Dạ Ẩn

Chương 2: Người Cha "Hờ". (Đã chỉnh sửa)

Ào!

Một cảm giác ớn lạnh lan tỏa khắp cơ thể, xộc thẳng vào tâm trí, kéo giật ý thức của chàng trai từ cõi hư vô trở về thực tại tàn khốc.

Hắn sặc sụa, lồng ngực phập phồng dữ dội cố hớp lấy không khí. Nước đá lạnh ngắt chảy ròng ròng trên mặt, len lỏi vào mũi, miệng, mang theo vị mặn chát và mùi tanh tưởi của máu.

Hắn mở bừng mắt. Ánh sáng trắng lóa từ trần nhà đập vào mắt khiến hắn đau nhói. Phải mất vài giây định thần, hắn mới nhận ra tình cảnh bi đát của chính mình. Hắn đang bị trói trên một chiếc ghế sắt lạnh lẽo, chân ghế được hàn chết xuống nền nhà bằng kim loại. 

Cổ tay, cổ chân và cả phần eo đều bị khóa chặt vào khung ghế bởi những đai da dày cộp, siết chặt vào da thịt đến mức ứa máu. Tư thế ngồi gò bó khiến cột sống hắn tê dại, cố vùng vẫy nhưng vô ích. Chiếc ghế sắt chỉ rung lên vài tiếng "két két" khô khốc rồi lại đứng im lìm.

Tiếng giày da gõ lộp cộp trên nền nhà kim loại vang lên, chậm rãi và đầy áp lực. Từ trong vùng tối của căn phòng, một bóng người mập mạp bước ra. Lão già mặc trên người bộ vest đắt tiền nhưng chật ních vì cái bụng bia quá khổ, khuôn mặt nung núc thịt với nụ cười nửa miệng đầy vẻ trêu ngươi. Trên môi lão, điếu xì gà to tướng vẫn đang cháy đỏ rực.

Lão tiến lại gần, cúi người xuống sát mặt chàng trai. 

Phù. 

Lão thổi một hơi khói đặc quánh trực diện vào mắt hắn, khiến hắn phải nheo lại, nước mắt ứa ra vì cay. Mùi khói thuốc nồng nặc phả vào mặt khiến hắn ho khan.

- Lâu rồi nhỉ? Thanh Bình! Gặp lại con ở đây, ta cũng có chút bất ngờ đấy!

Giọng lão già khàn đặc, nghe như tiếng bánh xe nghiến trên mặt đường rải sỏi. Lão rít thêm một hơi thuốc, ánh mắt dò xét cơ thể Thanh Bình. Ánh mắt ấy giống như một gã đồ tể đang đánh giá tảng thịt lợn trước khi xẻ thịt.

 - Sau bao nhiêu năm xa cách, không ngờ hai ta lại gặp nhau với tình cảnh khó xử thế này.

Chàng trai tên Thanh Bình kia nghiến răng, sự tủi nhục và nỗi sợ hãi đan xen trong lòng. Hắn nhận ra lão ta. Thái Tuế - Ông trùm cho vay nặng lãi khét tiếng ở thế giới ngầm trong nước, cũng là người cha “hờ” khiến hắn vừa kính trọng vừa căm ghét đan xen.

Gặp lão Thái Tuế ở nơi đây, ngay lúc này hắn biết mình không còn sự lựa chọn, ở với lão một thời gian dài hắn quá rõ thủ đoạn của lão Thái Tuế, một khi rơi vào tay lão chỉ có hai lựa chọn, một là trả tiền còn hai là trả mạng. Như một lẽ tất yếu của một kẻ trốn chạy vì không còn tiền trả nợ, cái chết đang đón chờ hắn nhưng bản năng sinh tồn trỗi dậy mãnh liệt. Hắn không muốn chết. Hắn chỉ mới 25 tuổi.

- Xin ngài... xin ngài hãy tha cho tôi! – Giọng Thanh Bình run rẩy nhưng khẩn thiết. – Chỉ cần ngài thả tôi ra, tôi sẽ trở lại làm con chó trung thành của ngài, tôi nhất định có thể thi đấu đỉnh cao thêm một lần nữa... Ngài biết khả năng của tôi mà! Tôi sẽ thắng, chắc chắn tôi sẽ trả hết nợ cho ngài! Tôi thề đấy!

Thanh Bình cố ngước cổ lên nhìn lão, ánh mắt cầu xin. Hắn tin rằng giá trị duy nhất của mình là nắm đấm và cũng tin lão già kia cũng nghĩ như thế, chính lão ta đã nhìn thấy tiềm năng của một võ sĩ tương lai trong hắn, khi lần đầu nhìn thấy hắn đánh bại lũ côn đồ ngoài đường. Lão đã đưa hắn đến với con đường làm võ sĩ chuyên nghiệp.

Nhưng phản ứng của lão bây giờ nằm ngoài dự tính của hắn.

Lão già Thái Tuế cười khẩy, tiếng cười phát ra từ cổ họng nghe òng ọc.

- Ồ! Một kẻ hết thời như mày còn muốn ra điều kiện với tao sao? Con trai à! Nhìn lại cơ thể mày đi, với thể trạng như vậy, mày còn nghĩ mày còn có thể trở lại lồng bát giác sao?

Lão đưa bàn tay mập mạp của mình vỗ vỗ vào má Thanh Bình, lực vỗ không mạnh nhưng đầy tính sỉ nhục.

- Mày thử nghĩ lại đi một kẻ ăn cháo đá bát như mày, tao có thể tin tưởng được sao? Tao vẫn chưa quên cái ngày mày bỏ tao mà đi đâu đấy!

Nói xong, lão thò tay vào túi quần, chậm rãi rút ra một vật.

Tách.

Tiếng lò xo bật mở khô khốc. Một lưỡi dao gập sáng loáng, sắc lẹm hiện ra dưới ánh đèn neon lạnh lẽo.

Thanh Bình nín thở, tròng mắt mở to hết cỡ nhìn chằm chằm vào lưỡi dao đang múa lượn trên tay lão già.

Lão cúi thấp người hơn, đưa mũi dao lạnh toát chạm nhẹ vào lồng ngực trái của Thanh Bình, ngay vị trí trái tim đang đập thình thịch như muốn phá lồng ngực nhảy ra ngoài.

- Mày nhìn xem, quả tim của một người từng là võ sĩ... Chắc chắn giá trên chợ đen không dưới 50.000 đồng Liên Hợp đâu nhỉ? 

Lưỡi dao trượt xuống vùng bụng, lướt qua những múi cơ vẫn đang ẩn hiện dưới thân hình gầy nhom. Thanh Bình rùng mình, da gà nổi lên từng đợt.

- Còn lá gan này nữa... – Lão ấn nhẹ mũi dao, đủ để chàng trai cảm thấy độ sắc nhưng chưa đủ để rách da. – ...Cũng phải được 30.000 đồng Liên Hợp.

Lão tiếp tục di chuyển con dao xuống hai bên hông.

- Hai quả thận... chà chà, mày sống được đến giờ thì quả thận này cũng phải thuộc hàng thượng hạng đấy nhóc! 20.000 cho đến 35.000 đồng Liên Hợp cho cặp này là cái chắc.

Lưỡi dao cứ thế di chuyển, từ lồng ngực xuống bụng, rồi lại đưa lên đôi mắt, thậm chí lão còn túm lấy mớ tóc dài luộm thuộm bết bát của hắn mà giật lên..

- Đến cả giác mạc, hay cái xác to lớn này cũng có thể bán cho bọn nghiên cứu sinh thực tập... Mày thấy không Bình? Mày có giá trị lắm, chỉ là mày không biết cách dùng thôi.

Từng lời định giá của lão như từng nhát búa đóng đinh vào quan tài của Thanh Bình. Nước mắt hắn bất giác trào ra, cơ thể run rẩy, nỗi sợ của cái chết cận kề đè bẹp lòng tự trọng.

Hắn là một võ sĩ, một gã đàn ông từng đứng trên võ đài vinh quang đánh gục vô số đối thủ, chưa một lần đầu hàng trước kẻ thù, kể cả trong mơ chẳng bao giờ hắn nghĩ mình sẽ kết thúc cuộc đời trên một chiếc ghế sắt lạnh lẽo, bị xẻ thịt đem bán như một con gia súc thế này.

Hắn sợ. Nỗi sợ của cái chết cận kề đè bẹp lòng tự trọng.

- Xin ngài... làm ơn... – Hắn nấc lên, tiếng khóc của một gã đàn ông kiêu ngạo, từng giành biết bao vinh quang trên võ đài nghe càng thêm thảm thiết. – Tôi xin ngài... Tôi không muốn chết thế này… Hãy để tôi sống, tôi hứa sẽ làm trâu làm ngựa cho ngài... Đừng giết tôi...

Ông già đứng thẳng người dậy, nhìn bộ dạng thảm hại của Thanh Bình. Lão rút khăn tay ra lau lưỡi dao dù nó chưa hề dính máu, rồi gập lại cái cạch.

Lão đưa tay xoa xoa gương mặt đang đầm đìa nước mắt, nước mũi của hắn, hành động như một người cha đang dỗ dành đứa con trai đang tủi thân của mình nhưng lại mang đầy sự tàn độc.

- Thôi nào, đừng khóc lóc xấu xí thế chứ con trai. Từ nãy tới giờ ta vẫn chưa nghe con gọi ta là cha đâu đấy! Không còn xem ta là cha này nữa sao?

Câu nói của lão như một thanh củi khô vứt vào đống tro tàn, nhen nhóm lên một tia hy vọng mong manh. Thanh Bình ngừng khóc, mở to đôi mắt đỏ ngầu nhìn lão, như người chết đuối vớ được cọc.

- Ngài... ngài… Không… Cha…Cha…

Lão già ngửa cổ cười lớn, tiếng cười vang vọng khắp căn phòng kín mít.

- Hahaha... muốn sống không?

Câu hỏi ngắn gọn làm Thanh Bình sững lại. Hắn gật đầu lia lịa, nước mắt văng cả ra ngoài.

- Muốn! Con muốn sống! Cha bảo con làm gì cũng được!

Lão Thái Tuế nhếch mép, từ trong túi áo vest rút ra một tờ giấy được gấp phẳng phiu. Lão mở nó ra, giơ lên trước mặt Thanh Bình.

- Là con nói đấy nhé! Nhìn cho kĩ đi.

Lão dí tờ giấy sát vào mặt hắn, ngón tay mập mạp chỉ vào dòng chữ in đậm: BẢN CAM KẾT TỰ NGUYỆN NGHIÊN CỨU KHOA HỌC.

- Nói thật nhé! Việc con đã từng phản bội ta khiến ta vẫn rất tức giận, ta không thể nào yên tâm thả con ra rồi lại phản bội ta thêm một lần nữa. Nên bắt buộc ta phải có biện pháp phòng hờ, và dự án nghiên cứu này chính là giải pháp để giúp ta giải quyết điều đó!

Thanh Bình nuốt nước bọt, cổ họng khô khốc:

- Dự… án nghiên… cứu đó nguy hiểm chứ?

- Ai mà biết! - Lão Thái Tuế nhún vai. - Ta chỉ là người chi tiền thôi, nguy hiểm… hừm… có lẽ vẫn có đấy, như ta đã nói đây chỉ là dự án đang triển khai còn vô số vấn đề cần giải quyết. Nhưng lợi ích của nó đã được xác minh rồi, con có muốn nghe không?

Thanh Bình vẫn đang ngơ ngác về bản cam kết ban nãy, nghe lão Thái Tuế nói đầu hắn cứ gật gù đáp lại.

Nhìn Thanh Bình cứ gật đầu lia lịa như gà mổ thóc thế kia không biết có nghe lời ông nói không nhưng lão vẫn bình tĩnh tâm sự với hắn.

-Con biết gã “cuồng lôi” Philipe chứ?

Nghe đến cái tên này, Thanh Bình nhắm mắt lại, hai tay nắm chặt, hít một hơi sâu rồi mở ra, ánh mắt lóe lên sự căm giận. Nhìn Thanh Bình như thế trên môi lão Thái Tuế nở một nụ cười.

-Sao lại không nhớ chứ? Nhờ ơn gã nên giờ con mới được gặp cha đấy. Sao cha lại nhắc đến tên gã? - Đang nói bỗng hắn nhận ra điều gì đó, liền hỏi lại lão.

-Không lẽ… tên kia?

-Hahaha… không sai, như con nghĩ hắn là người của chúng ta! - Lão Thái Tuế cười lớn, hả hê khi Thanh Bình nhận ra điều đó.

Nghe vậy, Thanh Bình càng thêm tức giận, cố gắng vùng vẫy, cố rướn cổ nhổ một bãi nước bọt vào người lão nhưng với thân hình mập mạp ấy lão ta vẫn né được.

-Hahaha… thôi nào… thôi nào! Không phải ta cố ý chặt đứt sự nghiệp của con đâu, bọn ta chỉ thử nghiệm một chút thôi mà. Con biết đấy ở hạng cân của con lúc ấy, ai có thể vượt qua con, bọn ta chỉ muốn mài dao trên đá thôi. Chực… chực… ai mà ngờ được… hahaha.

Sau một hồi bình tĩnh, Thanh Bình mở mắt ra hỏi lão một câu.

-Gã ta đã tham gia dự án này sao? Tại sao một người lại có thể lực bền bỉ như thế được.

Ánh mắt Thanh Bình trùng xuống, tâm trí hắn ngược dòng thời gian về đêm định mệnh tại nhà thi đấu rực lửa ánh đèn và tiếng gầm thét của hàng vạn khán giả. Đó là trận bảo vệ đai vô địch hạng bán trung, trận đấu mà hắn tự tin mình sẽ nghiền nát gã tân binh Philipe để khẳng định vị thế độc tôn.

Tiếng chuông vang lên. Thanh Bình nhập cuộc như một con mãnh hổ. Hắn kiểm soát hoàn toàn thế trận bằng những cú thọc trái (jab) sắc lẹm và bộ chân linh hoạt. Philipe lúc đó hiện ra như một bao cát di động, lù lù tiến tới với khuôn mặt vô cảm.

Thanh Bình bắt bài được cú móc rộng của đối thủ, hắn lách người rồi tung một cú đá thấp (low-kick) sấm sét vào bắp chân Philipe. Cắc! Một âm thanh khô khốc vang lên, nhưng Philipe không hề nao núng. Hắn tiếp tục dồn ép, tung ra một cú lên gối trực diện vào vùng gan của Philipe – đòn đánh mà bình thường bất cứ võ sĩ nào cũng phải gục xuống vì đau đớn tột cùng.

Nhưng không. Philipe chỉ khẽ khựng lại một nhịp, đôi mắt đục ngầu của gã vẫn dán chặt vào Thanh Bình như một cỗ máy đã được lập trình. 

Mồ hôi vã ra như tắm, Thanh Bình bắt đầu cảm thấy sự bất thường. Hắn quật ngã được Philipe xuống sàn, nhanh chóng chuyển sang tư thế tiếp cận phía sau lưng (back mount) và thực hiện đòn siết cổ sau (Rear Naked Choke). Hắn siết bằng tất cả bình sinh, bắp tay cuồn cuộn khóa chặt yết hầu đối thủ.

-Thằng khốn! Đầu hàng đi sao mày còn chưa đầu hàng.- Thanh Bình gầm lên trong tâm trí.

Mười giây, hai mươi giây... Bình thường chỉ cần sáu giây để một người lịm đi vì thiếu oxy não. Nhưng Philipe vẫn dùng đôi bàn tay thô ráp cào cấu vào cánh tay hắn, lực tay của gã không hề giảm sút mà thậm chí còn mạnh hơn. Gã thoát ra được bằng một sức mạnh cơ bắp phi lý, hất văng Thanh Bình ra như thể hắn chỉ là một đứa trẻ.

Thể lực của Thanh Bình đã chạm đáy. Phổi hắn nóng rực như lửa đốt, đôi tay trĩu nặng không thể giơ lên nổi. Ngược lại, Philipe vẫn duy trì nhịp thở đều đặn đến đáng sợ. Gã tiến lại gần, bắt được chân của Thanh Bình khi hắn tung một cú đá tuyệt vọng.

Philipe không vật, không khóa. Gã chỉ đơn giản là ôm chặt lấy ống chân của hắn rồi dùng toàn bộ sức nặng cơ thể đổ sụp xuống. Rắc! Tiếng xương chày gãy lìa khiến cả khán đài lặng đi trong giây lát. Thanh Bình ngã xuống, đau đớn đến mức không thể thét lên. Trong khoảnh khắc trọng tài lao vào can thiệp, hắn nhìn thấy Philipe đứng dậy, không một vết bầm tím, không một giọt mồ hôi lo sợ. Ánh mắt gã trống rỗng, lạnh lẽo như một con robot vừa hoàn thành nhiệm vụ xóa sổ mục tiêu.

 Trở lại thực tại, cơn đau ảo từ cái chân gãy năm xưa dường như lại nhói lên trong tâm trí Thanh Bình. Hắn nhìn lão Thái Tuế, giọng khàn đặc vì uất hận:

-Hắn... hắn không phải là người. Con đã đánh nát lá gan của hắn, đã siết cổ hắn đến mức mạch máu mắt sắp vỡ tung... nhưng hắn không hề biết đau. Dự án đó... nó biến con người thành thứ quái quỷ gì vậy?

Lão Thái Tuế thích thú trước sự kinh hoàng của Thanh Bình. Lão nhả một vòng khói tròn trịa, ánh mắt rực lên sự tham lam:

-Nó không biến thành quái vật, Bình à. Nó biến thành một siêu chiến binh. Một người không biết đau đớn, không biết mệt mỏi, và quan trọng nhất... là tuyệt đối trung thành!

Lão lại dí tờ giấy cam kết sát vào mũi hắn, nụ cười trên khuôn mặt nung núc thịt càng thêm vặn vẹo:

-Muốn trở thành một siêu chiến binh như thế chứ? Không đau đớn, không mệt mỏi… Ký vào đây, và ta sẽ cho con thấy tài năng của con sẽ vươn xa thế nào khi ở cùng cha.

Nói xong hắn rút con dao vừa cất vào túi ra dí vào cổ Thanh Bình.

-Một là chúng ta trở về làm cha con như trước đây và hai là xin lỗi cha phải giết con ngay lúc này, Thanh Bình à!

Thanh Bình nhìn lưỡi dao, nhìn tờ giấy, rồi nhìn vào đôi mắt quỷ quyệt của lão già. Hắn biết, cánh cửa dẫn đến địa ngục vừa mới mở ra, nhưng hắn không còn đường lùi.

Lão rút từ trong túi áo, chiếc bút máy đặt vào tay phải đang trói chặt của Thanh Bình. Bàn tay run rẩy của chàng trai trẻ đặt bút ký vào bản án tử hình hoặc tấm vé số độc đắc thay đổi cuộc đời chính mình.

Ngay khi chữ ký vừa hoàn tất, cánh cửa phòng bật mở. Nhóm người mặc áo blouse trắng kín mít, đeo mặt nạ phòng độc lập tức tiến vào.

-Ông lâu quá đấy! Thái Tuế!

Thái Tuế cầm tờ giấy, phe phẩy trước mặt nhóm người lạ mặt rồi đưa cho gã dẫn đầu.

- "Hàng" đã ký nhận. Nó là người của ta, ta mong các vị có thể hiểu! -Thái Tuế đưa tay vỗ vỗ lên vai của gã dẫn đầu.

Gã mặc áo blouse trắng cầm lấy tờ giấy, phớt lờ lời nói của lão Thái Tuế, chăm chú nhìn vào bản cam kết trên tay, hắn gật đầu, lạnh lùng ra hiệu cho cấp dưới đẩy chiếc băng ca chuyên dụng vào.

Thái Tuế thong dong bước ra khỏi phòng. Lão rút trong túi áo một hộp xì gà, lấy một điếu ra châm lửa, lão mỉm cười, rít một hơi xì gà rồi nhả khói vào hư không. - Chúc may mắn nhé, Thanh Bình! Hahaha.

Thanh Bình nhìn những gã mặc áo blouse trắng tiến vào khiến mồ hôi hắn vã ra, cố gắng chống cự một cách yếu ớt nhưng đầy tuyệt vọng. Mắt hắn mở trừng trừng, không phải vì sợ đau, mà vì sợ hãi sự vô định sắp tới. Mỗi cú thúc, mỗi tiếng rên rỉ nghẹn lại trong cổ họng đều là lời kháng cự cuối cùng của bản năng sinh tồn.

Có ba hoặc bốn gã mặc áo blouse đang cố định Thanh Bình. Dù hắn đang bị trói trên ghế cố định nhưng sự vùng vẫy đó cũng đủ khiến những gã kia phải ghì chặt, hơi thở gấp gáp, mồ hôi lấm tấm trên trán.

Một người cầm trên tay ống tiêm tiến lại gần, gã ta nhanh chóng nắm lấy cánh tay của Thanh Bình trên ghế sắt, ghì mạnh, mũi kim tiêm lạnh buốt lướt qua da. Chất lỏng màu trắng sữa bắt đầu chảy vào tĩnh mạch.

Thanh Bình cố vùng vẫy lần cuối nhưng thuốc mê đã bắt đầu ngấm dần, cơ thể Thanh Bình căng cứng rồi đột ngột thả lỏng. Ánh mắt tuyệt vọng bắt đầu mờ đi, con ngươi giãn ra, chìm sâu vào giấc ngủ.

- Thí nghiệm *** chính thức bắt đầu!

 

 

Bình luận đoạn văn

Bình luận

Thiết lập văn bản

Xem trước

Nội dung sẽ hiển thị như thế này

Chọn font chữ

Cỡ chữ

12px 30px