Gốc cây mùa Thu
Tôi đi ngang một gốc cây mùa thu Gốc cây không nói gì với tôi cả Gốc cây chỉ vẫy chào tôi bằng những nhành cây phân ly như những con đường tự chia làm nhiều ngả Tôi chào gốc cây bằng một nụ cười Nụ cười của tôi là hồi ức lặng im Là ánh sáng màu vàng đang tan trong đêm tối Nụ cười có lẽ làm bóng đêm bối rối Không biết nên hoang mang hay nên hạnh phúc bây giờ Hạnh phúc bây giờ là một bài thơ Tôi đang ngồi đây Nhớ về gốc cây mùa thu Dưới ánh đèn vàng Lặng im như hồi ức. |
0 |