Dòng văn mùa đông

Tập 8: Bóng dáng thân thương

Tôi còn nhớ dáng thầy


Ung dung và thư thả


Dù mồ hôi rơi, dù vất vả


Đôi mắt thầy vẫn ánh niềm vui



Dạy một năm thầy hiểu rõ chúng tôi


Tính cách, tiếng cười từng đứa


Để đêm đêm ánh đèn khuya trăn trở


Phải làm gì để lũ trẻ học chăm?



Xa thầy rồi, có lẽ đã dăm năm


Chúng tôi đi không một lần quay lại


Chỉ có thầy nhớ chúng tôi mãi mãi


Ôi thân thương… Thân thương quá dáng thầy!



Chiều nay buồn, trời chợt nổi heo may


Lạnh se se nhưng phủ đầy trên lá


Cánh chim nghiêng bay về đâu hối hả


Và trong tôi dòng ký ức tràn về.



Đây dáng thầy trong chiều gió lê thê


Mưa hối hả như dội về cổ tích


Bạn bè tôi ngày ấy sao quá nghịch?


Để thầy buồn. Giờ mới thấy thân thương…

0

Bình luận

Thiết lập văn bản

Chọn font chữ

Nội dung sẽ hiển thị như thế này