Đồ tà đạo
Người phụ nữ ấy thấy Chi thoát khỏi sự khống chế của mình thì quay người, đưa mắt nhìn Chi đang ngây ngốc nằm đất. Cô ta từ đưa bàn tay của mình ra, từ từ tiến lại gần hơn với Chi:
Chi nhìn thấy thì sợ không thôi cô hét toáng lên rồi co giò bỏ chạy. Cô vừa chạy vừa ngoảnh lại phía sau nhìn. Ma nữ ấy cũng đang đuổi theo cô. Hoàn cảnh của cô bây giờ chính xác là chạy vì bị ma đuổi. Lần đầu tiên cô thấy mình chạy nhanh đến thế, cô chạy một mạch về nhà mà chẳng cần nghỉ. Lúc này đây cô đang nghĩ đến cậu đồng Thanh Dương và hy vọng anh sẽ cứu lấy mình. Thế nhưng khi đến nhà và nhìn thấy điện nhà cậu Dương thì Chi lại phải khựng lại. Bởi cô đang thấy hàng chục bóng hình hư ảo, thân mặc chiến giáp tay cầm giáo mác đang đi lại rầm rập trước cửa điện và sân gạch nhà cậu. Rồi bất chợt bọn họ quay lại nhìn về phía cô, có lẽ họ cảm nhận được cô thấy bọn họ. Bây giờ Chi không chạy được nữa, đằng sau là ma nữ đằng trước lại là mấy chục âm binh. Và rồi cô ngất đi. Lúc này Thanh Dương đang ngồi trong nhà thì dường như cảm nhận điều gì đó mà đi ra ngoài. Khi anh ra thì đã thấy Chi nằm ngất trước cửa điện nhà mình và một vong linh đang đứng ngoài ngõ không dám bước vào. Lúc này một thằng âm binh tiến đến nói với anh:
Dương tỏ vẻ khá bất ngờ rồi nhìn Chi. Âm binh đấy lại nói tiếp:
Nghe vậy Dương vội nhìn ra phía ngõ. Nơi đó đang có một bóng trắng đang đứng. Có vẻ nhưng nó muốn đuổi theo nhưng sợ không dám. Không vào được là chuyện bình thương. Đây vốn là nơi thờ tự các thánh lại có âm binh bảo vệ, có cho vàng đám ma vãn lai cũng không dám đặt chân vào. Kệ cho nó đứng đấy Dương tiến lại chỗ Chi. Anh khuỵ một chân xuống rồi đặt đầu cô lên đùi. Vạch mí mắt ròi bóp miệng cô rồi kết luận:
Anh bế cô lên quay vào trong nhà. Trước khi vào anh còn dặn đám âm binh của mình :
Nhà của Thanh Dương được thiết kế theo kiểu chữ L. Một bên là để sinh hoạt thường ngày, còn bên một bên là điện thờ. Bên trong được trang hoàng đẹp đẽ với hoa tươi và những câu hoành phi câu đối. Ở giữa lại đặt tấm phản gỗ đỏcùng một cái sập. Dương đặt Chi nằm ngang trên phản, Dưỡng cười khểnh “ Để xem hôm nay còn vênh váo được không". Anh đặt ngón cái lên ấn đường của cô, lẩm nhẩm một hồi. Rồi anh hô lớn:
Xong cũng là lúc Chi tỉnh lại. Cô mở mắt ra thấy trước mắt là khung cảnh xa lạ, đưa mắt nhìn xung quanh cũng thấy rất lạ lẫm, bất chợt cô đưa mắt lên đầu trên thì thấy Thanh Dương đang đứng ngay trên đầu, đưa mắt nhìn cô. Chi hoảng sợ thét lên rồi chụp lấy một vật gì đấy ném vào người Dương. Cô lập tức đứng lên trên ghế, nói lớn :
Dương vừa né đồ vật Chi ném đến lại nghe câu nói của Chi mà ngớ người . Ai tà đạo cơ ? Nhưng không cần Dường hỏi thì Chi đã nói tiếp:
Chi chưa nói hết câu thì Dương đã quát. Chi chính là được anh cứu. Vậy mà khi vừa tỉnh dậy không nhận được câu cảm ơn lại bị mắng chửi thậm tệ. Chi thấy anh quát mình thì càng chửi lớn:
Lúc này thì Dương không nhịn được nữa, anh đập mạnh tay xuống bàn rồi đứng phắt dậy quát lớn:
Chi đứng trên phản, thấy ánh mắt Thanh Dương đằng đằng sát khi cùng tiếng quát, lời nói của anh doạ sợ mà ngồi phịch xuống, im miệng. Thấy Chi đã chịu ngồi im, Thanh Dương cũng ngồi xuống đưa tay uống ngụm nước cho hạ hoả. Được một lúc anh mới quay sang cô hỏi:
Nghe anh hỏi, cơn giận của Chi lại bùng phát cô nói nhanh:
Chi nghe Dương nói vậy thì im lặng không nói gì nữa mà im lìm nhìn anh. Trong mắt vẫn còn đầy căm phẫn. Anh lại nói tiếp:
Chi nghi hoặc một hồi, ánh mắt từ căm phẫn dần chuyển sang nghi ngờ. Liếc anh một hồi cô mới bắt đầu kể anh nhe chuyện ma nữ kia . |
1 |