Đóa hướng dương vĩnh hằng trong tim tôi

Chương 4

 

 

Hướng Dương cũng có bức ảnh và lọ hoa y hệt như của Eric. Cô thường dùng thời gian rảnh rỗi của mình lau đi lau lại bức ảnh. Nhìn vào cậu bạn thuở xưa trong hình, cô thì thầm. “Cậu tặng tớ hoa hướng dương nhưng cậu có biết ý nghĩa của nó là tình yêu duy nhất không?”

Thật ra Eric biết chứ, đó là loài hoa của sự chung thủy, chỉ hướng về một người duy nhất.

Hướng Dương muốn đi xem concert của Eric nên Minh Quân đã bỏ một buổi làm xếp hàng mua vé nhưng tới lượt cậu thì hết vé. Cậu trưng ra vẻ mặt bí xị. “Không phải chứ. Làm sao đây?”   

Một người đàn ông ngồi ở ghế đá cạnh khu bán vé thấy Minh Quân ủ dột thì lên tiếng. “Sao thế? Không mua được vé à?”

“Đúng thế.”

“Tôi có đây nhưng giá gấp đôi.” Người đàn ông đưa ra tấm vé.

“Ăn cướp hả?”

“Không mua thì thôi vậy.”

Vì muốn đi chung với Hướng Dương nên Minh Quân đành mua hai vé ca nhạc với giá gấp đôi. Người đàn ông đưa vé cho Minh Quân rồi chạy biến ngay. Minh Quân phát hiện ra chỉ có một vé, gào to. “Sao chỉ có một vé vậy?”

Minh Quân tiu nghỉu trở về vườn hoa Đồng Thoại thì thấy Hướng Dương đang sắp xếp và hoán đổi các chậu hoa. Cậu hỏi. “Cậu đang đổi chậu à?”

“Ừ, cậu xem này bây giờ rễ của nó đều đã lớn rất nhiều rồi không đổi chậu cây thì trái lại sẽ hạn chế sự sinh trưởng của nó đấy.” Hướng Dương chỉ vào bộ rễ của chậu phong lữ.

“Vậy để tớ giúp cậu.” Minh Quân đeo găng tay vào.

“Cho bọn cây có một không gian rộng rãi hơn có thể khiến chúng sau này phát triển thoải mái. Quá trình vất vả này sẽ rất có giá trị sau này.” Hướng Dương ngắm nghía những chậu cây, nói.

“Nghe cứ như bà mẹ đang chăm sóc cho con nhỏ ấy.” Minh Quân cười rồi hắng giọng. “Hướng Dương này, tớ muốn rủ cậu đi xem hòa nhạc.”

“Hòa nhạc à?” Hướng Dương tròn mắt rồi cười thẹn thùng. “Không được rồi. Nhỡ đâu tớ lại ngủ quên trong đó thì sao, như thế thì mất mặt lắm.”

“Tớ nói nhầm, là concert của Eric. Tớ mua được vé rồi.” Vì muốn đi cùng Hướng Dương nên Minh Quân nói dối nhưng cuối cùng cũng đành nói thật.

“Sao cậu mua được hay thế?”

“Tớ cực khổ, vất vả lắm mới mua được đó.”

Hướng Dương còn đang phân vân thì Nhã Cầm lên tiếng. “Đi đi, thứ bảy này tớ sẽ giúp cậu trực cho. Ít khi nào thấy Minh Quân có thành ý như vậy, cậu không đi là cậu ấy thất vọng lắm.”

“Chẳng phải nói là chúng ta cùng đi sao, sao giờ thành tớ và Minh Quân?” Hướng Dương chớp mắt hỏi.

Nhã Cầm gãi đầu, thú nhận. “Tớ bị Minh Quân ‘mua chuộc’ rồi.”

Hướng Dương quay phắt sang Minh Quân, ánh nhìn hơi giận dữ rồi nói với Nhã Cầm. “Cậu không đi thì tớ cũng không đi.” Nói rồi cô bước ra vườn ươm, đặt các chậu hoa vừa hoán đổi xong vào trong tủ kính.

Minh Quân lườm Nhã Cầm, ý muốn nói tại sao lại phá hỏng chuyện đẹp của cậu mặc dù trước đó cô đã đồng ý giúp cậu.


Bà Huệ vừa từ phòng bước ra gặp ngay đồng nghiệp ngồi ở ghế, hỏi. “Bác sĩ Tâm, anh còn chưa về sao?”

“Vừa đúng lúc muốn về đây, còn cô?” Ông Tâm xếp lại giấy tờ, nói. Ông cố tình đợi bà.

“Tôi cũng định về nhà.”

“Vậy để tôi đưa cô về.”

Bà Huệ lắc đầu. “Không cần đâu, tôi tự bắt taxi về cũng được.”

“Hóa ra tài xế miễn phí như tôi còn không bằng taxi à?”

“Anh đừng nói như vậy chứ, tôi không có ý đó.”

“Vậy thì đi thôi.”

Bà Huệ theo chân ông Tâm ra bãi đậu xe. Cả hai là đồng nghiệp lâu năm, ông Tâm biết rõ hoàn cảnh gia đình bà nên đối xử với bà rất tốt, muốn thay chồng bà làm trụ cột gia đình nhưng nhiều lần bà cứ ngại ngần, chưa thể tiếp nhận.

Lúc chở bà Huệ về nhà, ông Tâm chợt đề nghị. “Tôi mời cô và Hướng Dương cùng đi ăn đêm được không?”

Bà Huệ liếc vô trong nhà. “Không cần đâu, tôi nghĩ con bé cũng đã ngủ rồi. Hẹn anh lần sau nhé.” Đó chỉ là cái cớ để bà từ chối.

“Ngủ hết rồi à? Gần đây bệnh viện hình như có tổ chức hoạt động cho cán bộ làm quen với nhau. Tôi đang nghĩ nếu như cô không bận gì chúng ta có thể cùng đi được không?”

Bà Huệ chần chừ, mỉm cười đánh trống lảng. “Bác sĩ Tâm, tôi nghĩ anh cũng mệt rồi đó, mau về nhà nghỉ đi. Chào anh.” Bà cúi đầu rồi quay bước vô nhà.

Lại một lần nữa bị khước từ, ông Tâm chỉ đành thở dài não nề.


Hướng Dương ngồi ngoài vườn trong ánh nắng nhàn nhạt, xem hình của Eric trong cuốn tạp chí, lẩm nhẩm. “Người này thật sự rất giống Duy An. Mắt so với ngày còn bé cũng chẳng thay đổi gì mấy.”

Eric thay đổi khá nhiều so với trước đây. Cũng đúng thôi, là ca sĩ thần tượng khó tránh khỏi việc chải chuốt hoặc nhuộm tóc. Riêng đôi mắt cậu thì vẫn y nguyên như ngày xưa, hai mí sắc nét, màu mắt trong trẻo rực sáng, khóe mắt hướng lên trên bí ẩn và cuốn hút.

Nhã Cầm bước nhẹ tới vỗ lên vai Hướng Dương một cái làm cô giật bắn mình. “Cậu xem gì mà chăm chú vậy?” Nhìn cuốn tạp chí trên tay Hướng Dương, cô nói. “Từ khi nào mà cậu có hứng thú với loại tạp chí linh tinh này thế?”

“Không có gì, xem cho vui thôi.” Hướng Dương ngượng ngùng đáp.

“Cậu không phải đối với thần tượng chẳng bao giờ có hứng thú còn gì. Sao tự dưng lại muốn xem?”

“Tớ…” Hướng Dương ấp úng.

“Khai thật ra mau. Hướng Dương, mặt của cậu không lừa nổi người khác đâu. Cậu mau nói đi, rốt cuộc cậu có ý đồ gì thế? Cậu mà không nói tức là không xem tớ là bạn rồi.”

Hướng Dương đành thở dài, nói. “Còn nhớ tớ thường kể cho cậu nghe về cậu bạn thời trung học rất tốt với tớ không?”

Nhã Cầm gật. “Nhớ chứ. Chính là người đã tặng cậu lọ hoa hướng dương đó hả?”

“Phải. Hình như tớ đã nhìn thấy cậu ấy.”

“Điều này không phải rất tốt sao. Cậu ấy có nhận ra cậu không? Các cậu có chào nhau không? Không gian lúc đó chắc lãng mạn lắm đúng không?” Nhã Cầm hỏi một lèo.

“Thật ra tớ không khẳng định được nhiều cho nên tớ muốn thử xem cái người ca sĩ tên Eric đó với cậu ấy có phải là cùng một người không?” Hướng Dương nhíu chặt đôi mày.

Nhã Cầm sửng sốt. “Eric? Không phải chứ. Đừng nói với tớ là cậu có bạn trung học là thần tượng ngôi sao nha. Cậu có khẳng định không?”

“Tớ không biết.” Hướng Dương ôm cuốn tạp chí vào lòng.

“Người yêu đầu tiên của cậu lại là đại minh tinh, vậy tớ nghĩ cậu càng phải đi xem buổi concert đó. Sau khi kết thúc, cậu ra khán đài hỏi cho rõ không chừng cậu ấy chính là bạn cậu thật đấy. Cậu giúp tớ xin chữ ký nữa đó.” Nhã Cầm nhắc đến việc xin chữ ký Eric là gương mặt tươi như hoa nở.

“Nhỡ cậu ấy không nhớ ra mình thế chẳng phải là mình rất ngượng sao?” Hướng Dương bặm môi.

“Xin cậu đấy, đừng nghĩ nhiều. Cậu vẫn chưa hỏi mà.” Nhã Cầm khích lệ khiến suy nghĩ về chuyện đi xem concert Eric của Hướng Dương dao động.


Khi Nhã Cầm nói chuyện người bạn thuở ấu thơ của Hướng Dương rất có thể là Eric cho Minh Quân nghe, cậu há mồm hỏi lại. “Thật sao?”

“Chuyện lớn như thế tớ lừa cậu làm gì. Đó là do chính miệng Hướng Dương nói đấy. Tuy nhiên chính cậu ấy cũng không tự khẳng định được.”

“Sao có thể thế được? Hướng Dương và cái cậu Eric đó à?” Minh Quân bật cười ha hả.

Chợt Nhã Cầm hạ giọng, gần như là thì thầm. “Cậu đừng như thế, tớ biết cậu không thể tiếp nhận được đả kích lớn như vậy, ít nhất còn có tớ bên cạnh cậu mà. Xem ra Hướng Dương đối với cậu bạn ấy vẫn chưa thể quên. Nếu như bọn họ có thể gặp lại nhau thì đúng là hoàng tử và công chúa. Lãng mạn thật đấy.”

Lợi dụng lúc Nhã Cầm nghiêng đầu nói một mình, vẻ mặt mộng mơ, Minh Quân biến đi.

“Minh…” Nhã Cầm quay lại không thấy Minh Quân đâu, lời nói đứt đoạn nửa chừng.

Minh Quân chạy xe máy đuổi theo Hướng Dương đang dắt xe đạp đi bộ. Cậu gọi. “Hướng Dương.”

Hướng Dương dừng chân, ngoái đầu lại. Đợi Minh Quân lại gần, cô hỏi. “Cậu gọi tớ có chuyện gì à?”

“Có phải cậu… cậu…” Minh Quân muốn hỏi Hướng Dương để xác thực nhưng cảm thấy khó mở lời.

“Rốt cuộc cậu muốn nói gì?” Hướng Dương nhìn chằm chằm vào khẩu hình miệng của Minh Quân.

“Không có chuyện gì đâu, chỉ là quên mất chưa tạm biệt cậu thôi. Bye, đi xe cẩn thận nhé.” Minh Quân cười khì rồi vọt mất, đi được một đoạn thì dừng lại, nghĩ. “Mày phải hỏi đi chứ, hỏi cô ấy có phải đã có người cô ấy thích rồi không? Tại sao mày lại không hỏi cơ chứ? Thật là ngu ngốc.” Cậu tự cốc đầu mình, trách bản thân quá nhút nhát.


Gary - nhà tạo mẫu tóc dành riêng cho các nghệ sĩ nổi tiếng trong lúc đang làm tóc cho Eric thì Alex nói. “Gary, tôi nói cậu nghe trách nhiệm của cậu rất lớn đó. Cậu phải biết Eric của chúng ta phải dựa vào khuôn mặt mê hoặc chết người này…” Alex xô Gary qua một bên, nâng đầu Eric lên.

“Alex, cậu đừng làm phiền tôi được không, tôi đang muốn viết lời bài hát ở đây.” Eric nói, giọng không vui.

Alex cười xòa. “Xin lỗi nhé.” Nhưng sau đó Alex lại ngứa miệng nói tiếp. “Thật ra ở Việt Nam, chỉ cần như vậy thôi là đã nổi tiếng rồi. Sao cứ nhất định phải tự sáng tác ra bài hát làm cái gì chứ? Thật là làm cho người khác đói chết luôn. Cậu cứ ngoan ngoãn làm ca sĩ thần tượng là được rồi.”

Eric vẫn tập trung vào việc sáng tác. Alex tiếp tục. “Chi bằng lúc này chúng ta bàn tính buổi biểu diễn hôm đó chúng ta sẽ phải làm những gì…”

“Alex, cậu muốn gì cũng được. Ok?” Eric cất tiếng.

“Ok. Tại sao lần này cậu lại nghe lời thế?”

Eric nhắm mắt, nghiêng đầu lẩm nhẩm theo giai điệu bài hát mà cậu vừa nghĩ ra khiến cho việc làm tóc trở nên khó khăn.

0

Bình luận

Thiết lập văn bản

Chọn font chữ

Nội dung sẽ hiển thị như thế này