Chương 22: Những ngày tháng trôi
Chẳng mấy chốc, những cơn mưa phùn ẩm ướt của mùa xuân đã qua đi. Tiết trời khô ráo trở lại cũng là lúc những ngày tháng quan trọng nhất của thời học sinh đang tiến đến thật gần.
Sáng hôm đó, tôi dậy sớm hơn mọi ngày, cẩn thận ngồi xếp từng chiếc áo bông dày vào trong tủ. Không còn bao đám mây dày đặc âm u che kín cả bầu trời nữa, giờ đây, nắng mai đang ùa vào qua khung cửa sổ mở toang, quanh quẩn khắp mọi ngóc ngách nơi căn phòng nhỏ. Tôi đứng trước gương, bình thản khoác lên người bộ đồng phục quần xanh áo trắng quen thuộc, lơ đãng nhìn theo những đốm nắng tí hon đang mặc sức nhảy nhót trên bờ vai của mình.
Sau một mùa lạnh thật dài, da tôi càng trở nên trắng hơn, nhưng là cái vẻ trắng xanh thiếu sức sống. Mái tóc đen dài và khuôn mặt có phần gầy gò càng như tô đậm thêm sự mỏng manh, tẻ nhạt và lạnh lẽo. Đứa con gái trong gương nhìn tôi một hồi lâu, đôi mắt thật chăm chú.
Tôi nghĩ là nó hiểu, và luôn ủng hộ những gì tôi muốn làm.
…
- Mai ơi! Nhanh lên con. Muộn giờ rồi đấy!
- Vâng. Con xuống đây!
Tôi hô to một tiếng, vội vàng thu dọn mọi thứ rồi vơ lấy túi xách trên bàn, tập tễnh bước ra cửa. Dạo gần đây, do vết thương ở chân chưa lành hẳn nên ngày nào ba cũng đưa đón tôi tới trường.
Tôi cũng quyết tâm làm theo lời ba, thả lỏng đầu óc và dồn sự tập trung của mình vào những chuyện quan trọng trước nhất: kì thi tốt nghiệp và đại học. Dường như chỉ những lúc thất tình thế này tôi mới lấy được năng lượng tối đa để chuyên tâm vào học tập. Tôi vùi mình vào đại dương kiến thức, để cho những con số, đồ thị, công thức mặc sức cuốn mình đi. Mỗi ngày đều miệt mài làm đề thi thử đến tận khuya, đầu óc luôn ken đặc suy nghĩ về những dạng bài khó, đến một kẽ hở cũng chẳng còn.
Chiếc xe vừa đỗ xịch trước cổng trường, tôi đã vội vã trèo xuống. Vết thương ngay khoảng xương bánh chè khiến cho mọi cử động của khớp gối khá khó khăn. Nhưng cũng thật may đó chỉ là chấn thương phần mềm, xương không bị nứt.
- Từ từ thôi con gái. Tự đi lên lớp được chứ?
- Vâng, không sao ạ.
- Cố lên! - Ba cười xòa. - Mà tóc mới đẹp đấy!
Tôi ngượng nghịu gãi đầu. Vậy là mớ tóc dài thắt đôi bên đã không còn, thế vào đó là cái đuôi ngựa buộc cao đầy khỏe mạnh. Lúc đưa kéo lên, chính tôi cũng không ngờ là mình chẳng có chút do dự nào như thế. Dù đến giờ, tôi vẫn nghĩ cái trò hễ không vui là cắt tóc đó thật vớ vẩn, nhưng không thể phủ nhận vẻ ngoài mới mẻ có thể khiến con người ta cảm thấy phấn chấn hơn. Con mắt nhìn đời cũng sẽ khác đi một chút.
***
- Năm nay, sáu môn thi Tốt nghiệp chính thức bao gồm: Văn, Toán, Lý, Hóa, Ngoại Ngữ và Lịch sử.
Cô giáo chủ nhiệm vừa dứt lời, cả lớp đã ồ lên, đập bàn đập ghế như vỡ chợ. Phấn khích cũng phải thôi, có tận ba trên sáu môn thuộc sở trường thế này thật quá sức mỹ mãn. Tôi nhún vai, giấu đi nụ cười mỉm hài lòng. Văn và Ngoại Ngữ là bắt buộc, Sử thì chỉ cần chăm chỉ là được. Còn lại Toán Lý Hóa, với độ dễ của đề tốt nghiệp, chẳng cần ôn tập gì tôi cũng có thể làm hoàn hảo đến chín mươi phần trăm.
Xem chừng, chướng ngại thực sự vẫn chẳng có gì thay đổi ngoài đống đề thi quái dị của Đại học Bách Khoa mà không ít sĩ tử đã trở thành tử sĩ sau khi bị nó thách thức.
- Mai thì giỏi rồi. Cậu học đều các môn, thi tốt nghiệp cũng chỉ như dạo chơi, đổi gió thôi nhỉ? Chẳng bù cho tớ…
Huyền chống cằm thở dài. Nó mới chuyển sang ngồi cạnh tôi từ tháng trước, thay cho Phương. Trước đó, tôi với Huyền hầu như chưa từng nói chuyện với nhau một câu nào. Huyền là thành viên cốt cán của “xóm nhà lá” phía cuối lớp, không nổi bật về học tập nhưng trò vui nào cũng góp mặt. Mà tôi trước giờ lại rất ít tham gia mấy vụ đàn đúm ấy.
- Mấy môn tốt nghiệp chỉ cần học trong sách giáo khoa là được rồi. - Tôi trả lời một cách ngần ngừ, chỉ sợ chạm phải tự ái của nó. - Không hiểu chỗ nào tớ có thể giúp cậu. Ý là nếu cậu đồng ý ấy!
- Thật không? - Mắt Huyền chợt sáng lên. - Nhưng mà… tớ dốt lắm, cậu thực sự không thấy phiền phức chứ?
Vẻ rụt rè của Huyền khiến tôi nhớ lại cái nhìn của những bạn học hồi cấp hai mỗi khi tôi xung phong lên bảng chữa bài. Có chút nể nể, mà cũng sờ sợ. Không chỉ riêng Huyền, đôi lần tôi cũng từng gặp ánh mắt ấy ở một vài bạn học nữa, cứ như đang nhìn một người đến từ thế giới khác ấy.
Nhiều lúc, tôi cũng muốn nói với họ vài câu, kiểu như là: "xin chào, cậu đã làm xong bài tập chưa", thậm chí giải thích gì đó để chứng tỏ mình cũng bình thường thôi, không lập dị cũng chẳng kiêu căng gì cả. Nhưng rồi lại chẳng biết phải mở miệng thế nào.
Cầm xấp đề thi nhàu nát, gạch xóa chi chít Huyền vừa đưa ra, tôi bắt đầu chăm chú đọc từng bài một. Toán khối D dễ hơn khối A rất nhiều, dù cũng có một vài câu bất đẳng thức tương đối đánh đố. Bù lại, Tiếng Anh khó hơn hẳn.
- Mai ơi, toluen là gì?
Huyền rón rén hỏi khẽ. Mắt nó lại len lén liếc qua, giống như đang nín thở chờ đợi phản ứng của tôi vậy.
Toluen? Câu hỏi này kèm theo những bài giải trong tập đề chứng tỏ cô bạn này hổng kiến thức cơ bản khá nhiều. Tôi bèn lấy ra một tờ giấy, vừa vẽ công thức vừa giảng giải:
- Toluen là tên gọi thông thường, tên quốc tế là metylbenzen, công thức hóa học gồm vòng thơm được thế một nhóm metyl –CH3. Còn đây là phương trình điều chế ra toluen, nhớ phải có xúc tác nhôm clorua nhé. Tương tự, ta có stiren và xylene…
Huyền liên tục gật gù, rồi ghi chép lia lịa vào tập vở. Nó còn hỏi thêm vài câu nữa, lần nào hỏi xong cũng đều nằm im thở khẽ, như thể nó sợ tôi sẽ đột ngột nổi cáu, hoặc cười khẩy giễu cợt bất thình lình. Thái độ ấy của Huyền khiến tôi vừa thấy thương thương, lại có chút áy náy.
Lẽ nào trước nay trong mắt bạn bè cùng lớp, tôi đáng sợ đến vậy sao?
Tôi cười khổ, tiếp tục lật nháp giảng bài cho Huyền.
…
Những ngày giao mùa đỏng đảnh không ngờ lại trôi qua dễ chịu đến vậy. Chân tôi đã lành hẳn, chương trình học trên lớp cũng đã sớm kết thúc. Tất cả thời gian còn lại đều được đổ dồn vào ôn tập cho sáu môn thi tốt nghiệp. Mọi người ai ai cũng chăm chỉ, ra sức khổ công bên giấy bút. Riêng tôi thì bất đắc dĩ có thêm cả tá “học trò”.
Từ đợt giúp cô bạn cùng bàn học hành, dường như mối quan hệ với nhiều bạn bè trong lớp của tôi cũng tốt lên. Mỗi ngày lại có thêm một hai người bạn tôi chưa từng nói chuyện bao giờ lân la tới nhờ chỉ bài. Trước là mấy bạn trong nhóm Huyền, rồi cả đám bàn cuối. Bình thường cũng chẳng thân thiết gì lắm nên đứa nào cũng mang cái vẻ ngại ngần y như Huyền bữa đầu, dần dà đều trở nên dạn dĩ hơn. Đúng là trước lạ sau quen cả thôi. Ai cũng vậy.
- Tụi này phải cảm ơn Mai nhiều lắm đấy! Không có cậu chắc bọn này chẳng mơ nổi bằng khá ra trường mất!
Huyền bưng cốc chè lên, miệng cười tươi roi rói. Hôm nay trường tổ chức thi thử tốt nghiệp, thật mừng là tất cả đều làm bài rất tốt, không bị môn nào làm khó hết. Tôi vốn định thi xong về nhà ngay, nhưng Huyền nằng nặc mời ăn chè. Vẻ thiết tha của cả nhóm làm tôi không sao từ chối được.
- Có gì đâu. - Tôi cười trừ, ngại ngại. - Thi tốt nghiệp tớ nghĩ mức độ sẽ còn dễ hơn thế này. Những gì đề có thể ra đều nằm trong đầu mình hết rồi, cứ thoải mái thôi, không cần phải lo lắng.
- Nói thật, hồi đầu nghĩ cậu học giỏi như vậy, thể nào cũng khó chịu, rồi chê bai bọn học sinh dốt này cơ. Hỏi bài mà tim đập chân run còn hơn cả đi tỏ tình ấy!
- Ừ, công nhận! Lúc thấy cậu bình tĩnh nghe hết mấy câu hỏi ngu mà vẫn không biến sắc thì tớ mới thở phào đó. Cảm động kinh khủng luôn!
- Bảo sao hồi đầu năm lớp 10 cô giáo từng chỉ định Mai làm lớp phó học tập, mọi người nhớ không? Ra là có nguyên do cả đấy!
Cả nhóm tranh nhau mỗi người góp một lời tâng tôi lên tận mây xanh. Còn tôi từ đầu tới cuối cũng chỉ biết cúi đầu xấu hổ, liên tục xua tay ngượng ngùng:
- Tớ bình thường thôi thật mà, đừng cho tớ đi tàu bay giấy nữa.
- Không dám “bình thường” đâu! - Cô bạn tên Hà ngồi bàn dưới tôi trên lớp hớn hở chen vào. - Người được cả hai anh chàng đẹp trai nhất lớp si mê theo đuổi như vậy, dứt khoát không thể "chỉ bình thường thôi" được rồi.
Hà vừa nói dứt câu, tất cả bỗng lặng đi một nhịp. Tôi cụp mắt cười gượng, không nói gì mặc cho Huyền ra sức làm dấu. Còn Hà dường như biết mình vừa lỡ lời, vội vã giả bộ cắm cúi ăn. Không khí trầm hẳn đi, nhất là khi từ phía sau bỗng vang lên một giọng nói quen thuộc:
- Tớ có thể gặp riêng cậu một chút được không, Mai…?
***
Một buổi chiều đầu hè ào ào gió thổi.
Trên chiếc ghế đá bên bờ hồ Hai Bà, tôi lặng thinh ngồi cạnh Việt, chăm chú nhìn vào đống bèo dâu tím đang dập dềnh trôi theo những con sóng nước. Hết lắc lư bên này, lại lập lờ bên kia.
Vậy là chúng tôi đã xa nhau vừa tròn hai tháng.
Sau ngày đó, Phương đột ngột xin cô đổi chỗ ngồi mà chẳng nói một lời. Tôi hiểu tâm trạng của nó lúc này, và cũng đồng tình rằng như vậy là tốt nhất, bất kể chuyện giữa nó và Việt đã đi xa đến đâu. Dù đôi lúc ngực tôi vẫn cứ thắt lại mỗi khi nghĩ đến việc người bạn đầu tiên thời cấp ba mà mình chẳng giấu giếm điều gì kia lại ôm quá nhiều tâm tư tôi không hề hay biết như vậy, nhưng ngoài cảm giác đó ra, tôi chẳng tìm được cho mình cái cớ nào khác để giận nó.
Có thể Phương đã thích Việt từ lâu rồi, còn trước cả tôi nữa.
Hẳn nó cũng đã khổ sở biết bao...
Nhiều lúc nghĩ lại mới thấy, dường như cuộc đời cũng chẳng có quá nhiều kịch bản, và chúng ta dù muốn dù không vẫn cứ phải đổi vai mà luân phiên diễn với nhau. Giờ đây, Phương đang đóng lại vai của tôi một năm trước đó. Khi ấy, tôi đã vì Minh mà chia tay Việt. Còn Phương, có vẻ cũng đã vì Việt mà chia tay Thắng rồi. Tôi không còn thấy hai người đó đi về cùng nhau nữa. Nhưng Thắng không tỏ ra suy sụp, thế vào đó là sự bất cần hiện rõ trong từng hành động của anh chàng tốt bụng này.
Sân trường mỗi giờ ra chơi dần trở nên quạnh quẽ. Ngày nối ngày, cột rổ cứ hiu hắt phơi mình giữa khoảng không bao la, không còn hình ảnh hai chàng trai tươi cười rạng rỡ chạy nhảy tranh giành nhau trái bóng màu cam nữa.
Giống như tôi với Phương, hẳn giữa Thắng và Việt cũng đã xuất hiện một khoảng trống. Một loại mất mát được tạo nên bởi hai từ: đố kị.
Biết làm sao được… Chẳng phải trước kia, cõi lòng tôi cũng đã tan nát vì ghen tuông và tuyệt vọng khi người mình thích lại thích bạn thân của mình đó sao? Chỉ là tôi, Phương và Thắng, mỗi người lại chọn cho mình một cách riêng để đối mặt với tình huống đau khổ ấy cũng như nén xuống những cảm xúc tiêu cực cứ dấy lên trong lòng.
Khác chăng, dù có đóng vai nào đi chăng nữa, tôi vẫn luôn là kẻ bị đem ra đánh đổi. Như Vân Anh từng đem tôi ra để đổi lấy Minh, và Phương thì đem tôi ra để đổi lấy Việt.
Rồi sau đó?
Là bỏ rơi.
Tôi, đến cả tư cách để giãy dụa hay phản đối cũng chẳng có!
Sự kiệt quệ cả về thể xác và tinh thần khiến cho cỗ máy vốn rệu rã trong tôi hoàn toàn ngừng lại. Mỗi ngày trôi qua, tất cả chúng tôi đều đem sự gượng gạo ra để đối diện với nhau. Phương không còn vui vẻ đi hóng chuyện với bạn bè. Thắng ngạo nghễ một mình một cõi. Minh suy tư. Việt trầm mặc. Và tôi thì chỉ có thể nhắm mắt lại, coi như không có chuyện gì xảy ra, dẹp bỏ mọi thứ sang một bên để dồn sức vào kì thi trước mắt.
Mỗi người cứ như vậy mà đi về những hướng khác nhau.
Sự chia ly đôi khi cũng chỉ đơn giản như thế.
…
- Chân cậu đã lành hẳn chưa?
Việt quay sang nhìn tôi, nhẹ giọng hỏi. Trong ráng chiều đỏ rực, ánh mắt cậu cũng trở nên dịu dàng hơn, vô cùng ấm áp.
Tôi chủ động hít thở những hơi thật sâu để bình ổn lại sự hồi hộp đang giằng co nơi lồng ngực mình rồi mới khe khẽ gật đầu.
Hai tháng lặng im đã đủ làm cho nỗi nhớ trong lòng tôi đầy ắp, che lấp cả vết thương nơi đầu gối cũng như trong trái tim ngày nào.
Im lặng lại bao trùm. Dù không ngẩng lên nhưng qua khóe mắt, tôi vẫn nhận ra là Việt đang nhìn tôi, chằm chằm. Bàn tay tôi chống xuống ghế đá lạnh ngắt cứ run bắn lên, nóng ran như muốn phát sốt chỉ vì ngay sát đó là bàn tay ấm áp của Việt. Những ngón dài ấy không ngừng cử động, mà trong một giây ngắn ngủi, tôi có cảm giác mãnh liệt rằng nó đã định vươn tới và phủ lên tay tôi.
Nhưng rồi Việt lại đột ngột đứng dậy. Cậu thả tay vào túi quần, cứng nhắc hướng mắt ra phía hồ nước xanh thẳm. Cái bóng cao lớn của Việt trải dài xuống nền gạch, phủ lên người tôi một phần.
Hình như trước đây, Việt chưa bao giờ quay lưng về phía tôi như vậy. Tấm lưng cậu mạnh mẽ và thẳng tắp, y như cặp chân mày sắc cạnh ấy. Ba từng bảo rằng, những người có đặc điểm này thường cương nghị lắm. Đã quyết điều gì là sẽ làm đến tận cùng…
Tim tôi thoáng run lên.
Việt đã quyết điều gì? Liệu có mặt tôi trong dự định của cậu không?
Ba nói tối hôm đó, Việt đã lo lắng chạy đi tìm tôi khắp nơi. Cậu cũng không qua lại với Phương như tôi đã tưởng tượng. Từ đó đến nay hai người bọn họ còn chẳng chạm mặt hay nói chuyện với nhau lấy một lần.
Lẽ nào…?
…
Những cơn gió lộng ngoài hồ tới tấp tạt vào càng khiến cho những cảm xúc trong tôi thêm rối tung. Bỗng đâu từ trên cao, một bông bằng lăng tím biếc nhẹ rơi xuống.
Tôi ngẩng đầu lên, bàng hoàng khi thấy cả vòm trời rực rỡ ở phía trước.
Từ bao giờ, những chùm phượng vĩ đã nhuộm đỏ một góc phố như thế?
Từ bao giờ, những gốc bằng lăng trơ trụi cuối đông đã lại bừng bừng trổ nụ, và rồi đồng loạt nở bung như muốn che kín cả bầu trời bằng những cánh tím mỏng manh xao xác chao nghiêng?
Khi tôi còn đang loay hoay trong cái thế giới nhỏ bé của mình, thì mùa hạ đã tới.
Những ngày cuối cùng của tuổi học trò, những ngày cuối cùng chúng tôi còn được ở bên nhau trong màu áo trắng ấy, đã tới thật rồi…!