Quá Khứ.
Cảnh báo
Trước đây, gia đình Thẩm Khánh từng sở hữu một công ty nhỏ làm ăn rất phát đạt. Cuộc sống của họ khi ấy hạnh phúc và vui vẻ, nhưng sau đó công ty bất ngờ phá sản, nợ nần chồng chất, buộc họ phải bán nhà và chuyển đến một khu chung cư nhỏ để sinh sống.
Cha của hai anh em là Thẩm Kiến Thành. Sau biến cố, lão dần trở thành một kẻ sa đọa, ngày ngày chìm trong rượu chè, cờ bạc, không chỉ bạo hành vợ con mà còn tiếp tục tạo thêm những khoản nợ mới. Vì lý do đó nên ông ta cũng ít khi về nhà, luôn lén lén lút lút vì sợ nhà mình bị bọn giang hồ đòi nợ tìm ra.
Mẹ của Thẩm Khánh tên Lưu Niệm, phải một mình gánh vác mọi thứ, vừa kiếm tiền nuôi hai con, vừa cố gắng trả những khoản nợ do Thẩm Kiến Thành gây ra. Suốt thời gian đó, cả ba mẹ con chỉ có thể cắn răng chịu đựng những lời mắng nhiếc và trận đòn vô lý từ lão, trong khi Thẩm Kiến Thành còn dùng chính hai đứa con để uy hiếp bà.
Ba năm trước, khi ấy hai anh em Thẩm Khánh mới mười bốn tuổi, Lưu Niệm đi làm về tối bị bọn côn đồ cưỡng bức tập thể rồi giết chết. Mọi chuyện vừa lúc bị Thẩm Khánh vô tình nhìn thấy.
Sự việc này khiến Thẩm Khánh và Thẩm Minh suy sụp rất lâu, dù cho bọn giết người đó đã bị bắt. Vì Thẩm Kiến Thành ba bốn ngày mới về nhà một lần nên hai anh em quyết định giấu kín chuyện này với lão.
Cả hai nói dối rằng mẹ đã bỏ nhà đi, cố giữ lại phần tài sản cuối cùng bà để lại, tránh rơi vào tay lão già điên kia. Khi ấy dù chưa đủ tuổi, cả hai chỉ có thể dựa vào nhau, âm thầm làm những công việc nhẹ để kiếm sống, đồng thời nhận được sự giúp đỡ từ hàng xóm và nhà trường.
Đến năm ngoái, trong một lần Lâm Ninh Vĩ lén ba mẹ sang nhà ngủ nhờ, vốn tưởng Thẩm Kiến Thành sẽ không về nên hai anh em đã đồng ý. Ai ngờ nửa đêm lão say xỉn trở về, lại lôi hai anh em Thẩm Khánh ra đánh, Lâm Ninh Vĩ cũng xui xẻo bị vạ lây.
Trong cơn say, Thẩm Kiến Thành vừa cười điên dại vừa động quyền cước, còn gào lên: "Người mẹ đĩ điếm của tụi bây bỏ đi mất thì hẳn là thấy mình dơ ấy! Vì tao cần trả nợ nên tao phải bán thân thể ả cho bọn côn đồ đòi nợ để thỏa mãn bọn chúng, chứ đợi cô ta làm việc thì chẳng biết đến khi nào mới hết nợ được. Ít nhất tụi bây nên biết ơn tao vì chỉ bán mỗi ả thôi, không thì tao cũng bán cả tụi mày rồi! Đến đây, để tao thỏa mãn cơn stress mấy hôm nay ra nào! Ha ha ha ha...!"
Thẩm Khánh chỉ nhớ được đến như thế. Lúc ấy bản thân vừa sốc, vừa bị sự tức giận, tuyệt vọng và nỗi bi ai cùng sộc lên đầu đến ngất. Khi tỉnh lại, cậu nhận được tin từ Thẩm Minh và Lâm Ninh Vĩ rằng Thẩm Kiến Thành đã chết vì bị giết.
Họ và cảnh sát nói với cậu, đêm đó có một người lạ bịt kín người đột nhập vào nhà rồi dùng vũ lực đánh chết lão. Mà có vẻ là người đó có võ, Thẩm Minh và Lâm Ninh Vĩ khi ấy do dự không dám cản, đang dự định chạy ra ngoài thì bỗng dưng người kia nhận một cuộc điện thoại rồi bỏ chạy đi mất mà không thèm đả động gì đến hai người.
Sở dĩ người sống cùng khu chung cư, cho dù có nghe tiếng ẩu đả, thì cũng không dám can ngăn, vì mấy năm nay việc Thẩm Kiến Thành bạo hành gia đình đã không còn là chuyện gì lạ. Họ dù có đồng cảm cũng không muốn chuốc lấy rắc rối. Có người báo cảnh sát nhưng chỉ được xử lý như "tranh chấp gia đình", cảnh cáo qua loa hời hợt rồi rời đi.
Căn số 3 bị niêm phong vài ngày để điều tra, anh em Thẩm Khánh không có họ hàng ở gần nên phải qua sống nhờ nhà của Lâm Ninh Vĩ. May là ba mẹ cậu ấy rất bao dung và hiền lành. Bên cảnh sát lại trùng hợp phát hiện lúc ấy vài chiếc camera thưa thớt ở khu phố cũ bị hack đen.
Cuối cùng, vụ án được kết luận tạm thời là trả thù cá nhân vì không đủ manh mối điều tra. Hung thủ vẫn bặt vô âm tín, mà với một kẻ ăn chơi nợ nần, đắc tội khắp nơi như Thẩm Kiến Thành thì kết quả ấy dường như cũng chẳng có gì khó hiểu. Tuy vụ án này có rất nhiều nghi vấn, nhưng chẳng kiếm thêm được manh mối hay lời khai nào. Hàng xóm biết tin Thẩm Kiến Thành chết cũng chẳng ai đồng tình, chỉ thấy đó là cái giá mà hắn phải trả.
Và cũng từ đêm ấy, ánh mắt của Thẩm Minh và Lâm Ninh Vĩ mỗi khi nhìn cậu đều mang theo một cảm xúc giấu giếm mà Thẩm Khánh không tài nào hiểu nổi, không bực bội mới là lạ.
"A Hành, anh đi hớ rồi!" Tiếng gọi lớn cách đó không xa của Thẩm Minh kéo cậu về thực tại. Cậu ngó xung quanh, phát hiện bản thân đã đi qua khỏi cổng trường lúc nào không hay. Khóe miệng cậu hơi co rút, tay vô thức đưa lên vuốt từ mặt đến tóc mái, làm cho đoạn tóc mái dựng đứng lên một cách bất đắc dĩ, mới lặng lẽ quay người lại. Thấy Thẩm Minh đứng ngay cổng trường vẫy tay gọi, cậu mới chạy lại chỗ em trai.
Trường của hai người là Trường Trung Học Thực Nghiệm Gia Thành, học ở lớp 3 khối Cao nhị. Hai anh em ngồi tại dãy đầu tiên cạnh cửa lớp. Trong lớp đã có nhiều bạn học đang xì xào bàn tán. Vài người còn khoe mình vừa có đồng hồ mới, người thì kể đủ chuyện cuối năm, khiến lớp học ồn ào không dứt.
Kéo cửa lớp bước vào, hai anh em đã thấy một cậu trai thân hình hơi tròn, mái tóc đen uốn xoăn phồng che khuất trán cùng gương mặt hơi bầu bĩnh đang ngồi săm soi, ngắm nghía chiếc đồng hồ thông minh trên tay và ở bàn phía sau bọn họ, đó là Lâm Ninh Vĩ.
Ngẩng đầu lên thấy anh em Thẩm Khánh, Lâm Ninh Vĩ hơi giật mình khựng lại một chút, nhưng cậu nhanh chóng trở lại bình thường và chào hỏi hai người. Thẩm Khánh với Thẩm Minh kinh ngạc vì kiểu dáng chiếc đồng hồ này thật quen mắt. Đây chẳng phải thứ mà hai anh em cậu mới nhận khi sáng sao?
Thấy ánh mắt kỳ lạ của anh em họ Thẩm ngó tới, Lâm Ninh Vĩ cao đầu ưỡn ngực, đôi mắt híp lại, khóe miệng ranh ma, chỉ thiếu dán hai chữ "đắc ý" lên mặt mà khoe mẽ: "Đây là sản phẩm mới nhất của Công ty Praxis Odyssey đó! Bọn họ gửi thư cho tôi, bảo rằng đây là trò chơi thử nghiệm mới, còn đầu tư tặng hẳn hoi cho mỗi người thử nghiệm trò chơi một chiếc đồng hồ nữa. Hai cậu thấy đẹp mà đúng không?"
Nhìn vẻ khoe khoang hất lên tận trời kia, biểu cảm Thẩm Khánh không thay đổi, tháo balo xuống bỏ một bên, trong lòng thì châm chọc: 'Mình sẽ cân nhắc mua cho Lâm béo một cái bánh kem nhỏ, trên mặt bánh đó chắc chắn sẽ được trang trí bốn chữ "dương dương tự đắc" một cách nghiêm túc.'
Lâm Ninh Vĩ chỉ tay về phía vài người trong lớp, sự hào hứng vui vẻ không giấu nổi: "Nhìn bên kia kìa, mấy khứa đó cũng nhận một chiếc đấy!"
Thẩm Minh tháo cặp xuống ngồi vào ghế trong, cậu ngồi ngược ghế, quay xuống bàn Lâm Ninh Vĩ hỏi với vẻ tò mò: "Vậy cậu tham gia rồi hả?"
"Ừ, đúng rồi, tôi cũng đặt tên người dùng luôn rồi, gọi là Bánh Bao Nhỏ." Lâm Ninh Vĩ cười tươi rói, nhìn đôi má phúng phính với đôi mắt híp lại của cậu ta thật đúng là giống cái bánh bao biết cười.
Thẩm Khánh ngồi xuống ghế, không biết vô tình hay cố ý mà ngước mắt nhìn trần nhà, còn Thẩm Minh lại mím chặt môi, bả vai hơi rung rung như đang cố nuốt ngược nụ cười vào trong bụng. Trong lòng cảm thấy Lâm béo vừa buồn cười vừa đáng yêu.
Lâm Ninh Vĩ cứng họng, vẻ mặt như xịt keo, ánh mắt ngơ ngác nhìn phản ứng của hai thằng bạn thân. Cậu lập tức phồng má, nhăn hết mặt mày, đôi mắt trừng trừng nhìn bọn họ mà quát: "Ủa?! Ê!? Không phải chứ hai thằng quỷ, cái tên dễ thương lắm mà mắc gì cười hả?!"
"Tôi không có..." Thẩm Khánh nhìn biểu hiện của Lâm Ninh Vĩ, híp mắt nặn ra một nụ cười công nghiệp đáp lại, trong lòng thì đang cân nhắc xem có nên tỏ ra biểu cảm vô tội hay không. Tưởng tượng hình ảnh kinh dị ấy, cậu lập tức quăng cái ý tưởng này vào dĩ vãng.
Thẩm Minh sau khi bình tĩnh, định nói với cậu ta là mình và anh trai cũng được nhận, nhưng đúng lúc một người đàn ông mở cửa bước vào. Ông mặc sơ mi trắng thắt cà vạt, mang quần dài đen cùng mái tóc vuốt gọn trên đầu và một gương mặt uy nghiêm đeo chiếc kính bạc. Trên tay xách theo tập tài liệu và chiếc cặp xách nhỏ, chính là chủ nhiệm lớp. Đám học sinh nhìn ổng rồi lật đật vội vàng trở về chỗ ngồi nghiêm chỉnh.
Nhưng người phía sau thầy chủ nhiệm mới là tâm điểm kéo hết ánh mắt của cả lớp lúc này, là một cô gái. Cô có mái tóc đen ánh nâu, tóc mái xéo ngang trán và cột đuôi ngựa phía sau, đôi mắt xanh lam trong veo cùng vẻ ngoài hoạt bát nhưng có chút rụt rè. Làn da cô trắng mịn phối với chiếc áo sơ mi tay dài màu lam nhạt, khoác thêm chiếc cardigan vàng và mặc một chiếc váy xám ngắn ngang gối. Hai chân mang đôi giày loafer đen bóng phối vớ trắng.
Chủ nhiệm để tập tài liệu lên bàn, vẻ mặt nghiêm túc quét mắt nhìn những học sinh đang tò mò trong lớp, rồi ông hắng giọng đưa tay ra giới thiệu: "Hôm nay lớp chúng ta có một bạn học mới chuyển đến. Đây là Lê Thanh Mộc, chắc các em cũng nhìn ra bạn học mới này là hoa kiều nhỉ? Cho nên các em hãy cố gắng giúp đỡ bạn ấy khi bạn ấy có gì không hiểu nhé!"
Sau đó chủ nhiệm lại quay sang nhìn Lê Thanh Mộc: "Em có thể tự giới thiệu bản thân cho các bạn cùng biết."
Lê Thanh Mộc tỏ ra hơi ngại ngùng, mỉm cười bước lên bục giảng, cô tiến về phía bảng cầm phấn viết tên mình lên một góc, rồi xoay người về phía cả lớp, cất lên giọng nói dịu dàng mở lời: "Mình là Lê Thanh Mộc, còn có tên khác là Sylvia, các cậu muốn gọi mình bằng tên nào cũng được, vì mới chuyển đến đột ngột nên vẫn chưa nhận được đồng phục, mong nhận được chiếu cố!"
Đám học sinh trong lớp sôi nổi xì xào với nhau, rồi dưới sự hướng dẫn của chủ nhiệm, Lê Thanh Mộc đã chọn chỗ ngồi còn trống cuối lớp, cùng một tổ với bọn người Thẩm Khánh.
Sau tiếng gõ bàn bằng thước đầy nghiêm khắc của chủ nhiệm, lớp học mới trật tự trở lại, chủ nhiệm cũng bắt đầu điểm danh rồi mở tài liệu giảng bài mới. Thẩm Khánh cùng Thẩm Minh đều chăm chú nghe kỹ, còn Lâm Ninh Vĩ thì ngơ ngơ ngác ngác như muốn ngủ gật tới nơi. Cả lớp học, mỗi người một thần thái, bình yên trôi qua thời gian.
Buổi trưa, sau tiếng chuông tan học, đám học sinh nhộn nhịp kéo xuống nhà ăn của trường, nguyên đám chen chúc đông nghìn nghịt, còn đặc biệt ồn ào làm cho cả cái nhà ăn vừa nóng vừa khó chịu. Thẩm Khánh và Thẩm Minh thì không nhàn rỗi như đám người kia, mua tạm một chiếc sandwich cá hồi vừa ăn vừa hướng đến nơi làm thêm.
Giữa trưa, phố phường còn đông đúc hơn buổi sáng. Không khí buổi trưa khiến cả thành phố ấm áp hơn hẳn, mặt trời đã treo cao giữa đầu nhưng bị một lớp mây mỏng che đi nên chỉ tỏa ra chút ánh sáng nhỏ dễ chịu.
"Dịu dàng thật..." Thẩm Khánh bất giác đánh giá một câu. Thẩm Minh đi bên cạnh, cũng hít thở lấy bầu không khí trong lành này. Trong lòng cậu chợt muốn rủ anh mình xin nghỉ làm một hôm để thư giãn, nhưng nghĩ đến hoàn cảnh gia đình nên lại thôi. Thẩm Khánh thấy em trai vừa háo hức rồi lại trở nên hụt hẫng, đoán được phần nào suy nghĩ của cậu ấy.
"Em có muốn xin nghỉ một hôm không?" Thẩm Khánh nhẹ nhàng hỏi han. Thẩm Minh quay qua nhìn anh trai, hỏi ngược lại: "Vậy còn anh?"
"Chúng ta có thể nghỉ một ngày và làm chút gì đó ý nghĩa, dù sao anh cũng không nhớ bao lâu rồi chúng ta chưa sống như người bình thường..."
Thẩm Minh bất giác nhìn xung quanh, trong lòng dâng lên cảm giác chua xót, cuối cùng cậu hớn hở nói: "Được! Nghỉ ngơi cũng tốt, cân bằng ngủ nghỉ!"
Có lẽ đã rất lâu rồi, hai anh em mới cho phép bản thân nghỉ ngơi một ngày mà không phải luôn cắm đầu vào công việc. Trên gương mặt Thẩm Minh cười rạng rỡ như nắng ấm, cậu móc điện thoại từ túi quần ra gọi điện xin nghỉ việc một ngày.
Nhìn em trai như vậy, trong lòng Thẩm Khánh cũng vui hẳn lên, khóe môi vô thức vạch ra một nụ cười dịu. Thẩm Minh vừa cúp máy, cười híp mắt hướng về anh trai: "A Hành, hôm nay chúng ta cúp học đi!"
Thẩm Khánh phì cười, khẽ lắc đầu với vẻ cam chịu, xem như là ngầm đồng ý. Dẫu sao thì chủ nhiệm cũng mắt nhắm mắt mở cho qua. Còn Lâm Ninh Vĩ thì... nói sau...
-
Chuông vang đầu tiết, Lâm Ninh Vĩ ngồi trên bàn của mình, ủ rũ nhìn chiếc bàn đôi trống rỗng trước mặt mình, mặt mày nhăn nhó lầm bầm: "Hâm mộ thật đấy... mình cũng muốn cúp! Mỗi ngày cứ nhìn cái bàn trống này là chướng mắt chết đi được!"