Đi vào những chiều rơi

Đi săn

Hãy hối hả cho lần cuối

cặp mắt ta chưa hề nhìn thẳng


lách cách

đầu đung đưa trên vách

rống lên lớp bụi mù


Dưới kia màu xanh hóa đá

vươn cao

rồi nuốt trọn lấy con mồi


một cú vồ dâng hiến

cho nỗi ô nhục âm ỉ qua từng ngày


Hãy xé lấy thân xác này

ta, chưa hề thú tội


là chính sắc nhọn bấy lâu

đã bấu nát vào bản năng


hàm nanh ta sẽ vỗ về

cơn thèm khát

nỗi run sợ béo bở


trăng nhuốm màu lửa chết

chỉ còn những tro tàn kể lể chuyện mai sau.

0

Bình luận

Thiết lập văn bản

Chọn font chữ

Nội dung sẽ hiển thị như thế này