Chữ
Những bản sao lăn dài trên ngọn đá lưỡi tắm mình trong chuỗi định nghĩa vô vị đâu còn biết phải thốt lên điều gì ngoài những tiêu đề hoen ố vệt cũ kỹ Tôi không chờ bình minh nuốt lấy cơn mộng mị đường chỉ đen khép chặt mãi không thể xuyên qua gượng mấp máy tiếng thở đứt thành đoạn hoài băn khoăn về khoảng lặng im đã chết Ai đem giấc mộng ban phát cho vạn người còn nỗi buồn khư khư cất gửi vào câu chữ phải mà đem đốt hết thành tro bụi tôi đã không kẹt lại trong ác mộng triền miên. |
0 |