ĐÊM ĐẦY SAO

Chương 3: VẦNG TRĂNG SÁNG

… (Vài hôm sau)...

Chiếc xe ô tô màu đen bóng loáng như thường lệ chở Khuê Tú đi học, đang trên đường đến trường thì bắt gặp Nhật Thiên quẩy balo thong dong đi bộ bên lề.

Cô mừng rỡ ra hiệu cho tài xế chạy chậm lại, kéo cửa kính xuống nói vọng ra ngoài:

"Thiên! Lên xe đi chung nè!"

Nhật Thiên có hơi bất ngờ, anh đảo mắt sơ qua một chút rồi cho tay vào túi quần, tiếp tục dung ung đi bộ, lạnh nhạt từ chối:

"Không cần đâu. Cảm ơn."

"Sao vậy? Lên đi! Tiện thể chung đường mà." Khuê Tú vẫn cố chấp thò đầu ra ngoài cửa kính, vẫy tay gọi.

"Thôi. Ai ở đâu ở yên đó đi. Tao đi bộ quen rồi." Trong tâm khảm của Nhật Thiên, đằng sau chiếc xe ô tô đắt tiền đó là thế giới của những người như Khuê Tú, kẻ như anh không thể đặt chân vào.

Khuê Tú dường như hiểu được ẩn ý trong câu nói của anh. Cô bảo tài xế dừng xe, mở cửa bước xuống đi bộ ngay bên cạnh Thiên.

"Gì nữa đây!?" Vô cùng khó hiểu trước hành động của cô bạn, Nhật Thiên liền thắc mắc: "Ngồi xe hơi máy lạnh chạy 5 phút đến trường không muốn. Xuống đi bộ chi cho nắng nôi, lâu lắc vậy?"

"Thì tại mày không chịu ngồi xe hơi với tao, nên tao xuống đi bộ với mày nè. Tụi mình là bạn mà, mày không muốn bước vào thế giới của tao, thì để tao bước vào thế giới của mày vậy." Khuê Tú ngây ngô trả lời, trên môi nở nụ cười tươi như hoa nở. Cô khẽ híp mắt lại nhìn lên bầu trời, cảm nhận từng tia nắng sớm mai xuyên qua kẽ lá chiếu thẳng vào da mặt nhẵn mịn của mình, từng chút từng chút một cảm nhận sự ấm áp của thiên nhiên trước nay đã vô tình bỏ lỡ.

Gương mặt Nhật Thiên thoáng vẻ sững sờ. Anh lặng người đắm chìm vào sự ngây ngô hồn nhiên của cô gái đi bên cạnh, trong lòng trào dâng cảm xúc chua xót khó tả thành lời.

"Đâu phải mày không biết thế giới của tao phức tạp như nào, đầy rẫy những điều tồi tệ thôi…" 

"Lo tao sẽ không chịu nổi à?" Khuê Tú cắt lời. Cô bước đến trước mặt Thiên, làm động tác chân đi lùi để có thể vừa đi vừa nói chuyện với anh. "Hay sợ tao sẽ bị liên lụy bởi mày?"

"Không phải lo sợ, mà là không muốn."

"Ai thèm quan tâm chứ. Tao vẫn muốn bước vào thế giới của mày đó, thì sao?"

Bất chợt Khuê Tú không cẩn thận vấp phải cục đá lớn, chân không trụ vững khiến cả người cô ngã nhào ra sau.

May mắn là Nhật Thiên đã kịp vòng tay qua thắt eo cô, giữ chặt. Thân thể Khuê Tú đổ dồn về lồng ngực anh. Trong gang tấc, cô mơ hồ nghe thấy tiếng tim đập thình thịch bất thường, chẳng rõ là của mình hay đối phương nữa.

Nét mặt Nhật Thiên đầy lo lắng, anh búng vào trán cô, quát lớn:

"Đi với đứng, suýt nữa thì chầu ông bà rồi. Đúng là hậu đậu."

Khuê Tú trông thấy biểu hiện sốt sắn của Thiên thì mừng thầm. Cô bật cười, vô tư vỗ vỗ vai anh.

"Chẳng phải bây giờ ổn rồi sao? Có mày ở đây mà, làm sao tao có chuyện được?"

Nhật Thiên nghe đến đây khựng mất vài giây. Rồi anh buông tay ra khỏi người cô, không để lộ biểu cảm, nhanh chân bỏ đi một mạch, mỗi bước một nhanh hơn, bằng mọi giá không để cô đuổi kịp, rõ là cố tình lẩn tránh. Anh là muốn chạy trốn Khuê Tú, hay là đang trốn chạy chính mình?

… (2 tháng sau)...

Mùa hè, tháng 6 năm 2010.

Suốt mấy tháng ròng rã, đều đặn mỗi thứ ba năm bảy hằng tuần Khuê Tú và Nhật Thiên cùng nhau học nhóm. Kết quả tiến bộ thấy rõ, điểm thi cuối kỳ của anh đứng thứ 22 toàn khối, còn cô thì không còn dưới trung bình những môn Tự nhiên nữa.

Với kỳ tích đó, Nhật Thiên thành công có được suất tài trợ học phí toàn phần từ quỹ khuyến học của nhà trường, đồng thời thành toàn luôn ý nguyện của bà Quỳnh Chi, tấm bằng Nhà giáo Ưu tú vinh dự đã thuộc về bà.

Khuê Tú đứng ở ban công tầng hai nhìn xuống, thấy từng tốp người đến dự buổi tiệc chúc mừng của mẹ mà thâm tâm trống rỗng.

Cô chán nản nằm ườn xuống giường, cầm chiếc điện thoại xoay tới xoay lui, cuối cùng không nhịn được mà gọi cho Nhật Thiên.

"Sao đó?" Đầu dây bên kia bắt máy, giọng Nhật Thiên thoáng vẻ hời hợt.

"Hmm… Ăn cơm chưa? Đi ăn gì đó không?"

"Không dự tiệc chúc mừng của cô Chi à?"

"Thôi đi, không thích chỗ đông người náo nhiệt, tao cũng đã nói với mẹ sẽ không tham gia rồi."

Nhật Thiên im lặng đôi chút, dường như đang suy tính điều gì đó. Thấy vậy, Khuê Tú đành thúc giục:

"Đứa nào rủ đứa đó trả tiền. Đừng có suy nghĩ nữa. 30 phút nữa tao qua nha."

Nhật Thiên vừa “ừm” một tiếng, Khuê Tú liền vội cúp máy rồi chạy đi sửa soạn kỹ càng.

***

Đúng 30 phút sau, Khuê Tú đã có mặt trước cổng nhà Nhật Thiên cùng chiếc Cub 50 mới toanh mà cô vừa được cha mình thưởng cho cách đây không lâu do thành tích học tập cải thiện.

Nhật Thiên vận trên người một bộ quần áo đơn giản. Anh nghe tiếng xe quen thuộc liền bước ra mở cửa. 

Vừa nhìn thấy cô, anh lập tức giật mình, lấy làm lạ mà đặt câu hỏi đầy châm biếm:

"Chuẩn bị ăn fine dining hay gì vậy?"

Khuê Tú nhất thời bị câu đùa của Nhật Thiên làm cho cụt hứng mà có ý định bỏ về.

"Ê! Nói bao người ta ăn rồi. Muốn nuốt lời à?" Nhật Thiên biết mình đã cư xử lỗ mãng nên bước tới chặn cô lại. "Đưa đây chở cho."

"Vậy còn được." Khuê Tú lườm anh một cái, không cam tâm ngồi lùi ra sau, trên mặt vẫn còn nguyên nét hờn dỗi.

...

Nhật Thiên chở Khuê Tú chạy dọc trên những cung đường quen thuộc. Ai cũng nói Đà Lạt thời gian này là đẹp nhất. Bắt đầu vào mùa khô, trời se se lạnh, những cánh đồng hoa mùa hè nở rộ, gió thổi đến đâu, mùi hoa cỏ chen vào đến đó, tạo cho người ta cảm giác thoải mái, dễ chịu vô cùng.

Khuê Tú trìu mến nhìn người con trai trước mặt, bất giác mỉm cười. Ở bên cạnh Thiên bấy lâu nay, cô luôn cảm thấy rất an toàn, rất tin tưởng. Dẫu cho anh thường xuyên tỏ ra lạnh lùng, xa cách với cô, cô vẫn cảm nhận được sự ấm áp len lỏi bên trong con người này.

"Mày muốn ăn gì? Lẩu không?" Thiên hỏi.

Khuê Tú chưa kịp trả lời thì đột nhiên có chiếc xe băng ngang trước mặt. Anh phản xạ thắng gấp. Cô cũng theo quán tính mà chồm tới ôm lấy thắt eo của anh. Nhật Thiên có hơi bất ngờ, anh khựng lại đôi chút rồi quay sang nhìn cô, giọng nghiêm nghị:

"Được rồi. bỏ ra đi!"

"Tại mày thắng gấp mà, tao không vịn lỡ té rồi sao?" Khuê Tú oan ức giải thích.

"Vịn khác với ôm mà mày? Xin lỗi nhưng quan điểm của tao là bạn bè giữa nam nữ phải có khoảng cách. Thông cảm đi, lần sau trụ vững vào." Thiên tháo nón bảo hiểm, hướng mắt vào quán ăn nhỏ bên đường. "Xuống xe đi, quán lẩu ngay đây rồi." Nói rồi anh bỏ đi một mạch, chẳng thèm đợi cô.

Thật ra trước giờ quan điểm của Khuê Tú vốn rất rõ ràng, đối với Duy Lâm cũng phân định rạch ròi như thế, chưa từng lay động. Nhưng không hiểu sao khi đối diện với Nhật Thiên, cô lại chẳng thể giữ nổi sự bình tĩnh cho trái tim mình. Cảm giác ngu ngốc quái quỷ này, chẳng lẽ là yêu rồi sao?

Ngồi vào bàn ăn, Nhật Thiên đưa tờ giấy thực đơn cho Khuê Tú chọn, cô chỉ lướt sơ rồi gọi đại vài món. Sau khi người phục vụ rời đi, cô bất giác lấy khăn giấy lau muỗng đũa cho cả hai.

Nhật Thiên chăm chú quan sát. Anh bất ngờ vì không hiểu sao cô lại làm thế. Việc này chẳng phải nên là của đàn ông sao?

"Để tao làm."

"Thôi, ai làm chẳng được? Bạn bè mà, câu nệ chi?"

Khuê Tú không cố ý khó chịu hay giận dỗi, nhưng lời cô nói ra lại chẳng thể tránh được ý xỏ xiên.

Món ăn lần lượt được đưa lên, Khuê Tú rất ít khi ăn tiệm lề đường, vì tò mò nên đã nếm thử trước một miếng.

"Ngon dữ! Sao mày biết quán này hay vậy?"

Nhật Thiên nhìn nồi lẩu đang sôi sùng sục trước mặt, ánh mắt lóe lên một chút buồn.

"Người yêu cũ dắt đi. Cũng lâu rồi."

Khuê Tú nghe đến đây cuống họng như có gì đó nghẹn lại, bất chợt nuốt không trôi.

"Mối tình đầu à?"

"Không, chẳng nhớ là thứ mấy nữa." Thiên cười, nụ cười có phần bỡn cợt.

"Nghe thôi cũng đủ hiểu mày yêu đương như nào rồi. Chắc từng làm nhiều người đau khổ lắm." Khuê Tú lắc đầu ngán ngẩm, thật lòng cô cũng rất muốn biết người như anh liệu có biết yêu là gì không.

"Có thể có, cũng có thể không. Mày tin hay không thì tùy." Giọng Nhật Thiên đầy mỉa mai. Đằng sau thái độ bất cần đó, có lẽ anh cũng mong muốn một lần được yêu thương đúng nghĩa.

Nói chuyện một lúc lâu, Khuê Tú mới biết, người yêu gần nhất của Thiên, là người đưa anh đến đây, cũng chính là người đầu tiên anh dành tình cảm thật lòng. Ấy vậy mà người con gái đó lại vì chuyện gia đình anh phá sản mà nhẫn tâm bỏ rơi anh, còn quay sang cặp kè với người khác giàu có hơn. Đúng là bạc bẽo lắm!

Khi đó Nhật Thiên vốn đã mất đi điểm tựa là gia đình, còn mất luôn cả tình yêu. Có lẽ vì vậy mà anh mất niềm tin về lòng người, về sự thủy chung và hoài nghi giá trị của bản thân đối với cuộc đời. Thiên bắt đầu lao vào chơi bời quậy phá, tập tành ăn theo chúng bạn hút thuốc, đánh nhau. Dần dà, anh trở thành người không có cảm xúc, không còn biết nói lời dịu dàng, yêu thương với ai cả.

"Vậy chắc mày ghét phụ nữ lắm? Hèn gì cứ luôn miệng nói tụi tao phiền phức." Khuê Tú dè dặt hỏi, khuôn mặt lộ rõ dáng vẻ oan ức. "Giá mà mày thấy được ánh mắt của mày khi nhìn mấy đứa con gái trong lớp, cứ như là có thù từ kiếp nào vậy."

Nghe xong ý của cô, Thiên gật gù bật cười, chen lẫn vài phần bất lực trong câu nói:

"Ừ. Tao thừa nhận mình rất ghét phụ nữ, nhưng lại càng không thể phủ nhận rằng mình rất yêu phụ nữ. Mâu thuẫn ha?"

Nghe đến đây Khuê Tú cũng bật cười, nụ cười chẳng khác Thiên là mấy.

Đúng là bản thân mỗi người vẫn luôn có những thứ không vận hành theo ý mình. Giống như cô với anh vậy, cô thừa nhận mình rất ghét cách nói chuyện và tính bất cần đời của anh, nhưng lại không thể phủ nhận rằng mình cũng đang dành rất nhiều sự chú tâm vào con người này. Khuê Tú trộm nghĩ, giá mà mình có thể gặp Thiên sớm hơn, để anh có thể cảm nhận thật nhiều hơi ấm tình thương, khiến anh tin rằng bất cứ ai cũng xứng đáng được nhận những điều tốt đẹp, và bản thân anh cũng là một điều tốt đẹp, ít nhất là đối với cô.

"Nhưng mà mày yên tâm đi! Trong mắt tao, mày không giống phụ nữ, tao không ghét mày, càng không thể yêu mày được."

Nghe thấy lời khẳng định này của Nhật Thiên, trái tim nhỏ bé Khuê Tú như có hàng ngàn mũi kim bất chợt đâm xuyên vào cùng một lúc. Cô chưa từng có cảm giác này trước đây. Gọi là gì nhỉ? Tan nát cõi lòng ư? Bản thân cô cũng không rõ nữa...

"Tú, em cũng ăn ở đây hả?" Bất chợt có một giọng nói cất lên, phá vỡ bầu không khí trầm lặng.

Khuê Tú quay đầu nhìn, là chị họ của cô, Ngô Lê Ánh Nguyệt. Bọn họ bằng tuổi nhau, ngay từ nhỏ cô đã thường bị đem ra so sánh với chị. Ánh Nguyệt dịu dàng, lại giỏi giang, cô ấy xinh đẹp và thu hút như một vầng trăng sáng chiếu rọi trên bầu trời. Danh xứng với thực, bản thân Nguyệt luôn tỏa ra một sức hút kì lạ, không một ai tiếp xúc mà không khỏi quý mến cô, kể cả Khuê Tú cũng thế.

"Chị Nguyệt!?" Tú vui vẻ đáp lời: "Hôm nay nhà đông khách quá nên em đi ăn ngoài với bạn."

"À, tiệc chúc mừng của dì út. Hôm nay ba mẹ chị cũng tới nhà em dự tiệc, nhưng chị thì có hẹn trước rồi nên không qua được. Không ngờ lại gặp em ở đây. Chị em mình đúng là có duyên đó." Ánh Nguyệt tươi cười niềm nở, đảo mắt nhìn sang Nhật Thiên đang ngồi đối diện em gái, trong đáy mắt tỏa ra ý cảm tình. "Đây là bạn em hả? Trông ngầu quá ta!"

Nhật Thiên thất thần nhìn Ánh Nguyệt không rời mắt. Ánh mắt đó, trước giờ Khuê Tú chưa từng thấy anh nhìn ai như thế. Phải chăng anh cũng bị cô gái này thu hút như bao người?

Lẽ hiển nhiên thôi, khi đứng nước một vầng trăng sáng, người ta thường quên mất sự tồn tại của những ngôi sao.

Không đợi em gái kịp trả lời, Ánh Nguyệt đã vội vã nói lời tạm biệt rồi quay đi vì bạn cô gọi.

Nhật Thiên mải mê nhìn theo bóng lưng của thiếu nữ xinh đẹp, cả khuôn mặt lộ rõ biểu cảm đầy tiếc nuối.

"Chị mày tên đẹp, người cũng đẹp."

“Phải rồi. Tới tao còn mê nữa là…” Khuê Tú nghe xong liền cảm thấy thất vọng. Cô cười trừ rồi liếc nhìn dáng vẻ của mình phản chiếu qua mặt kính điện thoại. Bản thân thì không cao ráo, mặt mũi trông cũng bình thường, rõ ràng không phải đối tượng hẹn hò thích hợp trong mắt anh.

Nhật Thiên tinh ý nhận ra sự buồn bã đẳng sau nụ cười gượng gạo của Khuê Tú, nhịp tim anh vô thức hẫng đi vài giây. 

"Thật ra đàn ông thằng nào cũng thích gái đẹp. Sắc đẹp là thứ khiến người ta dừng lại mà." Nhật Thiên trầm ngâm đôi lúc, chú ý quan sát biến chuyển biểu cảm của cô gái trước mặt. "Nhưng… cái tâm mới là điều khiến người ta ở lại."

Đôi mắt Khuê Tú bỗng chốc sáng rỡ, cảm nhận rõ có một ít hy vọng le lói trong lòng.

Nhật Thiên vừa trông thấy đôi đồng tử đen láy ánh lên tia sáng lấp lánh tựa như dải ngân hà rực rỡ trên bầu trời, cõi lòng tăm tối của anh dường như được xoa dịu hẳn. Cứ hễ khi nào anh định nổi giận với cô, đều sẽ bị ánh mắt này thu phục, không tài nào kháng cự nổi.

Bình luận đoạn văn

Bình luận

Thiết lập văn bản

Xem trước

Nội dung sẽ hiển thị như thế này

Chọn font chữ

Cỡ chữ

12px 30px