Chương 4: Người trong mộng
Trời xám xịt. Từng tầng mây dữ cuộn tròn trên không như mấy cú đấm của gã gác trời. Gió tốc lên, mùi biển mằn mặn theo chân cát đá tát thẳng vào mặt, rát như trăm mũi kim li ti. Sóng dội vào bờ, đánh nhuyễn ra thành bọt trắng xóa, sắp chạm đến gấu quần người con gái đang nằm ở kia. Đội cảnh sát ráo riết làm việc, người thì ghi lại các chi tiết hiện trường, người thì loay hoay tìm cách di dời thi thể trước khi bị nước biển phá hư. Nhưng cô ấy đã hư rồi còn đâu? Đầu ngón tay toàn là đất cát, bụng phình to như sắp vỡ ra, áo quần cũng chẳng còn toàn vẹn. Làn da ấy sưng phù, căng ra như lớp giấy mỏng tang, chỉ cần chạm nhẹ là sẽ rách toạc, để lộ thứ đang rữa nát bên trong. Tiếng gió càng lúc càng chua chát, rít qua tai như lời oán than. Cô lê từng bước nhỏ đến gần, tim hụt nhịp khi nhìn khuôn mặt kia. Nước da trắng bệch như sáp nến ấy chỉ cần chút nữa thôi là sẽ chảy ra, trượt qua kẽ tay cô như dòng gió biển. Cô ghé sát lại, nhìn kỹ từng đường nét thân quen. Có ai đã lột lớp da của cô dán lên người đó, hay chính cô đã khoác lớp da của người ấy vào? Ngực cô đau nhói, không biết người đã bị bòn rút sinh lực là cô ấy hay là chính cô. Chợt, hàng mi dính bết khẽ rung lên. Không khí xung quanh như bị ai bóp nghẹt. Cô gái kia từ từ hé mắt, đồng tử u ám phản chiếu nền trời, nhìn thẳng vào cô như xoáy nước mênh mông. Đôi môi bợt bạt mấp máy một nụ cười: “Nhớ chị không?” Gia Dao choàng tỉnh. Cô ngồi bật dậy, tấm áo ướt đẫm dính sát vào lưng. Trong căn phòng đơn sơ chẳng có mấy vật dụng, nhịp tim dồn dập cũng trở thành tiếng ồn chói tai. Tấm gương ở góc phòng thâu tóm một nửa gương mặt cô - một nửa còn sống, huyết quản còn cuộn trào máu tươi. Nhưng cô vẫn nhìn mãi, cố tìm cho ra một nửa còn lại - một nửa đã trương sình trên bờ biển năm xưa. Hai nửa lờ mờ chập lại làm một, hắt ra bóng hình một người quen nhưng càng lúc càng xa lạ. Cô ấy đang cố nói với cô điều gì? Một tia nắng xiên qua tấm rèm và rọi thẳng vào mắt, kéo tâm trí Gia Dao về với hiện thực. Kim đồng hồ nhích từng chút một, dẫn dắt hơi thở của cô trở lại đều đặn. Bây giờ là sáu giờ sáng. Cô vẫn còn khá nhiều thời gian trước khi phải trình diện ở Majestic. Chiếc áo sơ mi màu ngà và cái quần vải suông khuất trong kẹt tủ lại được tắm ánh sáng. Gia Dao vớ bừa một sợi dây chun, buộc gọn đuôi tóc, xách theo cặp táp rồi hài lòng đi ra ngoài. Với diện mạo “cù lần” thế này, cô chưa bao giờ bị ai nhận ra. Dù sao thì hai chữ “mỹ nhân” mỹ miều gắn trước tên cô cũng chỉ là biệt danh lởn vởn trong miệng của đám đàn ông thường xuyên ra vào Majestic. Những gã mà chỉ cần cởi bỏ lụa là và bôi hết phấn son thì gà hay vịt cũng là một giống. Còn phái nữ ở thành phố này hầu như chẳng biết mặt mũi cô ra sao, hay dẫu có biết thì cũng chỉ coi cô như con búp bê đã qua tay bao người, chẳng bõ vào mắt. Khu vực này thuộc tầng lớp trung lưu, yên tĩnh và rất ít kẻ nhòm ngó đời tư người khác. Từ nhà cô đi chừng mươi phút là đến cuối ngõ, ở đó có một con phố cắt ngang tạo thành ngã ba. Một bên là những tòa nhà kề nhau san sát, với các mái vòm châu Âu uốn lượn đan xen cùng một vài bảng hiệu chữ Nho cũ kỹ - có lẽ không lâu nữa cũng sẽ biến mất. Bên còn lại là dòng sông Hoành Khiên thơ mộng đang chầm chậm đổ ra cửa biển. Đôi giày vải bạc phếch dưới chân khiến việc đi lại dễ chịu hơn rất nhiều. Gia Dao vừa đi vừa nhẩm đếm từng viên đá xanh trải dài trên lề. Cách đó không xa, một cụ bà bán cà phê cóc đang buôn chuyện với ông chủ tiệm tạp hóa: “Vàng đen mà, làm sao cấm nổi? Nghe nói bây giờ đến con nít cũng xài!” Tiếng radio rè rè vang lên trong tiệm tạp hóa nhỏ, đang phát đi bản tin về chủ trương đấu tranh chống thuốc phiện mà chính phủ vừa đề ra. “Bởi vậy mới phải cấm, không lẽ để chúng chết mặc chúng?” Ông lão có vẻ rất đồng tình với những lời phát thanh viên vừa đọc. Ba mươi bảy viên sáu tấc. Gia Dao dừng lại, ghé vào tiệm tạp hóa hỏi thăm: “Ở đây có bán tập sách không ông? Cháu mua tặng cho học trò.” Hai mắt ông cụ sáng rỡ, vội vội vàng vàng đi vào lấy hàng đưa cho khách. Một lúc sau, ông hồ hởi quay ra: “Được cô mở hàng thì hay quá. Loại này già mới nhập, cô xem có ưng không? Bên trong còn nhiều lắm.” “Cháu vào lựa thêm được không ông?” “Được chứ!” Ông lão hiếu khách lập tức dẫn đường, đưa cô gái trẻ đi thẳng vào gian trong. Sau đó, ông cố ý nói lớn: “Từ từ chọn nhé, chỗ già có giao hàng nữa đó.” Rồi ông lão đi ra, buông tấm mành hạt xuống. Bà bạn già thấy bộ dạng lấm lét của ông lão thì lấy làm lạ: “Ông tiếp tay cho ngoại tình hả?” “Bà bậy bạ quá!” Ở gian trong, đồ đạc của tiệm chất cao như núi, chỉ còn đủ để kê một cái ghế bố của ông chủ tiệm, và cho hai người trưởng thành đứng đối diện nhau. Ngọn đèn dầu lu mờ để bên chân ghế khó lòng soi được khuôn mặt người đàn ông cao lớn đang khoanh tay chờ cô lên tiếng. Gia Dao chủ động mở lời: “Gần đây trong băng có kẻ bán đứng Đồ Nam, tuồn hàng ra ngoài. Hắn đang tìm nguồn khác để giữ chân khách, còn nói ‘phải độc thì mới hiếm’. Nhưng từ đầu tới cuối đều không cho em tham gia vào bên đó. Em đang cố tìm tên phản bội, nếu tìm ra hắn trước Đồ Nam thì có thể hợp tác, hoặc là lợi dụng. Còn chuyện kia… vẫn chưa có gì cụ thể.” “Sơn Cẩu thì sao?” Gia Dao bất giác cụp mắt, “Như những lần trước thôi, không cần lo lắng quá.” Cô bổ sung: “Củng cố lòng tin với Đồ Nam sẽ biết được nhiều hơn.” “Nhiều hơn?” Hay là lún sâu hơn? Người kia hé môi định thốt ra, nhưng vừa chạm phải ánh mắt của cô, cổ họng anh lại như ứ nghẹn. Trong khoảnh khắc, cơn giận trong lồng ngực anh chực bùng lên, rồi đột ngột chững lại, như một dòng nước bị chặn giữa ngã ba. Anh không rõ mình đang nhìn vào ai, không rõ nỗi chua chát trong lòng đến từ đâu, chỉ biết nó cuộn trào đến mức che lấp tất cả. “Đã nửa năm rồi, ngoài cái tên trong quyển sổ nhân viên cũ thì không còn gì nữa. Nếu như vẫn không có manh mối mới, anh nghĩ em nên…” “Sắp rồi,” Gia Dao ngắt ngang lời anh: “Thời gian qua hắn đã giao cho em xử lý kha khá hợp đồng giao dịch với nước ngoài. Sắp tới hắn phải tập trung vào dự án lớn, em sẽ khiến hắn giao quyền quản lý sổ sách của Majestic cho em. Chỉ cần nắm được cách Đồ Nam sử dụng các dòng tiền phi pháp, dù không thể chứng minh hắn là hung thủ thì em cũng có cách kéo hắn ngã ngựa.” Hai mắt Gia Dao sắc lên như mũi tên của gã thợ săn. Nhưng khi kẻ đi săn không nhận ra mình đã lạc lối trong mê cung của con thú lớn, đó là ngu ngốc. Anh chỉ e chính mình là người đã đẩy cô vào chuyến đi săn mù quáng này. Nhìn biểu cảm cương quyết của cô, lòng anh đột nhiên thấp thỏm, “Nhưng em cũng phải cẩn thận. Phía trên đang có sự thay đổi, sau khi chủ trương mới được tiến hành, những kẻ như Đồ Nam sẽ bị theo dõi gắt gao…” “Tốt nhất là đừng dính líu sâu như Thế Hào,” giọng anh như ra lệnh, “hay Dư Huy.” Gia Dao chợt ngoảnh lại nhìn anh, đôi mắt thăm thẳm xoáy sâu vào anh hệt như mũi độc dược chết người. Nó có vẻ muốn bộc phát, nhưng thứ chất lỏng bị tiêm nhiễm bởi sự giày vò và dối trá nay đã cạn khô, ngay cả ứa ra chút ít nơi khóe mắt cũng khó. Cơn hổ thẹn vô thức chụp lấy anh, chính anh cũng không rõ tại sao mình nhất quyết phải thốt ra những lời đó. Nhưng anh chưa kịp tìm lời hòa giải, Gia Dao đã quay lưng bước ra ngoài, đơn phương chấm dứt cuộc trò chuyện. Một cuộc hẹn bất ngờ như mảnh giấy nhàu nhĩ xuất hiện dưới mép cửa nhà cô đêm qua, và kết thúc cũng giằng xé như vậy. Gia Dao đi rồi, một lúc sau người kia mới bước ra. Ông lão chủ tiệm tươi cười chào anh: “Cậu Dương, cô gái lúc nãy dặn già giao một trăm bộ tập vở đến cô nhi viện Thánh An, nhưng nói là… thu tiền của cậu.” “Thật ngại quá,” anh nở nụ cười hiền hòa, xóa sạch vẻ cương nghị ban nãy trong gian phòng tối, “Để tôi trả, ông giao tới đó dưới tên tôi nhé.” Nói xong, anh mở ví, rút ra xấp giấy bạc mới cóng vừa được cấp trên phân phát hôm qua. Ánh mặt trời lấp ló qua kẽ lá, rọi xuống tấm giấy bìa đặt vừa khít trong ngăn chứa ảnh. Lớp nhựa trong dán chặt vào tấm giấy, có chỗ còn rít lên bong bóng hơi. Trên mặt giấy, mấy dòng chữ viết tay nắn nót đã loang dấu mực, nhưng câu chữ vẫn hiện lên rõ ràng trong tâm trí anh như mới hôm qua - một ngày mà lẽ ra mọi thứ đã rẽ sang hướng khác. Bỗng chốc, tiếng sóng vỗ rì rào của dòng sông Hoành Khiên xa dần, thay vào đó là những thanh âm huyên náo của tiếng mời chào, tiếng mặc cả lộn xộn len lỏi vào màng nhĩ. Ánh nắng óng ánh trên mặt sông bỗng vỡ tan ra, kết lại thành những mái che bạt đủ màu và những sạp hàng san sát của khu chợ trời ngày cũ. Ánh mắt anh lướt qua mấy sạp rau củ xanh mướt nằm ngay cạnh đống radio rỉ sét, rồi lại dừng chân nơi mấy bức tranh chữ thập phủ bụi đang tựa mình vào đống phụ tùng lấm lem dầu mỡ. Mọi thứ hiện ra như một cuốn phim màu đã cũ, nơi cái nhộn nhịp của đời thường và sự lặng im của thời gian bỗng chốc hòa làm một. Và khi anh cúi xuống, cảm giác thô cứng của chiếc ví da bỗng dưng mềm lại, thanh mảnh hẳn đi. Nó đã trở lại là phong thư trắng phao, với những dòng đề gửi còn thơm mùi mực mới. “Chí Dương,” Tiếng gọi của chú Minh bán đồ điện khiến anh giật mình, “Hôm nay đi trực sớm vậy?” Chí Dương cười xòa, vội vàng giấu lá thư ra sau lưng, chưa kịp đáp lời thì vợ chú đã lên tiếng: “Trực gì mà trực, nhìn là biết đến tìm ‘người ấy’ rồi.” Anh ngại ngùng vẫy chào hai vợ chồng đáng mến: “Cô chú mua may bán đắt nhé, cháu đi trước đây, hôm khác cháu mời hai người một bữa.” “Mời đám cưới thì chú mới đi!” Chú Minh nói với theo khi bóng lưng của chàng thanh niên dần lẩn vào đám đông đang đi chợ sớm. Chí Dương cũng ước mình đã dừng lại kể cho chú Minh nghe về cái đài mới được cấp ở sở, hay nghe vợ chú than phiền về sự khô khan của chồng mình và bắt chú phải học hỏi theo anh. Nhưng ngày hôm ấy, những hồi trống dập dồn trong lòng ngực không để anh dừng bước dù chỉ một giây. Anh lách mình qua những sạp thịt đỏ tươi nơi tiếng dao thớt gõ nhịp đều đặn, lướt qua những chậu cá liên tục quẫy đuôi tung bọt nước trắng xóa, rồi vô thức chậm lại khi sạp hàng nhỏ của người con gái anh thương dần hiện ra phía trước. Ở đó, bên cạnh những món đồ gia dụng mộc mạc, là chiếc giá gỗ treo những túi vải lưu niệm nhỏ xinh do chính tay cô cần mẫn làm ra. Anh khựng lại một nhịp khi nhìn thấy nó - chiếc giá gỗ ấy là do anh đục đẽo, đóng từng cái đinh, chà nhám từng góc cạnh để dành tặng cho góc nhỏ này của cô. Người con gái của anh đang ngồi ngay đó, cúi đầu tỉ mẩn bên một món đồ thủ công còn dang dở, tóc mây xõa nhẹ che khuất một phần gương mặt thanh tú. Nhịp tim anh bỗng nhiên càng rối bời, mạnh mẽ và chân thực hơn bao giờ hết. Anh thả chậm bước chân, nhẹ nhàng như sợ làm tan vỡ bầu không khí tĩnh lặng xung quanh cô ấy. Cánh tay phía sau lưng siết chặt lấy lá thư, những dòng chữ trau chuốt suốt cả đêm dường như đang nóng rực lên trong tâm trí, lan tỏa sự hồi hộp vào từng đầu ngón tay. Anh giấu nó thật kỹ, hít một hơi thật sâu, nén lại hơi thở đang dồn dập để tiến về phía niềm hạnh phúc mà anh luôn ao ước được nắm chắc trong tay. Khi chỉ còn cách mấy bước nhỏ, dường như có một sợi dây vô hình nào đó vừa khẽ rung lên. Cô ấy ngẩng mặt lên khỏi món đồ thủ công đang làm dở, đôi mắt trong veo chạm khẽ vào ánh nhìn của anh. Một thoáng ngỡ ngàng hiện lên, rồi nhanh chóng tan đi, nhường chỗ cho một nụ cười hiền hậu nở bừng trên môi. Chẳng mảy may chú ý đến vẻ bồn chồn lạ thường của Chí Dương, điều đầu tiên cô ấy làm là đứng dậy, khẽ vươn tay về phía anh: “Sao anh phải gấp vậy? Mồ hôi nhễ nhại hết rồi kìa.” Giọng nói của cô dịu dàng như làn gió thanh mát, lập tức xua tan cái oi nồng của khu chợ lao xao. Cô rút chiếc khăn tay nhỏ luôn mang bên mình, chầm chậm thấm đi những giọt mồ hôi đang lăn dài trên trán anh. Cử chỉ ấy tự nhiên và nâng niu đến mức khiến tim anh thắt lại. Trong khoảng cách gần gũi ấy, anh ngửi thấy mùi thơm thanh nhẹ của vải mới và mùi nắng vương trên tóc cô. Anh hít một hơi thật sâu để giữ lại chút bình tĩnh cuối cùng, cánh tay giấu phía sau lưng khẽ run lên khi chìa ra lá thư đã hơi nhăn nếp. Anh bắt đầu bày tỏ, hoàn toàn không kìm được ấp úng: “Anh... Thật ra anh đã chuẩn bị cho hôm nay từ lâu lắm rồi. Anh không giỏi ăn nói, sợ nói không được rõ... nên anh đã viết hết vào đây.” “Em cứ từ từ suy nghĩ, đừng vội trả lời anh ngay. Nếu em thấy tin tưởng được anh, tin tưởng những lời anh viết... thì hãy cho anh biết ý em nhé.” Cô ấy ngỡ ngàng đón lấy lá thư bằng đôi tay gầy gò, ánh mắt nhìn chằm chằm vào những nét chữ đề tên mình trên phong bì. Bầu không khí nhộn nhịp của khu chợ bất chợt như đặc quánh lại xung quanh hai người. Cô ấy không nói gì, cũng không mở thư ngay, chỉ đứng đó cúi đầu, hơi thở khẽ khàng nhưng lồng ngực phập phồng rõ rệt. Sự tĩnh lặng ấy kéo dài đến mức khiến Chí Dương bắt đầu thấy hoảng. Một nỗi sợ mơ hồ dâng lên. Anh sợ mình đã quá vội vàng, sợ sự đường đột này làm cô khó xử. Anh vội vã đến lắp bắp, đôi chân bắt đầu lùi lại: “'Em... em cứ giữ lấy đi. Anh không ép em trả lời ngay đâu. Anh đi nhé, cuối ngày... À không, khi nào em sẵn sàng hãy cho anh biết cũng được.” Anh quay lưng định đi, định chạy khỏi đây thật nhanh để che giấu sự bối rối, nhưng tiếng cười nhẹ như gió thoảng của một người khác đã phá tan bầu không khí căng thẳng. Đó là em gái của cô ấy, một cô bé đang vào độ tuổi trăng tròn, tính cách luôn hoạt bát hơn chị mình đôi phần. Cô bé bước nhanh tới sạp hàng của chị, khẽ đặt cái cặp táp bằng da bong sờn lên chiếc ghế gỗ, rồi nheo mắt nhìn anh với vẻ hóm hỉnh: “Anh định đi thật à? Chị em đang xúc động nói không nên lời, chứ có phải muốn đuổi anh đi đâu mà anh ‘chuồn’ sớm thế?” Câu nói của con bé như một gáo nước mát làm anh bừng tỉnh. Lúc này cô ấy mới ngẩng mặt lên, đôi mắt đã hơi ươn ướt nhưng long lanh niềm hạnh phúc. Cô ấy không cần đọc, bởi lẽ tình cảm nồng nàn của anh đã tràn ra khỏi những trang giấy, hiện rõ mồn một trên gương mặt đỏ gay và đôi mắt chân thành đang nhìn cô lúc này. Cô nhìn anh bằng ánh mắt vừa trách móc vừa thương mến, rồi chẳng để anh có cơ hội đi mất, cô vội vàng quay vào trong sạp hàng. Cô ấy nhặt lấy một mảnh bìa cứng vẫn thường dùng để quấn chỉ thêu đang nằm ngay trên bàn. Chẳng cần giấy thơm hay mực quý, cô nắn nót từng chữ lên mặt bìa thô sần ấy bằng tất cả sự tin cậy. Khi cô bước ra và đặt mảnh bìa vào lòng bàn tay Chí Dương, những đầu ngón tay của cô chạm khẽ vào tay anh như một lời khẳng định thầm lặng. “Anh mang về đi... Cuối ngày mới được mở ra xem đấy.” Cô nói khẽ, đôi má ửng hồng lẩn khuất dưới những vạt nắng hanh hao. Cô em đứng bên cạnh khẽ hích vai anh một cái, thì thầm với nụ cười lém lỉnh: “Về sớm mà chuẩn bị đi, ‘anh rể’.” Chí Dương bước ra khỏi khu chợ với đôi chân như không chạm đất, bàn tay không ngừng nắm chặt mảnh giấy bìa vẫn còn vương chút hơi ấm từ những đầu ngón tay người thương. Anh không thể đợi được đến cuối ngày. Ngay dưới chân cầu Hoành Khiên, nơi nắng vàng đang nhảy múa trên mặt nước, anh lén mở lòng bàn tay mình ra. Trên mảnh giấy quấn chỉ thô sơ, chỉ có vỏn vẹn một câu được viết bằng mực xanh, nét chữ vụng về nhưng vô cùng kiên định. Mấy chữ ấy, ngày hôm đó, là cả một bầu trời hy vọng rực rỡ, là lời hứa về một tương lai mà anh đã tin rằng sẽ không bao giờ rạn nứt: Chí Dương, em bằng lòng làm vợ của anh. Gia Dao. |
0 |