Chương 2: Đừng sinh cô ra
"Chẳng phải đó giờ người ta vẫn nói, làm người phải có lòng trắc ẩn, phải có một trái tim bao dung và đong đầy tình thương sao?" Nhiều lần, Phi Yến đã tự đặt ra câu hỏi này tự hỏi chính bản thân cô. Nhưng mười lần như một, trong lòng cô mãi mãi chỉ có câu trả lời rằng: "Không! Không phải ai được Đấng tối cao ban cho phước phần làm người cũng sẽ sống một cuộc đời hiền lương và không hại ai. Có lẽ đối với một phần người trong xã hội, sự ham vinh, lợi ích cá nhân của họ đã xếp lên trên cả sự phải trái, đúng sai, luân thường đạo lí trong môi trường sống chung.
Họ ác quá! Nhưng họ đâu có biết họ sai. Vì họ có tiền mà, đồng tiền giấy còn xếp trên cả sự tự tôn của loài người.” Cô vừa nghĩ vừa thở dài, ánh mắt ngày càng xa xăm. Cô cứ ngồi bất động ở đó. Có người nghĩ cô đang buồn. Không. Sự đau khổ đã gặm nhấm cơ thể gầy gò của cô, khiến sức buồn cô cũng chả có nữa. Dù sao có buồn cũng chẳng thay đổi được điều gì.
Nhưng cho dù có ghen ghét, tức giận hay thậm chí là ôm sự hận thù thì Phi Yến cũng chỉ có thể giữ kín như bưng trong lòng, cô có thể làm gì bọn chúng chứ?
Nói với giáo viên sao? Vô hiệu! Giáo viên ở đây cũng chỉ là những con người làm công ăn lương thôi, rỗi hơi đâu mà để ý đến những việc mà họ xem là vặt vãnh này. Thứ họ để ý ở đây là những đồng lương ít ỏi đó có đủ sống không, hay là cần nỗ lực xây dựng hình tượng đẹp trong mắt phụ huynh học sinh như thế nào để được thăng chức và tăng lương. Đến nỗi một người ít ăn ít học như cô cũng hoàn toàn khẳng định họ thật không hề xứng đáng với hai chữ "nhà giáo". Nếu không, sao người đời có thể nói, thầy cô giáo như những người cha mẹ thứ hai?
Hay là nói cô hãy đi phàn nàn với phụ huynh? Cũng vô hiệu nốt! Riêng phụ huynh ai có lẽ sẽ là một đáp án khác, một câu trả lời khác, một cách xử lí khác nhưng đối với gia đình Phi Yến thì kết quả chỉ có một, một trăm một ngàn lần cũng như một. Đã nhiều lần cô nhắc đi nhắc lại về chuyện cô bị bạo lực học đường trước mặt bố mẹ cô rồi, nhưng thứ mà cô nhận được chỉ có những câu chửi rủa cay đắng lòng người mà thôi. Những câu chữ ấy có thể xuất phát từ bất cứ người nào, từ bất cứ nơi đâu, nhưng đau nhất vẫn là sự cay đắng thoát ra từ những người thân ruột thịt máu mủ ruột rà, từ chính ngôi nhà là nơi ấp ủ những hơi ấm từ thuở mới lọt lòng. Ai trong hoàn cảnh ấy chung quy cũng khiến cho người ta xót xa.
Đến lúc về đêm, những lời chửi mắng vẫn âm thầm len lỏi vào giấc ngủ tấn công cô, khiến cho nỗi chua xót trong lòng cô khó mà phôi pha. Từng câu từng chữ như hàng ngàn mũi kim sắt nhọn, kết hợp lại thành một lưỡi dao sắt bén vô hình và khổ đau. Nhiều lúc cô từng nghĩ, họ không yêu thương cô, không quan tâm cô, cũng không có đủ kinh tế để nuôi nấng cô đàng hoàng, thế thì sinh cô ra làm gì? Để cô trở thành chỗ xả giận cho bọn họ sao?
"Mày đúng là một đứa con gái vô dụng, yếu đuối. Chuyện bé xíu như vậy thôi mà mày cứ lôi ra nói suốt."
"Mẹ kiếp, mày có thể hiểu chuyện, ngoan ngoãn hơn chút được không? Đừng gây ra một mớ rắc rối khiến tao mủi mặt nữa."
"Ước gì, tao chưa từng có đứa con gái như mày!" Họ vẫn thường nói với cô những lời như vậy.
Chưa từng có ai đó nói cho Phi Yến biết rằng lí do lớn nhất mà bố mẹ hạnh họe cô vì cô là con gái. Ngày xưa, gia đình cô cũng thuộc dạng khá giả, họ sinh được một cậu con trai - Minh Nam - hơn cô sáu tuổi, gia đình ba người sống hạnh phúc qua ngày.
Sáu năm sau, không biết mẹ cô nghe từ bà hàng xóm nào nói có ông thầy bói xa nhà linh lắm, hạn may rủi xa gần gì cũng phỏng được. Bà ấy tin. Nhất quyết cứ kéo chồng đi xem thử, cũng tốn không ít một mớ tiền phí. Họ đều thích con trai, vì họ cho là con trai mới có thể gánh vác, nuôi dưỡng họ khi về già. Trong mắt họ, con gái là một lũ vịt giời, nhỏ ăn hại lớn bay đi.
Họ cũng là những người dân nghèo ít học ở một làng quê hẻo lảnh, sau này chuyển lên một nơi khác dễ làm ăn hơn, nhưng nạn phân biệt đối xử vẫn còn rất phổ biến. Ông thầy bói đó múa may quay cuồng như thật, phán rằng nhà họ sắp gặp vận may lớn, sắp thu được một số tiền khổng lồ từ việc làm ăn của bố cô. Nhưng trước tiên phải vượt qua một đại nạn. Mà cách để vượt qua chính là sinh thêm một đứa con trai.
Họ tin như thật, gật đầu liên tục như gà bổ thóc, còn tốn cả tiền chục triệu mua thêm thuốc bổ, thuốc nhanh có con trai gì đó. Và mẹ cô cũng đã cấn thai. Khi bà mang thai, bố và bà nội chăm cái bào thai đó như vàng như ngọc, một chút hạnh họe cũng chưa từng nói ra. Bố cô cũng vì đứa con trong bụng mà ráng cai thuốc. Mẹ cô thì vì em bé mà bỏ rượu chè, cờ bạc suốt thai kì, cốt là để cho cô khỏe mạnh.
Giá như mọi chuyện tốt cứ dừng lại ở đó... Lúc sinh con, từ giây phút bác sĩ bảo với gia đình em bé là một cô công chúa, gương mặt bố cô lạnh hẳn đi, mẹ cô thất vọng đến nỗi từ chối gặp mặt em bé. Sau đó họ ngựa quen đường cũ, người thì hút thuốc lá triền miên, người mới sinh con lại sa vào rượu chè, bê tha, đến nỗi sữa mẹ còn chẳng thiết cho cô uống. Vì thế gia đình họ kinh tế đi xuống, vậy mà họ lại nghĩ do sinh ra đứa con gái xui xẻo này là cô đã phá hoại cả gia đình. Làm khổ họ, khổ con trai. Ông thầy bói kia không biết đã trốn ở phương nào rồi.
Giá như lúc đó đừng sinh cô ra.