Đóa hướng dương vĩnh hằng trong tim tôi
Chương 6 Chúng ta chỉ là bạn học thôi sao?
“Xin lỗi, không có vé thì không có cách nào khác cả.” Người thu vé vẫn khăng khăng không cho Minh Quân vào. Hướng Dương trả vé cho Minh Quân, lên tiếng. “Cậu vào xem đi, tớ không xem nữa.” Rồi cô chen ra khỏi đám đông. Minh Quân theo sau. “Hướng Dương, cậu giận à? Tớ không cố ý.” “Cậu chỉ có một vé sao lại không nói sớm chứ?” “Tớ sợ tớ nói thì cậu sẽ không đi nữa.” “Nhưng bây giờ đến rồi thì có tác dụng gì cơ chứ, vẫn không vào được đó.” Hướng Dương di mũi giày dưới đất. “Ai nói chứ, cậu vào trong đó xem một mình đi, tớ đợi ngoài này.” “Không được. Vé là cậu mua, cậu vào đi.” Minh Quân nhìn chiếc vé, nói. “Vé này là mua cho cậu mà. Nhanh lên, vào xem đi, sắp mở màn rồi. Không vào thì sẽ không kịp mất.” Cậu dúi chiếc vé vào tay Hướng Dương. Trời chợt đổ cơn mưa. Minh Quân nhìn bầu trời, than thở. “Mưa lúc nào không mưa lại ào xuống lúc này.” “Hai người kia có vào không, không thì chúng tôi đóng cửa.” Người thu vé hỏi. Hướng Dương trả vé cho Minh Quân. “Tớ không xem nữa.” Cánh cổng nơi biểu diễn khép lại. Ngàn hạt mưa buông xuống, xối xả. Vầng nguyệt bị một lớp mây mù che khuất. Khung cảnh nhuốm màu u ám. Minh Quân cởi áo khoác ngoài của mình khoác lên người Hướng Dương đang run cầm cập rồi cậu chạy đi mua ô. Cơn mưa khiến cái lạnh càng thêm lạnh. Màn mưa trắng xóa trong ánh đèn đường nhạt nhòa. Ở bên trong một căn phòng ấm áp. Alex nói với Eric đang ôm guitar sáng tác, tai đeo headphone, giọng hí hửng. “Bên ngoài khán giả tới đủ hết rồi lại có một nhóm người muốn mua vé đứng để vào nữa. Tôi là quý nhân của cuộc đời cậu đấy. Đúng là không nhờ tôi bỏ một khoản tiền lớn đi tuyên truyền làm sao có hiệu quả như ngày hôm nay được.” Alex tháo headphone của Eric ra. Eric bực bội. “Cậu làm cái gì thế?” “Cái gì à? Ngoài kia mấy chục ngàn người đang đợi cậu vậy mà giờ cậu còn thảnh thơi chơi guitar. Thiếu gia của tôi ơi, cậu nhanh lên một chút được không?” Eric đặt cây guitar xuống, đứng lên chuẩn bị đi ra ngoài thì Alex kéo lại. “Cậu ăn mặc bảnh bao một chút, sao lại mặc qua loa thế này. Thay bộ đồ khác ngay, tóc chải chuốt xịt keo vào để khuôn mặt đẹp trai cho khán giả thấy được không?” “Khán giả đến là để nghe tôi hát chứ không phải để nhìn vẻ ngoài của tôi.” Eric nói xong liền có hai vệ sĩ mở cửa. Buổi trình diễn bắt đầu. Ở bên ngoài, Hướng Dương nghe thấy tiếng hò hét của đám fan hâm mộ. Cô quay đầu nhìn vào bên trong với vẻ tiếc nuối, hai bàn tay giữ chặt lọ hoa. Minh Quân chạy lại tung ô lên đầu hai đứa. “Xin lỗi cậu, hại cậu không xem được buổi biểu diễn còn dầm mưa thế này.” Minh Quân cất giọng áy náy trong màn mưa giăng kín đất trời. Hướng Dương lắc đầu, cười nhẹ. “Xem hay không cũng không sao.” “Cậu nói dối. Thật ra tớ biết cậu rất mong chờ để được xem buổi ca nhạc hôm nay. Cậu Eric đó thật sự có sức hấp dẫn như thế sao?” Minh Quân nhìn lọ hoa trong tay Hướng Dương, nói tiếp. “Cậu ta đã tặng cậu lọ hoa này đúng không? Cậu không cần phải hỏi vì sao tớ biết, cậu chỉ cần nói cho tớ biết trong tâm trí cậu, Eric thật sự quan trọng đến thế sao?” Minh Quân buồn bã hỏi. Hướng Dương im lặng, tay nắm chặt lọ hoa hơn nữa. Mưa rơi liên miên hòa cùng với những ngọn đèn chạy song song trong thành phố. Buổi tối se sắt và tĩnh lặng. “Tớ hiểu rồi.” Minh Quân giao chiếc ô cho Hướng Dương. Hướng Dương ngước lên, ngạc nhiên hỏi. “Cậu muốn đi đâu?” “Tớ nghĩ buổi biểu diễn cũng sắp kết thúc rồi, không biết có đường nào để vào bên trong không nữa. Đã đến rồi cũng phải gặp mặt chứ.” Nói rồi Minh Quân chạy đi tìm cách đưa Hướng Dương lẻn vào bên trong. Buổi biểu diễn thành công. Alex tổ chức tiệc rượu, nói. “Hôm nay cảm ơn sự giúp đỡ của anh em nhân viên dành cho tôi và Eric. Cảm ơn mọi người. Điều quan trọng nhất chính là buổi biểu diễn của Eric chúng ta hôm nay đã được thể hiện cực kỳ hoàn mỹ. Không chỉ fan của cậu ấy mới điên cuồng đến cả tôi xem cũng cảm thấy muốn phát điên vì cậu ấy.” Tất cả nhân viên cùng nâng ly chúc mừng buổi biểu diễn thành công mỹ mãn. Eric chỉ uống có một ngụm rồi rời khỏi phòng. Vừa ra đến cửa, đám fan cuồng nhiệt ấy vẫn chưa chịu rời đi, la hét đòi gặp Eric chụp hình nên cậu đi ngược trở lại. Minh Quân tìm được một con đường nhỏ có thể vào được bên trong tòa nhà, cậu liền dẫn Hướng Dương đi theo. Vừa đi Minh Quân vừa nói. “Tớ đã thám thính tình hình rồi đi lối này là vào được. Tớ còn nhìn thấy Eric ở phòng nghỉ sau khán đài. Đi theo tớ.” Minh Quân dẫn Hướng Dương vào trong căn phòng mà cậu nói nhưng không nhìn thấy Eric đâu cả. “Lạ thật, vừa rồi tớ còn nhìn thấy cậu ta ở đây kia mà.” “Rốt cuộc cậu có nhìn thấy không? Nơi này giống như mê cung vậy.” Hướng Dương ngó tứ phía, mặt ngơ ngác. “Cậu ta vừa ở đây mà.” Minh Quân nhìn thấy Alex liền bước đến. “Xin chào.” Alex quay người lại. “Hai người là...” “Chúng tôi là người của vườn hoa Đồng Thoại, hoa của buổi biểu diễn hôm nay là giám đốc của các người đặt chỗ chúng tôi đấy.” “À ra thế, chính tôi là người đã gọi điện đến đặt hoa. Mà hai người đến đây để xem buổi biểu diễn à?” Alex gật gù. “Phải.” Minh Quân khoác vai Hướng Dương, nói. “Cô ấy muốn gặp Eric.” Alex bật cười. “Mỗi ngày có biết bao nhiêu người muốn đòi gặp Eric, làm sao cậu ấy có thể đáp ứng hết được chứ. Thật là...” “Xin cậu đấy, hãy thông cảm một lần đi mà. Làm ơn đi, cho cô ấy gặp đi.” Minh Quân lắc cánh tay Alex đến mức muốn rụng xuống luôn. Alex bực mình, hất tay Minh Quân ra. “Làm gì thế? Cậu tưởng tôi là gậy cổ vũ à, lắc cái gì mà lắc.” Alex quay sang Hướng Dương. “Cô gái à, Eric biểu diễn cả buổi nên rất mệt, cô có thể để cậu ấy nghỉ ngơi được không? Nếu không thì thế này lần sau hai người dắt theo nhiều người hơn mua vé đứng để nghe cậu ấy hát đi. Lúc đó hai người có thể gặp được Eric, được chứ?” “Xin anh nói với cậu ấy tôi là Hướng Dương, tôi là bạn học thời trung học với cậu ấy.” Hướng Dương nói. Alex ôm bụng cười. “Tôi còn tưởng cô là cô giáo cấp ba của cậu ấy nữa chứ.” “Thật đấy. Tôi đúng là bạn học thời trung học của cậu ấy.” Hướng Dương lặp lại. “Cô gái à, thật sự không nên dùng lại chiêu này nữa đâu. Hai người đừng làm phiền tôi nữa được không?” Alex định bỏ đi thì Minh Quân kéo lại. “Xin cậu đấy, cậu phải giúp cô ấy gặp được Eric.” Alex gọi hai vệ sĩ đến. “Cậu canh cửa để làm người mẫu à? Sao lại để bọn họ vào quấy nhiễu vậy hả? Mang họ ra ngoài ngay.” Một trong hai vệ sĩ nói với Hướng Dương và Minh Quân. “Thật xin lỗi, mời ra ngoài cho.” Hướng Dương chìa lọ hoa ra, nói với Alex. “Hãy đưa vật này cho Eric, cậu ấy nhìn thấy nhất định sẽ hiểu. Cầu xin anh đấy.” Alex nhận lấy lọ hoa. Hướng Dương nói thêm trước khi hai vệ sĩ đuổi cô và Minh Quân ra ngoài. “Anh nhất định phải nói với cậu ấy tôi đứng ngoài đợi cậu ấy nhé. Không gặp không về. Anh nhất định phải nói đấy.” Alex nhìn lọ hoa, lẩm nhẩm. “Trò gì không biết. Thời đại nào rồi còn bạn cùng bàn cùng lớp rồi không gặp không về.” Tiện tay, Alex ném lọ hoa vào sọt rác kế đó. Eric bước ra từ phòng vệ sinh, nhìn thấy hai vệ sĩ đẩy vai của Hướng Dương và Minh Quân. Cậu nghĩ là fan vào làm phiền nên cũng không nghĩ ngợi nhiều, quay vào phòng, hỏi Alex. “Xảy ra chuyện gì thế?” “À chỉ là fan hâm mộ thôi, mấy fan cuồng đòi gặp cậu ấy mà. Dù sao đi nữa thì cũng phải quen dần mấy chuyện này. Mau đi thay đồ, chúng ta phải đi đến tiệc mừng công.” Alex khoát tay. Minh Quân cầm ô che cho Hướng Dương. Cả hai đứng đợi ngoài cổng. Minh Quân nhìn vào trong, nói. “Rốt cuộc tên đó có đến không nữa.” “Chỉ cần cậu ấy nhìn thấy cái lọ hoa đó cậu ấy nhất định sẽ đến.” Hướng Dương nói, khẳng định chắc chắn. Tất nhiên Eric sẽ đến với điều kiện là cậu nhìn thấy lọ hoa. “Thế thì đợi thôi.” Mưa vẫn rơi, nặng hạt hơn. Tiếng mưa rơi lộp bộp trên tán ô. Tiếng gió gào thét. Mọi âm thanh hỗn tạp như xé tan không gian u tịch. Mảnh trăng trên trời mờ ảo, vùi trong mây. Đám mây đen trĩu thấp ở phía Tây, sà xuống những mái ngói đen kịt. Dãy phố sáng rực ánh đèn chìm trong màn mưa hiu hắt. Alex và Eric đi bằng con đường khác đến gara. Ngồi trong xe, Alex huyên thuyên. “Buổi mừng công chắc chắn sẽ đầy fan của cậu. Cuối cùng cánh nhà báo sẽ nâng cậu lên làm tiêu điểm của tin tức. Chúng ta phải tạo vài tin tức sốt dẻo sau đó ngày mai là có thể lên trang bìa rồi.” Eric đeo phone, ngó ra ngoài cửa sổ. “Eric, cậu biết không? Buổi biểu diễn hôm nay của cậu đúng là tuyệt vời. Cậu không nhìn thấy dưới khán đài đâu, fan hâm mộ la hét phấn khích, cứ lắc hệt như đi quán bar vậy đến cả tôi cũng phải lắc không ngừng.” Eric tìm gì đó trong chiếc túi mà mình luôn mang theo. Alex hỏi. “Cậu tìm gì thế?” “Lời bài hát tôi vừa viết đâu rồi?” “Đừng vội, cứ từ từ tìm đi.” “Nhất định là làm rơi ở hậu đài rồi. Tôi phải quay trở lại lấy.” Alex ngáp to, nói. “Một bài hát có là gì đâu, sáng tác bài mới đi. Giờ chúng ta phải đi tới buổi tiệc, ở đó có biết bao nhiêu fan đợi cậu.” “Bài hát đó đối với tôi rất quan trọng. Tôi muốn quay về.” Eric kiên quyết. “Cậu không đi, tôi tự đi một mình. Dừng xe… tôi nói là dừng xe có nghe không?” Alex ra hiệu cho tài xế quay xe lại. Vào căn phòng khi nãy, Eric bật đèn tìm khắp nơi. Alex đi theo, làu bàu. “Bài hát quan trọng gì mà phải tìm ngay bây giờ? Cậu xem này ở đây cái gì cũng không có nếu có cũng sớm bị tạp vụ dọn mất rồi.” Eric chạy ra ngoài đến chỗ thùng rác, lục tung cả lên. Alex bịt mũi. “Dơ quá, cậu đừng bới nữa.” Tìm không thấy giấy viết nhạc nhưng Eric lại tìm được lọ hoa của Hướng Dương mà Alex vứt vào. Khoảng trời kí ức tuổi thơ hiện về trong tâm trí cậu, chưa từng mờ phai. Lọ hoa này chỉ có hai, cậu một lọ, Hướng Dương một lọ. Lọ của mình cậu đang giữ, vậy lọ này chắc chắn là của cô rồi. Alex khều lưng Eric. “Cậu nhìn gì mà thẫn thờ ra đó vậy?” “Cái lọ này… sao lại ở đây?” “Còn không phải của cái cô gì là fan say mê cậu hay sao, nói mình tên là Hướng Dương gì đó. Thật hết nói nổi.” |
0 |