Chương 20: Phương (2)
Lớp 10 qua đi. Lên 11, Việt đối với Mai vẫn một mực si tình.
Giữa giờ nghỉ, dưới sân trường, ngoài hành lang, không biết bao lần tôi đã bắt gặp cái nhìn say đắm của cậu dành cho cô bạn may mắn ấy. Bạn bè trong lớp, ai cũng ít nhiều nhận ra tình cảm của Việt. Chỉ duy cái người đáng lẽ ra cần phải rõ nhất kia lại hoàn toàn dửng dưng.
Đúng thế. Tôi không hiểu Mai có biết Việt thích mình không, nhưng nhỏ chưa từng và cũng không hề làm ra hành động gì chứng tỏ bản thân để tâm tới điều đó. Mỗi giờ lên lớp, Mai chỉ tập trung nghe giảng, làm bài tập, thi thoảng ậm ừ với tôi vài ba câu chuyện tầm phào. Nhỏ không phải người cởi mở, nếu không muốn nói là thờ ơ.
Thờ ơ đến đau lòng.
Mỗi lúc thấy Việt ngây người dõi theo Mai, tôi chỉ ước mình có thể đứng ra trước mặt cậu và hét lên thật to. Không, cầu xin cũng được.
Rằng, cậu làm ơn, đừng cố gắng tìm cách chạm tới trái tim của nhỏ nữa!
Nhỏ, chẳng có trái tim đâu…
***
Buổi sớm mùa đông năm ấy, tôi vừa bước chân vào cửa lớp đã thấy cái Huyền, hội trưởng hội bà tám, đang thậm thụt gì đó với mấy đứa con gái phía cuối lớp, ra vẻ trọng đại lắm.
- Biết gì chưa? Giờ Toán hôm thứ hai, Hà béo nhìn thấy lớp trưởng trầm ngâm ngồi vẽ hình ai đó vào sổ tay đấy!
Cả lũ liền ồ lên:
- Cái gì? Minh á? Không tin không tin!
- Hà béo đầu to mắt cận, chắc chắn nhìn nhầm đồ thị thành hình người rồi.
- Im lặng! – Huyền đập tay xuống bàn, dõng dạc. – Hà béo nói là một đứa con gái tóc buộc đôi bên, đang quay lưng lại. Mà không chỉ có một hình thôi đâu, nhiều lắm! Hầu như trang nào cũng có. Bọn mày nghĩ xem, là ai hả?
Cây viết trên tay tôi cứng lại. Còn đám con gái thì náo loạn cả lên, tranh nhau nói:
- Còn ai trồng khoai đất này nữa! Mai! Là cái Mai rồi!
- Phải phải! Chỉ có thể là nó!
- Chẳng nhẽ lớp trưởng thích nhỏ đó sao? Có thấy nói chuyện với nhau bao giờ đâu?
- Trông thế mà cũng lắm anh xin chết nhở? Còn cả Việt nữa chi?
- Tình tay ba bọn mày ơi! Như phim luôn á!
Tôi cúi đầu lặng thinh giữa muôn vàn âm thanh líu ríu phía sau, chẳng biết vì đâu mà bỗng thấy lạnh lòng. Không nói đâu xa, anh chàng lớp trưởng trong câu chuyện của bọn nó ấy ngồi ngay bàn dưới tôi. Đầu năm lớp 10, Minh và Mai chính là hai người có điểm kiểm tra chất lượng cao nhất khối. Nghe đâu bọn họ cấp hai còn học chung trường.
Minh đẹp trai lắm! Da trắng mũi cao, đôi mắt đen thẳm rất có hồn. Từng đường nét trên khuôn mặt cậu ta đều thanh thoát và sắc sảo, hệt như bức tượng được tạc nên từ bàn tay của một nghệ nhân điêu khắc bậc thầy. Nhưng trái ngược hoàn toàn với Việt, ở Minh luôn toát ra cái vẻ kiêu kì xa cách, khiến cho tất thảy lũ bạn học chúng tôi chỉ có thể “kính nhi viễn chi” [1] khi gặp cậu. Ngưỡng mộ, nhưng chẳng dám tới gần.
Minh và Mai dù đứng sát nhau trong danh sách lớp, nhưng tôi chưa từng thấy hai người bọn họ nói chuyện, giao tiếp đơn sơ hay thậm chí chỉ đơn thuần là chạm mặt.
Họ mỗi ngày đều lướt qua nhau đầy xa lạ. Một sự xa lạ rất - không - bình - thường.
Sự xa lạ của những kẻ đã từng vô cùng căm ghét nhau.
Hoặc đã từng vô cùng…
… yêu nhau...!
Tôi bắt đầu cảm thấy lo lắng. Tôi lo tin đồn kia là thật. Minh thích Mai thật.
Đến lúc ấy, liệu Việt… sẽ thế nào?
***
Hoang mang chưa được bao lâu thì đùng một cái, tôi đã gặt được lời giải. Vào một ngày đặc biệt, bởi một cách tình cờ.
Buổi sinh hoạt dưới cờ sau kì nghỉ Tết năm lớp 11, tôi buộc phải bỏ hàng để chạy lên lấy đồ trong khi tiết mục văn nghệ đầu tiên đã sắp sửa mở màn. Giữa cái lạnh tê tái cuối đông ấy, tôi đã nhìn thấy Minh.
Anh bạn lớp trưởng trầm lặng đang đứng trước bàn tôi, nói đúng hơn, là trước chỗ ngồi của Mai, và lẳng lặng kẹp một vật vào trong cuốn sách vật lý dày cộp đặt trên đó.
Trước cảnh tượng bất ngờ này, tim tôi lập tức nện xuống lồng ngực một nhịp thật mạnh, hai chân ríu vào nhau tìm chỗ trốn. Bên dưới sân, chiếc loa thùng đã bắt đầu gióng lên những giai điệu vui nhộn trong tiếng vỗ tay như pháo nổ. Chỉ riêng tôi vẫn đứng chết trân sau cánh cửa lớp nặng nề, giữa bốn tầng học trống không vắng lặng.
Đợi Minh đi rồi, tôi mới bước ra khỏi chỗ nấp. Hành động bí ẩn của Minh cùng cuốn sách ghi tên Mai trên mặt bàn kia cứ xoay vòng vòng trước mắt. Cậu ta đã kẹp thứ gì vào trong sách? Thư tình chăng? Vậy đúng là Minh thích Mai thật?
Cái cảm giác bồn chồn mới đầu chỉ nhen nhóm, giờ đã ngùn ngụt bốc lên như một ngọn lửa. Sự tò mò, nhưng trên hết là khao khát muốn biết sự thật đã hối thúc tôi cầm lấy cuốn sách.
Một chiếc đĩa CD [2] kèm theo phong bì đã được dán kín rơi ra, trên mặt đề một tuồng chữ rất đẹp: “Gửi Thanh Mai”.
Trong một giây, lá thư cùng cái đĩa nọ đã bị ném vào ngăn sâu nhất trong cặp tôi.
Kéo khóa lại.
Thật chặt.
Một ngày đầu xuân lạnh buốt.
14 tháng 2 năm 2004.
***
Mùng 8 tháng 3, cuối cùng Việt cũng đã bày tỏ với Mai tình cảm chôn giấu bấy lâu trong lòng mình.
Mặt cậu ấy đỏ bừng lên, còn ánh mắt cương nghị mọi khi lại khe khẽ cụp xuống. Nhìn kỹ ra, tôi còn thấy lồng ngực bên dưới chiếc áo sơ mi đồng phục kia cứ liên tục phập phồng trong những nhịp thở hỗn loạn. Chắc hẳn, cậu cũng đang run lắm.
Trong sự cổ vũ của bạn bè, Việt mạnh dạn bước lên, trân trọng trao cho người mình thích những đóa hồng thắm đỏ. Có lẽ suốt cuộc đời này tôi cũng chẳng bao giờ được nhìn thấy thứ gì đẹp đẽ hơn thế nữa.
Nó đẹp, vì nằm trong tay Việt.
Và vì nó cũng chính là trái tim của người con trai tôi vẫn hằng khát khao.
Khi yêu một người đến mức độ nào đó, ý tôi là tuyệt vọng, có lẽ người ta sẽ chẳng còn cảm giác ghen tuông.
Mà chỉ hoài đau khổ.
Lúc Mai đưa tay đón lấy món quà thơm ngát tuyệt đẹp ấy, tim tôi cũng theo đó mà vỡ ra.
Và tôi đã nghĩ rằng, mình sẽ khóc.
Nhưng không. Miệng tôi lại cứ vô thức cong lên.
Cong mãi.
Chỉ cần được thấy lại nụ cười tuyệt đẹp của cậu ấy thôi, tôi sẵn sàng đánh đổi tất cả.
Dù cho đó có là nước mắt của chính mình.
…
Tối hôm ấy, tôi đã ngồi nghe trọn chiếc đĩa CD lạc lối hôm nào.
Từ đầu đến cuối đều là những bản ghi-ta độc tấu nối tiếp nhau. Có nhạc trẻ, có nhạc nước ngoài, có cả bản nhạc mà tôi từng thấy trên chương trình dự báo thời tiết.
Gần một tiếng đồng hồ trôi qua. Tôi đã nghĩ có lẽ đây cũng chỉ là đĩa nhạc không lời quà tặng bình thường thì bỗng nhiên, một giai điệu thân quen cất lên cùng với giọng hát mà chỉ vừa mới nghe qua thôi đã khiến tôi giật bắn.
Giọng của Minh?!
Tôi dựng người dậy, trái tim cũng bắt đầu đập dồn. Đúng! Chính xác là giọng của cậu ta. Khá trong, trầm, đầy từ tính và ngữ điệu thì hết sức đặc biệt.
"Em, đã biết bao ngày bên em,
Là anh đã có bấy nhiêu ngày yêu em.
Nhưng em vẫn ngây thơ không biết tình anh,
Thầm yêu em nên tim đau… rã rời…” [3]
Chẳng phải là “Trái tim bên lề” của Bằng Kiều đấy ư? Bài hát cực kỳ nổi tiếng, có thể coi là “thánh ca tỏ tình” trong đám học trò chúng tôi thuở ấy. Tôi nín thở, căng tai ra nghe không sót từ nào. Tiếng đàn mộc mạc, thanh âm không khác gì so với những bản nhạc lúc nãy, nhưng có lúc lại bị lẫn với tiếng áo gió sột soạt nhỏ xíu.
Tôi lập tức bụm miệng lại thật chặt.
Là Minh đang vừa đàn vừa hát sao?
Có khi nào…
Có khi nào cậu ta đã đàn nguyên cả chiếc CD này để tặng Mai không?!
“Anh đã thấy bao người yêu em,
Tim anh đã nhức nhối thinh lặng bên em.
Nhìn em yêu tuy ngay đây nhưng rất xa xôi,
Vì tim em đã trót trao ai rồi…” [3]
Giọng của Minh rất vang, rất thật, và cũng rất tình cảm. Tôi đờ ra, cứ nhìn vào lá thư dán kín vẫn đang nằm trên bàn suốt một lúc lâu rồi lại tự mình lẩm bẩm. Không. Không có gì đâu. Đây chỉ là một bài hát, và Minh cũng chỉ đơn giản là đang biểu diễn lại nó mà thôi.
Với cậu ta, với người trong lòng Việt, nó vốn chẳng có ý nghĩa gì hết!
Ngay tức khắc, tôi chộp lấy phong thư đó, ném thật sâu vào hộc tủ bên dưới bàn học. Sau còn đặt cả chồng dày sách vở lên, chôn đi hoàn toàn. Tôi sẽ không mở nó. Sẽ không bao giờ mở! Không phải vì tôn trọng sự riêng tư của hai người bọn họ, tôi chỉ không muốn mình phải nghĩ ngợi gì. Càng không muốn có khoảnh khắc nào đó cảm thấy tội lỗi hay day dứt!
Suy cho cùng, tôi cũng chỉ đang cố gắng khiến cho mọi chuyện trở nên đơn giản hơn thôi. Việt đã tỏ tình rồi. Vậy thì cái thứ này đâu còn cần đến làm gì nữa?
Tôi không thể ngăn cản người khác thích Mai được. Vậy nên, đây chính là điều duy nhất tôi có thể làm cho cậu ấy!
…
“Vì em đã trót yêu ai em mãi vô tình không nhận ra,
Tình yêu anh đã trao em bấy lâu nay…
Một trái tim bên lề rất đau,
Vì biết em chẳng hề biết đâu,
Tình yêu anh đã trao em rồi…” [3]
Xin lỗi Minh.
Nếu hạnh phúc là một lối đi quá chật hẹp không phải ai cũng có thể đặt chân lên, kể cả tôi đi nữa, thì tôi tình nguyện làm tất cả để dành cơ hội đó cho Việt.
***
Sau đó không lâu, đúng như tôi đã nghĩ, Việt với Mai chính thức trở thành một cặp.
Mỗi ngày trôi qua, Việt vẫn say sưa dõi theo nhỏ khắp nơi như trước kia. Khác chăng, là với đôi môi luôn khe khẽ mỉm cười, cùng ánh mắt lấp lánh hạnh phúc.
Một thứ hạnh phúc ngọt ngào.
Tôi nhìn cậu, cũng thường theo đó mà cảm thấy hạnh phúc theo.
Một thứ hạnh phúc đau đớn.
Đơn phương, dường như đó mới chính là thứ tình cảm thuần khiết nhất. Có thể tự nguyện trao đi tất cả, và không hoài mong nhận lại gì cả.
Ví như tôi thích Việt. Mãi mãi thích cậu.
Và Việt lại thích Mai.
Vĩnh viễn thích Mai…
…
Một sáng đầu năm lớp 12, khi tôi đang lúi húi tìm cách kéo chiếc xe đạp của mình ra khỏi bãi đậu chen chúc thì chợt thấy một cánh tay con trai vươn ra.
- Để tớ giúp Phương!
Thắng?
Cậu bạn ngồi cùng bàn và cũng chơi thân nhất với Việt trong lớp này?
Phía bên kia, Mai đang ôm túi xách đứng dưới mái hiên chờ Việt. Tôi chán nản quay người lại, vô thưởng vô phạt cười với Thắng một cái.
Hôm đó, anh chàng ấy về cùng đường với tôi, đến tận đầu ngõ.
Những ngày sau, Thắng liên tục xuất hiện ở mọi nơi trong tầm mắt tôi, lúc ngoài hành lang, khi trong căng-tin. Chẳng khó khăn gì để tôi nhận ra sự quan tâm đặc biệt của cậu ta dành cho mình.
Ừ thì cũng được. Tôi cũng không ghét Thắng. Cậu ấy lại còn là bạn thân của Việt nữa, hẹn hò với cậu ấy càng tốt chứ sao.
Đã không phải là Việt rồi, thì ai khác cũng đều như nhau cả.
Lễ tình nhân, tôi đã nở một nụ cười đầy giả dối khi nhận lấy bông hoa hồng đỏ bằng sáp thơm trên tay Thắng. Rồi khi thứ mềm mềm âm ấm nào đó nhẹ lướt qua môi mình, tôi đã lập tức tưởng tượng ra hình ảnh Việt trong đầu. Ngẩn ngơ nghĩ rằng người con trai vừa hôn mình kia, chẳng phải ai khác ngoài cậu ấy.
Nụ hôn đầu tiên khiến cho Thắng không khỏi ngại ngùng xen lẫn sung sướng. Còn tôi vẫn như mọi khi, cười một cách ngọt ngào với cậu.
Có vẻ như là tôi không phải chỉ đang đeo mặt nạ nữa.
Mà tôi, đã hòa làm một cùng với nó rồi.
***
Tôi yên ổn đi giữa những ngày tháng học tập và hẹn hò nhạt nhẽo, bên cạnh người tôi yêu và người cậu ấy yêu.
Cũng có vài hiểu lầm xảy ra, thậm chí hai người bọn họ còn từng hờn giận đến nỗi chia tay rồi lại nối lại. Nhưng nhìn chung thì vẫn quấn quít lắm.
Việt mà. Ai chống lại nổi sự dịu dàng của cậu ấy cơ chứ? Cũng làm gì còn ai trên đời này xứng đáng với những điều tốt đẹp nhất hơn cậu ấy nữa đâu?
Cho đến khoảnh khắc tôi nhìn thấy Việt trầm ngâm ngồi trong góc khuất của hành lang, tách biệt hẳn với sân khấu sôi động của hội trại mừng ngày thành lập Đoàn bên dưới.
Cậu ấy chìm vào trong bóng tối, tì cả hai khuỷu tay lên cặp chân dài của mình mà ôm lấy khuôn mặt đầy đau khổ. Đôi mày đậm của cậu khẽ run lên, và ánh mắt thì cứ như một đứa trẻ đang gồng mình chịu đau chứ nhất quyết không khóc.
Việt vẫn như xưa, bất cứ khi nào, bất kể ở đâu, tầm mắt của cậu vĩnh viễn chỉ dõi theo có một người.
Dưới sân, Minh vẫn đang ôm đàn, không ngừng hát lên những giai điệu đẹp đẽ với chất giọng trầm buồn quen thuộc, có phần còn day dứt hơn cả những gì tôi được biết từ chiếc đĩa CD ngày đó.
Giây phút ấy, tôi mới bàng hoàng hiểu ra tất cả.
Và nếu như chút lý trí còn sót lại không kịp níu chân, hẳn tôi đã chẳng thể ngăn mình bước ngay tới và ôm lấy Việt thật chặt.
...
Buổi ca nhạc kết thúc, Việt vẫn lặng thinh ngồi đó, không di chuyển, cũng chẳng cất lời. Ánh mắt đau thương không hề cụp xuống. Và tôi đã ngỡ Việt không hề phát hiện ra sự có mặt của tôi nếu như cậu không đột nhiên giật giọng gọi, ngay lúc tôi dợm bước:
- Đừng gọi Mai!
Tôi giật mình ngoảnh lại. Việt không ngẩng lên, nhưng không hiểu sao tôi lại cảm thấy hình như cậu đang cười. Một nụ cười tràn ngập đau khổ. Đến mức tôi đã không cầm lòng nổi mà hét lên, hét vào mặt cậu ấy:
- Tớ - sẽ - gọi! Vì hiện tại cậu mới là bạn trai của Mai. Là cậu, chứ không phải Minh!
Việt vội bật người dậy, túm chặt lấy khuỷu tay tôi. Lần đầu tiên trong suốt từng ấy năm, tôi mới biết tay Việt thực ra lại lạnh như thế, và run rẩy như thế.
- Tớ xin cậu! - Việt hạ giọng thật thấp, tay cũng siết lấy tay tôi đến tê bại. - Chỉ lúc này thôi, làm ơn hãy để Mai ở một mình…
Tim tôi đập lên thình thịch, nhưng không phải những nhịp hồi hộp thuở xưa khi đứng trước Việt nữa. Cái ý nghĩ cậu ấy đã luôn phải khổ sở thế này suốt bao lâu khiến cho lồng ngực tôi nghẹn cứng cả lại. Tôi giằng tay mình ra và chạy xuống cầu thang thật nhanh, trước khi những giọt nước mắt đau đớn xen lẫn ghen tuông của mình kịp rơi xuống.
Tôi không cam lòng!
Tại sao người mà tôi hết mực trân quý, đến mức không cả dám mơ mộng được chạm vào, lại chỉ là một sự lựa chọn do dự của kẻ khác thế này?
Tôi đã hy sinh tình yêu của mình rồi mà? Tôi cũng đã làm tất cả những gì có thể. Nhưng tại sao vẫn không thể khiến Việt được hạnh phúc?
Tại sao cho đến lúc này rồi, cậu ấy vẫn cứ cố chấp không chịu nhìn vào sự thật? Tại sao Việt lại thà chịu đau chứ nhất quyết không buông tay?
Tại sao cậu ấy lại yêu nhỏ mù quáng đến như thế?
…
Có phải tôi đã sai rồi không?
Là tôi đã sai khi cho rằng, vì Mai là người Việt đã chọn, nên có lẽ nhỏ cũng xứng đáng với cậu ấy?
Chắc chắn là tôi đã sai rồi.
Là tôi đã sai khi để cho thứ tình cảm mang tên “đơn phương” đó cắm rễ không chỉ trong mỗi trái tim mình, mà còn trong cả trái tim của người yêu tôi.
Lẫn người tôi yêu…
*******************
[1] Kính nhi viễn chi: Thành ngữ, ám chỉ sự kính nể nhưng không muốn lại gần
[2] CD: Compact Disk, đĩa quang, dùng để chứa âm thanh hoặc dữ liệu, được sử dụng phổ biến trong thập niên 90 2000
[3] Lời bài hát “Trái tim bên lề” của nhạc sĩ Phạm Khải Tuấn từng được ca sĩ Bằng Kiều thể hiện cực kỳ thành công vào đầu thập niên 2000