Đọc to (tiếng Việt) Nhấn phát để bắt đầu

Cảnh báo



Giọng nói vừa dứt, căn phòng lặng thinh không tiếng động, đến cây kim rơi xuống cũng có thể nghe thấy. Thẩm Minh nuốt khan, ánh mắt vẫn dán chặt vào màn hình đồng hồ đang nhấp nháy.

Thẩm Khánh chậm rãi hít vào một hơi, bình tĩnh nhìn thiết bị trên cổ tay rồi cất tiếng, giọng đều đều thăm dò: "Này...có ai không? Chúng tôi có thể hỏi không?"

Khoảng lặng kéo dài ba giây, giọng nói kia vang lên lần nữa. Âm sắc mềm mại, gần gũi hơn, giống như một người hướng dẫn viên đang kiên nhẫn giải đáp thắc mắc cho khách hàng: "Tất nhiên! Trong phạm vi quyền lợi của người chơi, ngài có thể đưa ra bất kỳ câu hỏi nào, miễn là những gì được phép tiết lộ thì tôi sẽ giải đáp cho ngài. Nhưng mỗi người chỉ được hỏi năm câu, câu nào tôi không thể trả lời thì sẽ không tính lượt."

'Người này tốt tính với công bằng vậy à?' Thẩm Minh thầm đánh giá, cân nhắc vài giây rồi hỏi: "Trò chơi này tại sao lại chọn bọn tôi? Nó có mục đích gì?"

"Tịch Nguyệt là một hệ thống thử thách được thiết kế dành cho những cá nhân phù hợp với tiêu chuẩn của nhân loại tại Trái Đất. Các ngài được lựa chọn bởi tiêu chí của hệ thống, tôi không có quyền truy cập vào dữ liệu lựa chọn. Ngài có thể xem đây là một cơ hội để thay đổi vận mệnh. Còn về mục đích của trò chơi, tôi nằm ngoài quyền hạn có thể biết."

Nét mặt Thẩm Minh méo xệch, trong lòng lầm bầm oán trách: 'Trả lời gì như không vậy?'

Thẩm Khánh khẽ nhíu mày, đứng dậy tiến đến chiếc sofa Thẩm Minh đang ngồi. Cậu ngồi xuống bên cạnh em trai, hai chân bắt chéo, ngữ khí hờ hững hỏi: "Thay đổi vận mệnh theo kiểu nào?"

"Thông qua việc tham gia sự kiện, nhiệm vụ ủy thác, tiếp xúc với sức mạnh ở Kỳ giới, kinh doanh hoặc sử dụng mọi khả năng mà bản thân có để đưa ra lựa chọn. Những gì ngài đạt được trong quá trình tham gia đều là của ngài."

"Kỳ giới à..." Thẩm Minh lặp lại, giọng pha chút hoài nghi: "Là thế giới trò chơi hay thế giới thật sự khác giống Trái Đất?"

"Là một thế giới thật liên kết với Trái Đất, nó tồn tại nền văn minh và quy tắc riêng biệt, ngài sắp có cơ hội đến đó để trải nghiệm."

Thẩm Khánh hơi bóp chặt mặt đồng hồ trên cổ tay, nơi dòng đếm ngược vẫn đang chạy. Con số đã giảm xuống còn 00:45:34, cậu tiếp tục: "Thứ sức mạnh kinh khủng gì làm được điều này? Mà sau khi đồng hồ về không, chúng tôi có an toàn không?"

"Câu đầu tiên tôi không biết, tôi chỉ là một nhân viên nhỏ bé mà thôi. Ngoài ra, người chơi các ngài sẽ được chuyển đến một địa điểm dựa theo thân phận được thiết lập tại Kỳ giới, vấn đề an toàn hay không sẽ dựa vào lựa chọn của các ngài. Quá trình dịch chuyển khá dễ chịu, không gây ra tổn hại."

"Nói vậy... thì vấn đề này thành vận mệnh rồi..."

"Phải."

"...Tôi không có hỏi, anh tự trả lời nên không được tính đâu."

"..."

"Có thể từ chối tham gia trò chơi không? Với cần làm nhiệm vụ và mục tiêu mở đầu hay chỉ cần sống sót?" Lần này, người hỏi là Thẩm Minh, cậu cảm thấy khá tò mò. Cho dù bản thân không tình nguyện chơi kiểu trò chơi nguy hiểm như này, nhưng hỏi càng nhiều càng có lợi.

"Không, trong thư ghi rõ 'người không tham gia có thể không kích hoạt đồng hồ', nhưng ngài đã nhập tên của mình. Về vấn đề khởi đầu thì ngài không cần lo lắng, quy tắc của Tịch Nguyệt là tự do nên ngài có thể muốn làm gì thì làm. Đồng hồ Tịch Nguyệt sẽ cung cấp gói cơ bản sau khi ngài đến Kỳ giới, điều quan trọng nhất trong giai đoạn đầu là thích nghi và sinh tồn."

Hai anh em trao đổi ánh mắt. Thẩm Minh vừa định hỏi tiếp thì Thẩm Khánh đã lên tiếng: "Lai lịch Praxis Odyssey đóng vai trò gì trong này? Chúng tôi có bị mất mát gì ở Trái Đất khi đang tham gia không, ví dụ... thời gian trôi qua, hoặc bị ai đó phát hiện mất tích?"

"Tôi biết lai lịch của Praxis Odyssey, nhưng cho dù tôi nói ra thì ngài cũng không nghe được đâu. Kiểu như này, Praxis là ■■■, ngài hiểu rồi đó. Còn về vấn đề thứ hai, thời gian giữa hai thế giới đối với người chơi là vận hành một chiều. Khi các ngài ở Kỳ giới, thời gian tại Trái Đất sau khi các ngài trở về chỉ trôi qua chưa tới một giây. Quy tắc này cũng áp dụng khi người chơi từ Trái Đất trở lại Kỳ giới. Đồng hồ sẽ điều chỉnh để tuổi thọ của các ngài không bị ảnh hưởng, tránh sự chênh lệch quá lớn giữa hai thế giới. Ngoài ra, trước khi rời đi, các ngài nên chuẩn bị đầy đủ cho bản thân."

Đôi mày của Thẩm Minh không giãn ra mà nó càng nhíu chặt thêm, cậu cảm thấy khá kỳ quái: 'Người này có phải nhiệt tình hơi quá không? Mấy thứ không hỏi sao tự dưng giải thích cặn kẽ vậy?'

Thẩm Khánh cũng có cùng suy nghĩ với Thẩm Minh, nhưng cậu không nói gì mà vẫn luôn nhìn chằm chằm dòng đếm ngược, nó đã về 00:27:54. Thẩm Khánh cất tiếng: "Khi qua đó, tôi có thể liên lạc với ngài qua đồng hồ không?"

"Hên xui."

Thẩm Khánh: "?"

'Ý là vẫn có cơ hội gặp nhưng phải tự đi tìm à?' Khóe miệng Thẩm Khánh giật giật, cảm thấy mình hỏi một câu cuối cùng thừa thãi tốn lượt.

Giờ chỉ còn lại lượt cuối của Thẩm Minh, cậu dõng dạc cất tiếng: "Nếu chúng tôi chết bên đó thì chuyện gì xảy ra với xác của mình?"

Giọng nói im lặng một thoáng, như thể đang lựa chọn câu trả lời. Rồi nó vang lên, chậm rãi và có phần trầm xuống: "Nếu các vị chết ở đó, đồng hồ sẽ tiến hành lần đếm ngược cuối cùng, đưa thi thể các vị trở về và không còn hoạt động nữa. Còn nếu các vị chết ở Trái Đất, đồng hồ lập tức ngưng hoạt động, trừ một ít cá thể người chơi đặc thù."

Hai anh em nghe câu trả lời này liền đồng thời nhíu mày. Cả hai muốn biết "cá thể đặc thù" là gì nhưng biết bản thân đã hết lượt trao đổi câu hỏi.

Căn phòng lúc này như đặc quánh lại, Thẩm Minh hơi siết nhẹ tay, trong lòng có chút hồi hộp, còn Thẩm Khánh vẫn bình tĩnh, mắt không rời khỏi những con số đang nhảy từng giây trên màn hình.

Đếm ngược 00:14:39.

Hai anh em không nói gì thêm nữa, họ lấy điện thoại và vài vật dụng cần thiết nhét vào túi rồi lặng lẽ ngồi trên chiếc ghế sofa cũ kỹ, vai chạm vai. Thẩm Minh nhìn sang anh trai, định nói gì đó rồi lại thôi. Thẩm Khánh vỗ nhẹ lên đầu gối em mình, một cử chỉ trấn an mà cậu vẫn làm mỗi khi cả hai đối mặt với điều gì đó khó khăn.

Đếm ngược 00:05:00.

Không gian bắt đầu có sự thay đổi. Những vết nứt nhỏ li ti xuất hiện trong không trung, như thể có một tấm kính vô hình đang rạn vỡ.

Thẩm Minh nín thở, bàn tay bấu chặt vào thành ghế. Thẩm Khánh vẫn giữ nguyên vị trí, nhưng từng sợi cơ trên cơ thể đều căng cứng. Còn 00:01:00.

Những vết nứt dần lan rộng ra, phát ra âm thanh răng rắc như tiếng băng vỡ. Cả căn phòng bắt đầu tan ra thành những mảnh vụn lấp lánh, trôi lơ lửng trong không trung.

Con số về 00:00:00! Thẩm Minh kêu một tiếng, nhưng âm thanh nhanh chóng biến mất khi toàn bộ khung cảnh xung quanh hoàn toàn vỡ nát thành từng mảnh gương phản chiếu căn phòng.

Thẩm Khánh không còn cảm nhận được mặt ghế dưới người. Nơi này tối thui, không có Thẩm Minh, cũng không có bất cứ thứ gì để các giác quan cảm nhận được ngoài chính bản thân cậu. Cậu lúc này không để tâm đến bản thân, chỉ thầm cầu mong em trai bình an.

Thẩm Khánh đang trôi nổi trong một khoảng không đen kịt như thể không có điểm cuối, những mảnh vỡ tán loạn khắp nơi của căn phòng cũ xoay tròn rồi ghép lại thành những hình thù mới. Và rồi, thế giới mới mở ra, ánh sáng đa sắc yếu ớt và tiếng ồn là thứ đầu tiên ập đến!

Thẩm Khánh chớp mắt vài lần điều chỉnh thị giác. Quay đầu thấy Thẩm Minh, trái tim đang treo lên của cậu dần buông xuống. Thẩm Minh cũng không khác là bao đang nhìn chằm chằm cậu.

Cả hai đang đứng trong một con hẻm nhỏ khá tối, hai bên là những bức tường gạch cũ kỹ, loang lổ vết rêu mốc.

Phía trên đầu, những biển quảng cáo hologram khổng lồ đang nhấp nháy đủ màu sắc, ánh sáng neon phủ xuống mặt đường. Những tuyến đường cao chót vót uốn lượn đan xen như những chiếc cầu mê cung trên đỉnh đầu.

Phía ngoài con hẻm là những tòa nhà cao tầng với kiến trúc pha trộn giữa công nghệ hiện đại và những nét Á Đông quen thuộc, cùng những nét văn hóa phương Tây. Nơi này khá kỳ lạ, cổ điển và hiện đại đan xen tạo cho người ta cảm giác mới mẻ, tò mò.

Nhìn ra đường lớn, những nhân loại da màu giống hệt người Trái Đất, không có gì khác biệt. Có người phương Tây, phương Đông, thậm chí cả người lai. Họ ăn mặc kiểu cách rất tùy ý, như kiểu muốn mặc gì thì mặc vậy. Động vật nuôi thì có loài giống Trái Đất, nhưng cũng có những loài lạ lẫm, kỳ quái. Có không ít người hoặc động vật gắn bộ phận máy móc trên người khiến họ trông sắc bén và đáng sợ.

Thẩm Minh đứng bên cạnh, miệng há hốc, rồi cậu nói bằng một ngôn ngữ lạ lẫm: "Nếu không phải do trang phục, cử chỉ và số lượng quá đông của bọn họ thì em tưởng đó chính là đám người chơi từ Trái Đất."

"Ơ... từ từ đã? Em đang sử dụng ngôn ngữ gì đây? Đây là thứ tiếng mà giọng nói kia ban đầu dùng mà?" Thẩm Minh khẽ giật mình, cậu ngơ ngác nhìn Thẩm Khánh rồi nhắm mắt lại, cảm nhận thứ ngôn ngữ đang chạy trong đầu.

Thẩm Khánh vẫn im lặng, thản nhiên quan sát xung quanh rồi nghiêng đầu như tự hỏi điều gì đó. Bộ đồ thể thao thường ngày của cậu biến mất, thay vào đó là bộ quần áo vừa vặn hơn, chất liệu lạ lẫm, pha trộn giữa hơi hướng truyền thống và phong cách kỹ thuật số. Áo khoác dài của cậu màu xám đậm, có những đường chỉ phát sáng nhẹ dọc theo tay áo.

Thẩm Minh mặc áo pull tối màu bên trong, khoác ngoài là lớp giáp vai mỏng bằng da tổng hợp. Cậu chợt nhớ đến những thứ mình mang theo trước khi rời khỏi Trái Đất, vội cúi xuống kiểm tra người mình. Trang phục đã bị đổi, đồ mang theo cũng chẳng còn gì! Trống không!

Điện thoại, dao găm, vài đồ dùng cá nhân... tất cả đều đã biến mất. Trên người họ lúc này chỉ còn bộ đồ mới với cái đồng hồ Tịch Nguyệt.

Thẩm Minh cúi đầu nhìn cổ tay mình, cậu nhớ rõ lúc ở Trái Đất mình chỉ cầm nó chứ không phải đang đeo. Cậu theo phản xạ quay sang nhìn cổ tay trái đang trống rỗng của anh trai mình, hơi ngạc nhiên hỏi: "Anh có thấy đồng hồ của em không?"

Thẩm Khánh nhìn cổ tay em trai, điềm tĩnh trả lời: "Không, em cũng như vậy phải không?"

"Đúng thế." Thẩm Minh gật đầu. Hai người nhìn nhau vài giây, Thẩm Khánh cúi xuống nhìn cổ tay mình, chiếc đồng hồ vẫn ở đó, rõ ràng đến mức không thể nhầm lẫn.

Cậu thử chạm nhẹ lên mặt đồng hồ. Giao diện đã thay đổi, không còn là màn hình bình thường như hồi ở Trái Đất nữa mà chuyển thành giao diện hologram cỡ vừa. Vài dòng chữ phát sáng hiện trên đó kèm một dòng thông báo:

[Ethan Wayne]
[UID: 093308000293]
[Đã đến phố Cẩm Lý, khu phía nam thành A11 tại Kỳ giới / Hilles]
[47:57:32]
[Gói tân thủ đã được phân phát, vui lòng kiểm tra.]

Thẩm Minh đứng kế bên cũng đang quan sát giao diện của mình, hai người đã hiểu ra, chiếc đồng hồ chỉ hiển thị với chính chủ nhân của nó.

"Hilles là tên gọi khác của Kỳ giới à? Hay đó mới là tên đúng, còn Kỳ giới có lẽ chỉ là cách ban trò chơi gọi?" Một bên lông mày Thẩm Minh nhướng lên, nói ra nghi hoặc. Thẩm Khánh từ chối cho ý kiến.

Thẩm Minh lại lướt qua vài mục, bấm vào mục trữ đồ. Thấy biểu tượng hộp quà nằm trong đó, cậu ấn mở. Bên trong hiện ra một ít giấy tờ tùy thân có chip và một đoạn ghi chép thân phận ít ỏi. Cậu đọc cho Thẩm Khánh nghe: "Thẩm Minh, 20 tuổi, có anh em song sinh là Thẩm Khánh, công tử của một nhánh nhỏ Thẩm thị."

Thẩm Minh vừa đọc xong thì trở nên ngu người. Cậu quay qua nhìn Thẩm Khánh, vẻ mặt quái dị, khó hiểu hỏi vu vơ: "Cái hệ thống của Tịch Nguyệt tính sai hả? 20 tuổi??? Cái mặt non chẹt như này ra đường bảo 20 tuổi ai tin??? Còn nữa, Thẩm Khánh trong thông tin là anh đúng không? Còn Thẩm thị lại là gia tộc nào?"

Thẩm Khánh bị câu hỏi dồn dập của Thẩm Minh làm ngớ người, cậu vẫn nhàn nhạt, đáp: "Thông tin của anh cũng như em thôi, không sai được đâu. Về Thẩm thị, chúng ta tìm cơ hội tìm hiểu sau, anh nghe có mùi nguy hiểm nếu chúng ta tự ý tiếp xúc. Ngoài chuyện này, chắc là vì song sinh nên cả quan hệ của chúng ta mới được giữ nguyên và xuyên đến cùng một chỗ."

Thẩm Minh nhìn thứ bên cạnh giấy tờ trên giao diện, ánh mắt sáng lên, cậu hô to: "Có tiền này! Chúng ta không cần lo không có chỗ ngủ đêm nay rồi! ...Ơ... Cái này, đơn vị tiền tệ gọi là sol... 500 sol?"

Thẩm Khánh cũng kiểm tra giao diện của mình: "Vậy hai người chúng ta có tổng cộng 1.000 sol."

Thẩm Minh thở phào một hơi dài, cậu cảm thấy trò chơi này rất không tệ. Có điều, trong lòng vẫn lẫn lộn rất nhiều loại cảm xúc mâu thuẫn.

Vừa tò mò, vừa không tình nguyện, vừa cảnh giác, vừa vui vẻ,... một đống cảm xúc hỗn tạp pha trộn lại với nhau, rối như tơ vò.

Thẩm Khánh tiếp tục kiểm tra các mục còn lại. Trong gói tân thủ, ngoài những thứ cần thiết để hai người có thể bắt đầu hoạt động ở Kỳ giới thì còn có một mục. Là mục ngôn ngữ!

"Ngôn ngữ Humeage đã được cài đặt." Thẩm Minh đọc dòng chữ hiển thị lướt qua trong giao diện, cậu nói: "Chắc là thứ ngôn ngữ chúng ta vô thức sử dụng."

"Ừ."

"Đỉnh thật, ha ha..." Thẩm Minh bật cười, nhưng tiếng cười dần trở nên gượng gạo: "Đưa người đi xuyên không, cài đặt ngôn ngữ, đổi hết đồ, cho cả tiền nữa. Cái trò chơi này chuẩn bị kỹ như vậy là để làm từ thiện hay là đùa bỡn trước khi chúng ta gặp xui xẻo đây?"

Thẩm Khánh lờ đi những lời than trách của Thẩm Minh, cậu tắt giao diện, dẫn đầu bước đi ra phố lớn, Thẩm Minh vội chạy theo. Người dân không một ai để ý đến sự xuất hiện của họ.

"Anh có nhìn ra được ai trông giống người chơi từ Trái Đất chưa?" Thẩm Minh nhỏ giọng hỏi, Thẩm Khánh lắc đầu: "Không, nhưng nếu có thì cũng rất khó nhận ra, ai cũng hòa vào đám người của nơi này."

Cậu quay sang em trai, hạ giọng xuống, nghiêm túc dặn dò: "A Kỳ, chúng ta có hai ngày ở đây, việc đầu tiên là tìm một chỗ an toàn để ở, sau đó trong hai ngày này chúng ta sẽ thăm dò nơi này từ từ. Không được tách nhau ra khi chưa xác định được nơi này có an toàn hay không. Đừng làm gì gây chú ý, phải hiểu thế giới này vận hành thế nào trước khi quyết định bước tiếp."

Như chợt nhớ tới cái gì, cậu cau mày, ánh mắt u ám bổ sung: "Bớt những suy nghĩ tự hủy của em lại, em mà xảy ra chuyện gì..."

Cậu không nói hết lời, bởi vì cậu biết em trai mình sẽ hiểu ý mình muốn nói. Thẩm Minh mím môi, khẽ gật đầu, vẻ mặt cậu hơi gượng gạo: "Rồi... vậy giờ kiếm nhà trọ trước đúng không?"

Thẩm Khánh nhìn chằm chằm Thẩm Minh một lát rồi gật đầu. Hai người sánh vai đi dọc bên lề phố, ánh sáng neon rực rỡ đang nhảy múa trên từng gương mặt xa lạ ngoài kia.

Tiếng nhạc điện tử từ một quán bar gần đó vọng đến, hòa lẫn với tiếng rao hàng của những người bán thức ăn đường phố bằng nhiều loại ngôn ngữ mà họ có thể hiểu và cũng không hiểu được. Mùi khói kim loại pha lẫn mùi gia vị lạ lẫm và quen thuộc xộc vào mũi.

Thẩm Khánh hít một hơi sâu, bàn tay vô thức siết lại. Mọi thứ nơi này làm cho cả hai cảm thấy nghiêm trọng.

'48 giờ để tồn tại và thích nghi ở một thế giới hoàn toàn khác, một nơi mà mọi lựa chọn đều có giá trị, và mọi sai lầm đều có thể phải trả giá?' Thẩm Khánh trầm mặc, vừa bước đi vừa nghĩ ngợi: 'Mình cảm thấy không hẳn là vậy... có vẻ ý của người giới thiệu không phải là ý trên mặt chữ. Mấy phần dối trá và mấy phần thật lòng đây?'

Cậu lại trầm mặc nhìn từng nơi phố xá trước mặt: 'Chưa kể nơi này... sao lại như vậy?'

Thẩm Khánh đột nhiên cảm thấy, có lẽ bước ngoặt "trò chơi" này sẽ làm anh em bọn họ rẽ sang một hướng khác khó mà đoán được...

Bình luận đoạn văn

Bình luận

Trả lời bình luận

Chỉnh sửa bình luận

Thiết lập văn bản

Xem trước

Nội dung sẽ hiển thị như thế này

Chọn font chữ

Cỡ chữ

12px 30px