Chương 3. Tơ hồng bén duyên [1]
Từng chữ "Ước gì, tao chưa từng có đứa con gái như mày" cứ thay nhau chạy mãi trong tim Phi Yến, khiến lồng ngực cô phập phồng, trái tim nhói đau biết bao.
Ngủ là trạng thái hoạt động và hiển nhiên, cô vẫn cảm thấy rất đau.
Chưa từng có người hỏi cô có buồn không, có đau không, có cần ai bên cạnh không. Và cũng chưa từng có người nhẹ nhàng đến bên cô, thổi nhẹ lên vết thương đang hở toang toác và rớm máu đỏ thẫm của cô. Cũng chưa từng có ai dè dặt đi đến, gỡ bỏ mọi nút thắt, khiến cô để quá khứ lùi lại đằng sau và quên bẵng nó đi.
Rất khó.
Là Phi Yến vô dụng, yếu đuối sao? Từ năm chín tuổi cô đã phải tự lập, việc nhà một mình cô gánh vác. Bố mẹ rượu chè, cờ bạc, hút thuốc bê tha, về là chỉ biết đánh và đập con cái. Cũng không hẳn là nhắm vào tất cả, chỉ có trút giận lên người cô.
Năm mười một tuổi cô bị bắt đi bán hàng rong, có khi cả buổi trời cô cũng không bán được một món nào. Bố đánh cũng không khóc, mẹ mắng lệ cũng không rơi, bị sỉ nhục hành hạ cũng chẳng rơi nước mắt lấy một giọt. Vậy là định nghĩa của hai từ "vô dụng", "yếu đuối" sao?
Hay là muốn nói cô không hiểu chuyện, ngoan ngoãn?
Bố mẹ cô đã để cô tự lập từ khi cô còn rất nhỏ, để cô đi bán buôn phong ba sương gió cô cũng chẳng nói gì. Nhốt cô ở ngoài trong những lần mưa bão cô cũng chẳng than chi. Thậm chí giao cô cả tháng trời cho chủ nợ hành hạ, đến lúc cô trở về nhà người không ra người, ma chẳng ra ma cô cũng không dám hó hé nửa lời. Như vậy... chưa đủ hiểu chuyện, ngoan ngoãn hay sao?
Nhà là nơi để về. Thầy cô thường dạy vậy, mọi người cũng nói vậy. Nhưng có ai luôn sợ hãi chính căn nhà của mình như Phi Yến không? Nhiều lúc cô cũng biết là mình có suy nghĩ bất hiếu, nhưng đó là nỗi lo thật lòng. Đối với việc về nhà bị chửi rủa như con không đẻ, cô thà qua đêm cùng cái bụng mốc meo trên trường rồi đến ngày hôm sau vào học còn hơn.
Nhưng đời vốn dĩ không như là mơ. Càng không mong đợi thứ gì nó càng tới nhanh. Điều bất trắc và ngày mai, không ai có thể biết cái nào đến trước mà tránh.
Đó hoàn toàn không nên là những gì mà một đứa trẻ mới mười mấy tuổi đầu phải chịu đựng.
Có lẽ, khái niệm của họ về tính từ đều sai cả rồi. Phi Yến suy nghĩ những điều này không phải là hờn dỗi hay trách cứ bố mẹ cô, mà nếu là như vậy thật thì cô cũng chẳng có quyền làm vậy với họ. Với cô, sống yên bình thanh thản có lẽ đã hạnh phúc lắm rồi. Một thứ tưởng chừng như vô cùng giản đơn trong mắt người khác, lại là một thứ xa xỉ mà cô khó có được.
Cớ sao Minh Nam - anh trai cô, được bố mẹ thương yêu, chiều chuộng trong khi cô đã phải tự lập từ khi còn rất nhỏ? Cớ sao cô lại phải chịu họa sau những lỗi lầm của người anh hơn cô sáu tuổi gây ra? Cớ sao cô phải là người thôi học trong khi anh cô mới là người chơi bời lêu lổng? Và rất nhiều câu hỏi "Cớ sao" cứ loanh quanh luẩn quẩn trong đầu cô. Vì cô là con gái, nên không được đối xử như anh trai sao? Cô chỉ muốn công bằng thôi mà?
Công bằng là khi, ai giỏi người ấy được khen, ai sai người đó bị phạt! Chứ không phải người chịu phạt mãi chỉ định là cô, mà người được hưởng lợi yêu thương kia mãi mãi là anh trai Minh Nam của cô.
Dòng suy nghĩ kia của Phi Yến miên man quá, người đối diện vung một cái tát mạnh xuống má kéo cô quay trở về thực tại. Chỉ khi cô chịu suy nghĩ những kí ức đau đớn và khốn khổ, những điều ấy mới dắt cô đi mãi không dừng, khiến cô cũng không mấy để tâm đến những điều xung quanh.
Má phải của Phi Yến đau rát. Răng va đập vào da thành vết xước. Cơn đau âm ỉ trong khoang miệng truyền tới. Cô liếm vành môi.
Khá đau.
Sau cái tát đó là giọng nói khiêu khích của Mỹ Ngọc.
"Làm gì mà mày ngẩn ngơ ra thế? Sao, sợ rồi à?"
Lâm Thị Mỹ Ngọc là con gái của hiệu trưởng trường Phổ thông ở một làng quê. Có thể nói ai ai trong trường cũng khiếp sợ cô ta, và đó chính là cái đà để cô ta bắt nạt kẻ yếu. Thật ra không hẳn là họ sợ cô ta, mà vì cô ta dùng chiêu chó cậy chủ, luôn hù dọa rằng nếu không nghe lời cô ta thì sẽ học không yên trong cái ngôi trường này.
Biết sao giờ, tại cô ta có chỗ dựa.
Phi Yến đã nghỉ học từ năm mười lăm tuổi rồi. Hơn một năm nay, cô đi bán hàng rong và làm đủ mọi công việc chân tay để giúp anh trai trả nợ. Minh Nam thì chứng nào tật nấy. Anh ta cũng chẳng ưa gì đứa em gái cùng cha cùng mẹ này, cũng nghĩ cô là sao chổi mang lại vận xui cho gia đình mình. Nên anh ta buông thả, chơi bời đủ thứ, còn nợ cứ để tấm thân nhỏ của cô gánh vác.
Vậy mà Mỹ Ngọc cứ không buông tha cho cô, cô ta luôn tìm mọi cách để cản trở công việc nhỏ nhoi của Phi Yến.