Đi vào những chiều rơi

Giấc mộng con kiến

Ngày hôm nay tôi đếm những gì dừng lại thành quá khứ


một bức thơ

cố đọc mãi chẳng hiểu

bèn cất gọn trong xó tủ


một lời nghĩa cất lên cốt cũng trở thành vô nghĩa


thôi thì tôi đếm chữ à ơi ru con kiến ngủ


Ru giấc mộng ngọt ngào nâng bổng tấm thân

lềnh phềnh trôi trên bát quất chưng đường phèn


một chút, một chút nữa

sao phải thức dậy

chẳng phải mở mắt ra

chân sẽ lại chạm đất.

0

Bình luận

Thiết lập văn bản

Chọn font chữ

Nội dung sẽ hiển thị như thế này