường hầm ấy cứ kéo dài ra như vô tận. 

Minh vẫn ở đó, ngay trong tầm mắt, lại xa tận chân trời. Anh không bao giờ có thể chạm tới được cậu. Đến khi không còn sức lực mà đổ gục xuống, bóng hình nhỏ bé lại bước về phía Lãm.

Dáng hình chàng trai giống hệt hình ảnh ở kiếp trước.

Gương mặt cậu tái nhợt, máu từ mũi và miệng đang chảy xuống. Lõi năng lượng hoàn toàn vỡ nát. Giữa lồng ngực là một lỗ hổng sâu hoắm, máu tuôn ra ướt cả áo, nhuộm nền tuyết thành một mảng đỏ rực chói mắt.

“Đừng… Đừng… Đừng!!”, Lãm nghẹn ngào.

Anh bò đến, cố gắng níu lấy thân hình đang liêu xiêu.

Và một lần nữa, đôi tay lại xuyên qua cơ thể cậu…

Lãm tuyệt vọng…

Tại sao? 

Tại sao anh không thể thay đổi kết cục đó?

“Lãm à, cuối cùng em cũng tìm được anh…”

Cậu thì thầm, trên môi là nụ cười thê lương.

“Đừng chết…”, Lãm co người lại, cuộn tròn dưới nền tuyết. 

Cõi lòng anh tan nát, đau đớn lan ra, kéo theo những giọt nước mắt nóng hổi. 

Bóng tối đã đuổi đến, nuốt chửng toàn bộ thân xác anh.

“Lãm à…”

.

“Lãm…”

.

“Lãm?”

Anh mở mắt.

Đối diện với anh là bức tường màu trắng ngà. Xung quanh còn có mùi kháng sinh nhàn nhạt.

“Anh tỉnh rồi!”, giọng Minh vang lên sát bên tai.

Lãm xoay đầu, nhìn thấy gương mặt hốc hác của cậu đang mừng rỡ nhìn mình. 

Minh sốt sắng ngồi xuống bên giường, đầu hơi cúi xuống. Đôi tay ấm áp chạm nhẹ lên trán anh kiểm tra nhiệt độ.

Lãm chớp mắt vài lần… Minh là thật, không phải mơ…

Anh ngồi bật dậy, đột ngột lôi kéo cậu vào lòng ôm chặt.

“Minh…Anh xin lỗi… Xin lỗi em…”, Lãm run rẩy nói từng câu rời rạc, gắt gao ép cậu vào ngực. Nước mắt không nhịn được lại tuôn ra.

Cậu bị anh ôm thì sửng sốt, lúng túng gọi, “Anh ơi?...” 

Nhưng Minh cũng không đẩy Lãm ra, sau khi bất ngờ vài giây thì nhẹ nhàng vỗ vỗ lưng anh như trấn an. 

Hơi ấm và cái ôm dịu dàng khiến anh tham lam muốn chìm trong đó. Những ký ức đen tối kia cuối cùng cũng từ từ lặn xuống, thay vào đó là cảm giác nhẹ nhõm tràn ra trong cõi lòng.

Mãi một lúc, Minh bỗng nhiên khẽ cựa quậy. 

Lãm sực tỉnh, bàn tay cũng chậm chạp buông ra.

“Anh... sao vậy?”, Minh ngẩng đầu, bối rối hỏi.

Lãm chưa tỉnh táo lắm. Anh không trả lời cậu, chỉ chậm rãi nhìn một lượt khắp phòng. 

Cuối cùng, Lãm hé môi, nói bằng giọng trầm đục, “Hơi khát…” 

“Đợi em xíu!”, Minh đứng dậy.

Cậu đỡ anh ngồi dậy rồi tất bật chạy đi rót cho Lãm một ly nước nóng. Anh uống mấy ngụm, cuối cùng cũng thấy cổ họng bớt khô rát.

“Hôm nay là ngày mấy rồi?”, Lãm uể oải hỏi.

Minh nhìn Lãm đầy khó hiểu, “Hình như là… 4/1.”

Lãm nghe xong thì gật đầu đã biết, anh nói tiếp, “Em đưa anh vào đây à?”

“Ừa…”, cậu trả lời, “Anh Trí không gọi được cho anh nên nói em chạy qua xem thử…”

Minh nhớ lại. 

Lúc sang tới nơi, Lãm đang nằm trên giường mê man bất tỉnh, đầu nóng như lửa, gọi mãi không tỉnh. Cậu sợ hết hồn, vội vàng gọi cấp cứu. Nhập viện thì anh ngủ li bì hai ngày nay.

“Bệnh như vậy sao không uống thuốc?”, Minh cau mày, giọng có chút trách móc, “Đau đầu còn đòi xem pháo hoa…”

Lãm cũng không ngờ mình sẽ bị “sốt cảm nhiễm” ngay sau tối đó. Với lại, hình như thời điểm còn sớm hơn kiếp trước…

Anh chưa kịp suy nghĩ thì bác sĩ đã đẩy cửa đi vào. 

Ông thăm khám một lượt cho anh, vẻ mặt không quá tự nhiên.

Minh lo lắng hỏi, “Sao rồi ạ?”

“Không sao.”, vị bác sĩ nhíu mày, “Cơ thể cậu ta rất khỏe mạnh. Cũng không có triệu chứng gì bất thường.”

“Vậy tại sao anh ấy lại hôn mê vậy bác sĩ?”, cậu thắc mắc.

“Hiện tại vẫn chưa xác định.”, ông quay sang Lãm, “Cậu có muốn làm thêm xét nghiệm lâm sàng không?”

Lãm lắc đầu, “Cháu nghĩ chắc là làm việc quá sức thôi. Nếu không có vấn đề thì có thể xuất viện không ạ?”

Vị bác sĩ già đắn đo vài giây rồi gật đầu, ký vào bảng kiểm tra rồi đưa cho họ, nói rằng có thể xuống sảnh làm thủ tục xuất viện. 

Nói xong thì ông quay người ra ngoài, còn càm ràm với đồng nghiệp về việc thời tiết gần đây thay đổi thất thường.

Minh chờ bác sĩ đi khuất thì quay sang Lãm, “Sao anh không kiểm tra cho chắc?”

“Anh khỏe lắm. Cần gì kiểm tra trời!”, Lãm bật cười.

Minh quan sát anh thêm một lúc thấy không có gì bất thường, cuối cùng mặt mũi cũng giãn ra. 

Cậu đem một phần cháo bí đỏ thịt bằm còn nghi ngút khói đến bên giường, “Anh ăn một chút đi… Mấy hôm nay toàn truyền nước.”

Lãm không từ chối. Anh nhận lấy cái hộp từ tay Minh, chậm rãi ăn từng muỗng. Hơi ấm lan xuống bụng, cả người bỗng chốc khoan khoái.

Minh nhìn anh ăn vài giây rồi đứng lên, “Em xuống dưới làm thủ tục.”

Lãm mỉm cười, gật đầu nói với theo, “Cảm ơn em.”

Đến bốn giờ chiều, cả hai xuống sảnh gọi xe về nhà.

Minh e dè nhìn Lãm sải từng bước dài, nghi ngờ hỏi, “Anh ổn thật không đó?”

“Rất ổn!”, Lãm thoải mái đáp.

Tay anh xách hai túi đồ, gương mặt tỉnh bơ. Như thể cái người đờ đẫn mấy tiếng trước trong bệnh viện kia không liên quan gì đến anh cả.

Minh nhăn mũi, nhìn anh như sinh vật lạ.

Lãm thấy vậy thì cười cười hỏi, “Sao đó?”

Cậu nhíu mày như nhớ lại cái gì, mãi mới mở miệng, “Anh với anh Trí…”

“?”

“Anh hai cũng mới hết bệnh. Còn bị… dư năng lượng nữa…”

“...”

Nghe tới đây, Lãm trầm ngâm.

Có thể Gia Trí vừa trải qua cơn “sốt cảm nhiễm”.

Nhưng nếu Trí đã vượt qua, nghĩa là anh đã trở thành Người Thức tỉnh. Còn cái “dư năng lượng” mà Minh nói, chẳng qua là đặc tính cơ thể. Sức mạnh và thể chất của Người Thức tỉnh luôn vượt trội hơn người bình thường, kể cả khả năng hồi phục cũng vậy. 

Nhưng giờ Lãm không tiện giải thích cho Minh.

Họ đi thẳng về nhà. Sau khi tiễn Minh ra cửa, Lãm mới trở về phòng.

Anh ngồi xuống mép giường, thả lỏng cơ thể, thử điều khiển sức mạnh của bản thân. 

Sau vài giây, cơ bắp trên đôi chân bỗng nhẹ bẫng đi như trút bỏ được ngàn cân xiềng xích, kéo theo những cơn châm chích li ti, dày đặc như có hàng nghìn mũi kim đang đâm xuyên từ tủy xương ra ngoài da thịt.

Giữa lồng ngực, một luồng hơi nóng mãnh liệt bất chợt cuộn trào, xộc thẳng lên đỉnh đầu. Luồng nhiệt ấy không thiêu đốt mà chỉ nhanh chóng len lỏi, chảy đến tận cùng của tứ chi. Sau đó, sự thô bạo biến mất, thay vào đó là một dòng chảy dịu êm như suối nước nóng, chậm chạp vuốt ve từng mạch máu, như thể đang hồi sinh sự sống trong từng tế bào.

Lãm giơ bàn tay ra giữa không trung. Ngay lập tức, một ngọn lửa màu cam rực rỡ bùng lên, nhảy múa trên đầu ngón tay. Ánh sáng ấy không chỉ sưởi ấm căn phòng, mà còn thiêu rụi hoàn toàn nỗi sợ hãi bất lực trong lòng Vương Lãm.

Sức mạnh của anh đã trở lại rồi…

 

Bình luận đoạn văn

Bình luận

Trả lời bình luận

Chỉnh sửa bình luận

Thiết lập văn bản

Xem trước

Nội dung sẽ hiển thị như thế này

Chọn font chữ

Cỡ chữ

12px 30px