Chương một, tập 2: Bắt đầu hiểu nhau
Truyện 3: Giờ tí canh ba, có ai ở nhà? Trong Tây Du Ký, khi Tôn Ngộ Không đến học đạo với Tổ sư Bồ Đề (Bồ Đề Tổ Sư – 菩提祖師), và ngài đã dùng cách gõ ba cái vào đầu để truyền tín hiệu ngầm cho Ngộ Không như một ẩn dụ đậm chất Thiền Tông. Cụ thể đoạn ấy: Khi Tôn Ngộ Không đến học đạo, được Tổ Sư thu nhận làm đệ tử, nhưng ban đầu chỉ dạy những điều thường, ngài không truyền đạo pháp trường sinh. Một hôm, sau khi nghe Ngộ Không tha thiết cầu xin, Tổ Sư không nói gì cả, chỉ gõ ba cái vào đầu Ngộ Không rồi bỏ vào trong. Tôn Ngộ Không lúc đầu không hiểu, nhưng sau suy nghĩ kỹ, nhận ra đây là ám hiệu, liền đến canh ba nửa đêm, lén vào phòng Tổ Sư (như "bất chánh bất tà" cũng là một kiểu thiền ý) để học đạo. Suy ra, việc bị gõ ba cái vào đầu nó không chỉ là ám hiệu, mà còn là hình ảnh tượng trưng cho Thiền tông. Hay nói cách khác, sự giác ngộ không đến từ lời nói trực tiếp, mà từ trực chỉ nhân tâm, kiến tánh thành Phật, tức là chỉ khi học trò đủ căn duyên, thì một hành động không lời (gõ đầu) mới trở thành mật ngữ giác ngộ. Canh ba là giờ linh thiêng, vắng lặng, tượng trưng cho sự tĩnh lặng của tâm. Chỉ khi tâm hoàn toàn lặng thì đạo mới vào được. Có ai gặp được Bồ Đề Tổ Sư chưa nào? Có ai từng nghe thấy ba tiếng gõ không lời? Có ai đã từng biết mình phải đến… đúng giờ tí canh ba? Hay vẫn còn chờ một ai đó gõ nhẹ vào đầu nhỉ? Có thể không cần ai gõ nữa. Có thể chỉ cần đủ tĩnh lặng thì sẽ nghe thấy. Một tín hiệu nhỏ, một tia sáng, một ý nghĩ kỳ lạ vừa kịp thoáng qua , có khi chính là mật ngữ ấy. Đừng đợi nữa. Nếu bạn đang đọc đến đây, thì đây là ba tiếng gõ. Tách. Tách. Tách. Giờ tí canh ba. Đạo tràng đang mở cửa, mà nếu không mở ta cứ leo cửa sổ mà vào cũng được, chẳng ai trách đâu. Truyện 4: Hoa Cúc Tâm Linh Hội Kẻ Đã Quen Mặt - Tập 2 Tĩnh lặng bao trùm căn phòng. Người đàn ông bừng tỉnh khỏi giấc ngủ chợp nhoáng, đầu óc còn váng vất những câu chuyện vừa nghe được. Anh ngồi thẳng dậy, ánh mắt vô tình lại chạm vào chiếc tủ gỗ. Chiếc gương nhỏ, vuông vắn vẫn nằm nguyên trong ngăn tủ dưới cùng, nhưng anh biết, kẻ bên trong đang chờ đợi. Anh chậm rãi lấy chiếc gương ra. Vừa mở nắp, kẻ trong gương đã nhếch mép, cười mỉa mai: "Sao nào, ông thấy chưa? Cứ thả tôi ra, chúng ta 'song kiếm hợp bích' mới phát huy hết võ công đã học được." Người đàn ông lắc đầu, giọng mệt mỏi: "Thôi ông thôi, ông tinh tướng vừa phải thôi. Núi này cao có núi khác cao hơn, đi đêm lắm thì có ngày gặp ma." "Ôi giời, lo làm gì cho mệt," gã trong gương lại phá lên cười. "Gặp cao nhân thì bái sư, học thêm, có gì đâu mà phải ngại. Mà mình không ngại, thì người ta lại ngại. Hị hị." "Cũng đúng," người đàn ông khẽ đáp, ánh mắt vẫn đầy hoài nghi. "Nhưng ông ra tay nhanh quá. Lỡ chết người thì tôi phải chịu tội thay cho ông à? Nói gì thì nói, tôi vẫn không thể tin tưởng ông tuyệt đối." Kẻ trong gương hếch mặt đầy vẻ bất cần: "Ơ, ông bị làm sao đấy? Đã ra chiến trường rồi thì phải đánh hết khả năng, đánh như chẻ tre, chẻ tới gốc rễ mới hiệu quả. Đánh nó cũng đã cái tay, chửi nó cũng sướng cái miệng. Ông cũng phải cho tôi chút 'lợi ích' chứ, xem như đó là tiền công của tôi đi. Mà còn thở là còn quánh tiếp đó nha!" Người đàn ông cau mày, kiên quyết: "Nhưng chết người mang tiếng lắm! Tôi đâu phải cái tay bậc mã ôn, chỉ muốn đi cho hết ván cờ này thôi." "Con mẹ nó," gã trong gương bỗng gằn giọng. "Đã tới đây rồi ông vẫn chưa hiểu ra à? Vạn sự tùy duyên, ta không vào địa ngục thì ai vào địa ngục đây chứ hả?" "Ừ, ông nói vậy cũng không phải là không có lý," người đàn ông trầm ngâm. "Vậy giờ ta thỏa thuận với nhau thế nào đây?" Kẻ trong gương sáng mắt, vẻ mặt đắc ý hiện rõ: "Cái đấy thì tính sau đi. Con mẹ nó, đi hành tẩu giang hồ mà không có ngân lượng, uống rượu, ăn thịt, thì còn gì là chí khí nam nhi nữa. Bây giờ tôi dắt ông đi kiếm ngân lượng." Nghe đến đây, người đàn ông hoảng hốt, xua tay lia lịa: "Thôi thôi thôi, con lạy bố! Kiếm ngân lượng theo cái cách của ông thì khi xuống hoàng tuyền, Diêm Vương cũng không nhận chúng ta đâu." Kẻ trong gương nhướn mày, tỏ vẻ khó hiểu: "Tại sao? Ông nói thử nghe coi. Cách của tôi lúc nào chẳng hiệu quả? Ông sợ gì?" Người đàn ông cười méo xệch: "Hay lắm. Tôi sợ là Diêm Vương sẽ nói: 'Không phải là ta không muốn nhận ngươi, nhưng... địa ngục cũng phải có tiêu chuẩn của nó, chưa có xây khu compound'!" Nghe câu nói của người đàn ông, kẻ trong gương phá ra cười lớn, tiếng cười vang vọng trong không gian tĩnh lặng, nghe vừa giễu cợt vừa đầy vẻ hứng thú. "Giờ thì ông nói hay! Thế ông có kế hoạch gì không? Đừng lại rước thêm một đống rắc rối vào thân, rồi lại ngồi than vãn với tôi." Người đàn ông ngẩng cao đầu, ánh mắt anh lóe lên một tia sáng kiên định chưa từng thấy. Anh nhìn thẳng vào kẻ đang nheo mắt cười đắc ý, giọng nói trầm ấm nhưng dứt khoát: "Ông cứ chờ đó. Lần này, tôi sẽ cho ông biết thế nào là nghệ nhân, và sống thế nào là sống như một người nghệ sỹ." Vừa dứt lời, anh nhẹ nhàng đóng chiếc gương lại. Màn đêm đã hoàn toàn buông xuống. Không còn chút ánh sáng nào từ bên ngoài lọt vào. Căn phòng chìm trong bóng tối, và cả hai, "nghệ nhân" và "cái tôi" đầy kiêu ngạo, đều lặng im chờ đợi. |
0 |