Chương 32.
Sau đám cưới, mọi thứ không quá thay đổi so với trước kia ngoại trừ việc Trúc dọn hẳn về nhà Phương. Cặp đôi thoải mái cùng nhau tận hưởng cuộc sống tân hôn không vướng bận, đồng thời vẫn tất bật với công việc riêng. Phương đeo đuổi những phi vụ lớn và táo bạo hơn bao giờ hết còn Trúc quay cuồng với các hoạt động phát triển Tastie, không mảy may cảm thấy kết quả kinh doanh vượt ngoài dự đoán của tất cả mọi người là đáng thoả mãn. Tình yêu và sự nghiệp song hành, còn gì đáng mơ ước hơn? Nhưng đúng vào lúc Trúc cảm thấy cuộc đời mình rực rỡ nhất thì một đám mây xám kéo ngang qua với cái tên: lệnh ân xá. Một ngày rằm như mọi ngày rằm khác, Trúc về nhà thắp hương cho mẹ thì đụng phải người cô không bao giờ muốn gặp lại. - Biết ngay là hôm nay mày sẽ về mà. - Lão Tân tựa cửa cười khẩy. - Nom mày khá quá nhỉ. Trả nhà cho bố mày đi, còn mày biến đâu thì biến. - Nhà nào của ông? - Cô siết chặt tay. - Cút, nhà này giờ hoàn toàn là của tôi, ông đừng có bén mảng về đây. Lão Tân xông tới nhưng vì mất một tay cộng thêm những năm tháng kham khổ trong tù, lão không thể là đối thủ của cô con gái. Trúc nhanh chóng quật ngã, ghì chặt lão xuống đất. Nhưng khá bất ngờ là lão vùng vẫy, la ó chửi bới để tất cả hàng xóm chạy ra. Lão liên mồm chửi cô là loại con bất hiếu mất dạy, cướp nhà của bố. - Mang giấy tờ ra thì tôi trả cho. - Trúc dúi mạnh đầu lão Tân để lão im lặng. Cô quay qua xung quanh, nói to. - Mọi người mà thấy thằng già này lảng vảng ở đây thì gọi con, con đến xử lý ngay. Coi chừng lão ăn trộm đồ đấy ạ. Gần như toàn bộ hàng xóm đều biết tiếng lão Tân và những trận đòn thừa sống thiếu chết lão trút lên người mẹ con Trúc ngày trước nên chỉ nhìn cô bằng ánh mắt đồng tình pha lẫn thương hại. Trúc buông bố ra, đứng dậy phủi quần áo rồi lặng lẽ bỏ đi. Phương hơi ngạc nhiên khi thấy vợ xuất hiện ở công ty bởi hầu như chưa bao giờ cô đến mà không gọi điện hay nhắn tin trước. Vừa vào phòng Trúc liền bước nhanh tới ôm lấy hắn. - Lão già ra tù rồi… - Cô thuật lại câu chuyện, giọng run run. Phương khẽ hôn lên tóc vợ. - Em muốn lão quay lại tù không? Chỉ cần… - Không, kệ đi… em chẳng muốn dây vào lão. - Cô nói cả quyết. - Không bao giờ em tha thứ cho lão nhưng em không căm ghét lão nữa. Hận thù rất mệt mỏi mà em lại đang hạnh phúc, lão không đáng để em bận tâm. Trúc hoàn toàn thành thật. Hiện tại cô hài lòng về cuộc sống đến mức không muốn để nỗi căm hận làm vấy bẩn nó. Hơn nữa cô cho rằng bỏ mặc lão Tân ở ngoài có lẽ còn là đòn trừng phạt lớn hơn so với đẩy vào tù, nơi lão được ăn ở miễn phí. Dù đã mất một cánh tay, sức khoẻ sa sút nhưng lão vẫn thừa khả năng áp chế đám bạn tù là mấy thằng nít ranh cướp giật vặt vãnh nên đời sống trong tù đối với lão tương đối thoải mái. Ngược lại, ở ngoài không công ăn việc làm, không người giúp đỡ thì miếng ăn hàng ngày cũng là cả vấn đề. Đó là lý do cô ngăn Phương xử lý lão, chấp nhận nguy cơ tương lai còn phải đụng mặt ông bố đẻ khốn nạn. Nhưng mọi chuyện lại không quá khó chịu như Trúc đã tưởng tượng. Ngoài đôi ba lần tới lèm bèm chửi bới và bị cô đánh đuổi đi thì lão Tân không làm gì phiền phức hơn. Cô nghe người ta kể thỉnh thoảng lão vẫn xuất hiện ở trung tâm, chợ đêm hay bờ đê để móc túi, cướp giật người ta. Trúc chỉ nhún vai, biết rằng chẳng chóng thì chầy cái nghề vẻ vang đó cũng sẽ giết chết lão. Và rồi một tin vui đặc biệt kéo đến như cơn lốc, thổi bay nỗi khó chịu về lão Tân ra khỏi cuộc sống của hai vợ chồng. …… Trúc run run cầm chiếc que nhỏ xíu, cắn môi ngăn mình hét lên. Vạch đỏ thứ hai lờ mờ nhưng vẫn nhìn rõ làm tim cô đập thình thịch. Phương đang chuẩn bị họp, đúng hơn là gọi riêng Toàn tới chấn chỉnh. Gần đây Toàn làm việc rất kém hiệu quả. Số tiền vay ra đã ít mà hầu hết lại chây ì, quá hạn. Mấy khu vực bắn cá, cá độ gã quản lý doanh thu cũng không như mong đợi. Phương cau mày, trong bụng đã soạn sẵn những gì cần nói. Hắn không bao giờ nuôi báo cô đám vô dụng. Vừa lúc đó điện thoại báo có tin nhắn. Phương tròn mắt, tay zoom hết cỡ bức ảnh để xác nhận cái vạch mờ mờ kia là thật. Toàn rụt rè bước vào phòng, trong bụng đã xác định sẽ hứng cơn cuồng phong. Gã tự biết mấy vấn đề gần đây của mình. - Anh ạ… - Đến rồi à? - Trước sự ngạc nhiên tột bậc của gã, Phương nở nụ cười rộng hết cỡ. - Mày xuống gọi mọi người cầm ly lên đây, anh mở rượu. Cả đội lên phòng, ngơ ngác nhìn sếp khui chai Chivas 38 xách tay vốn chỉ dùng làm quà biếu, hào phóng rót khắp lượt. Thậm chí Phương cũng rót cho bản thân một ly. Dường như hắn đã quên hẳn kế hoạch xử lý Toàn. Đến lúc Phương phát cho mỗi thằng một điếu xì-gà thì Nam hết chịu nổi, bật hỏi: - Sếp có tin gì vui gì à? - Vợ chồng anh có-tin-vui. - Hắn trả lời, nét mặt không giấu nổi phấn khích. …… Hồi mới quen, nếu hỏi Trúc có bao giờ cô nghĩ tới một ngày ông sếp khó tính sẽ vào bếp nấu ăn cho mình không thì cô sẽ coi người hỏi là kẻ tâm thần. Vậy mà cuối cùng, viễn cảnh viển vông đó lại thành hiện thực. - Anh nấu cái gì đấy? - Trúc từ đằng sau ôm lấy Phương. Hắn đang mặc tạp dề, tay cầm muôi khuấy đều cái nồi to trên bếp. - Cháo cá chép. Anh nghe vợ Nam bảo tốt cho bà bầu. - Nhưng người ta dùng cá chép nhỏ cỡ bàn tay thôi chứ ai lại nấu con khủng long mấy cân thế này? - Trúc vươn người nhìn vào trong nồi, cười. - Thì anh chọn con to nhất vì nghĩ càng to càng tốt. - Hắn cười ngượng. Kết quả là hai vợ chồng phải ăn cháo cá thay cơm mất hai ngày nhưng Trúc không phàn nàn gì. Ngược lại, cô không tiếc lời khen ngợi tài năng bếp núc của Phương. Được đà xông tới, tần suất nấu nướng của hắn tỉ lệ thuận với vòng hai ngày càng lớn của Trúc. - Mới gần ba tháng mà em đã thấy nặng nề quá. - Cô ôm bụng thở dốc. - Anh có nghĩ bụng em quá to không? - Bầu thì phải to chứ? - Phương lắc đầu. - Thắc mắc vớ vẩn. Nhưng thực tế băn khoăn của Trúc lại không thừa, bởi ngày đi siêu âm, bác sĩ đã thông báo rằng cô có thai đôi. Đó là lý do bụng cô to bất thường như vậy. Trúc há hốc mồm còn Phương thì vui ra mặt, suốt đoạn đường liên tục nói về kế hoạch tương lai. - Nếu là hai trai, ba bố con anh sẽ lo cho em, hai gái thì anh sẽ lo cho cả ba mẹ con. - Một trai một gái thì sao? - Bố và con trai sẽ chăm sóc mẹ và con gái. - Không… - Cô lắc đầu. - chúng ta sẽ cùng bảo vệ, chăm sóc con… Em chỉ mong các con không phải lặp lại cuộc đời chúng ta. - Sẽ không đâu. - Hắn nắm lấy tay cô. - Con mình sẽ là những đứa trẻ hạnh phúc nhất! Ngay sau khi Trúc có bầu, Phương nhanh chóng chuyển từ chung cư xuống căn biệt thự đơn lập ba tầng nằm trong khu đô thị mới có bảo vệ nghiêm ngặt. Hắn thuê về hai giúp việc và một thợ làm vườn để đảm bảo Trúc không phải đụng tay vào bất cứ việc gì. Còn chuyện đi lại của cô thì hoặc hắn đích thân làm tài xế hoặc giao cho Dũng. Phương cẩn thận đến nỗi Trúc thường đùa là từ ngày có bầu, cô đã thành con búp bê bày tủ kính. Nhưng cô không hề thấy gò bó mà ngược lại, luôn vui vẻ đón nhận mọi thứ hắn làm cho như trước giờ. Chỉ có điều, dường như khi mang thai, hormone tăng cao làm cô ít nhiều thay đổi. Tuy không nôn oẹ, ốm nghén mệt mỏi nhưng lại trở nên đặc biệt nhạy cảm, một điều tưởng chừng quá xa lạ với cô. …… Trúc mở mắt, lập tức bị luồng sáng mạnh chiếu chói loà. Cô ngây người, không hiểu mình đang ở đâu và chuyện gì đang diễn ra. Tới khi thị giác lờ mờ trở lại, cô nhận ra một họng súng đen ngòm đang chĩa vào giữa bụng mình. Trúc nhíu mày nhưng không sao nhìn được mặt kẻ cầm súng. Cô không dám nhúc nhích, biết rằng súng đạn không phải trò đùa, đầu óc loay hoay tìm cách đối phó. Và rồi trước khi cô kịp làm gì thì người kia bóp cò, tiếng súng nổ đanh giòn vang vọng. Trúc thét to, bật dậy, toàn thân ướt đẫm mồ hôi. Cảm giác sợ hãi chân thật đến nỗi cô vẫn chưa dám tin đó chỉ là giấc mơ. Cô bất giác sờ tay lên bụng, cố cảm nhận những cái đạp khe khẽ để chắc chắn mình vẫn an toàn trong nhà. - Em sao thế? - Phương dụi mắt hỏi. Cô nép vào người hắn rồi bỗng oà khóc làm hắn hốt hoảng, cơn buồn ngủ bay mất tăm. Chưa bao giờ hắn thấy cô như vậy. - Có chuyện gì đấy? Sao lại khóc? Trúc thổn thức một hồi, mãi sau mới khẽ nói: - Hồi trước khi cưới anh hứa là em muốn gì cũng được đúng không? - Ừ. - Em chưa từng muốn lâu đài hay penthouse. Giờ em chỉ xin anh một điều duy nhất. - Giọng cô nghèn nghẹt. - Anh… chúng ta… có thể bỏ tất cả… chỉ tập trung vào Tastie không? - Ý em là… muốn anh rút khỏi công việc hiện tại à? - Phương hơi ngỡ ngàng trước cái gật đầu của cô. - Sao tự nhiên…? Thực chất đây không phải một đề nghị bốc đồng, thiếu suy nghĩ. Từ ngày có bầu, cảm giác bất an ngày càng lớn dần trong Trúc. Cô nhận ra lý do duy nhất để suốt hai mươi mấy năm sống trên đời chưa từng biết đến sợ hãi: cô không có gì để mất. Nhưng giờ mọi thứ đã khác. Hai sinh linh đang lớn lên từng ngày trong bụng luôn khiến Trúc cảm thấy phải sống có trách nhiệm hơn thay vì liều lĩnh, bốc đồng như xưa. Cô không tiếc mạng mình nhưng sẽ bằng mọi giá bảo vệ con. Và cơn ác mộng chính là giọt nước tràn ly cho những suy nghĩ tích tụ bấy lâu nay. - Em sợ… em muốn gia đình mình được an toàn, đêm ngủ ngon, không cần đi xe chống đạn, anh không cần mang súng theo người nữa… - … - Quan trọng nhất là em muốn sau này con thoải mái ra đường mà không phải thấp thỏm lo lắng. - Trúc tiếp tục khóc, tay siết chặt vạt áo hắn. - Được không anh? Vì con? Phương khẽ thở dài, chưa trả lời ngay. Trong vài giây ngắn ngủi, những ký ức xưa cũ bỗng ùa về một lượt. Gã công tử, thủ phạm đâm chết bố mẹ hắn, nằm lăn lộn trong vũng máu, trường giáo dưỡng, những trận huyết chiến thời mới bước chân vào giang hồ, ngày hắn chính thức trở thành ông chủ, Trúc hồi mới quen, họng súng Thắng chĩa vào mình. Rồi gương mặt đầm đìa nước mắt của Trúc kéo hắn trở lại hiện tại. Phương vòng tay ôm lấy cô. - Anh sẽ thu xếp. Cho anh hai năm. Trúc vùi mặt vào ngực hắn, lòng như trút được gánh nặng. Cô tin tưởng Phương vô điều kiện nên khi hắn đã nói vậy, việc của cô chỉ là chờ đợi. ……………… - Em thấy thế nào? Anh chọn mãi mới được mẫu này đấy. Trúc nhìn chiếc xe đẩy hai chỗ hoành tráng, lắc đầu cười bất lực. Kể từ sau khi nghe bác sĩ phán song thai “giống bố” hồi ba tháng, Phương đã bất chấp kiêng cữ sắm đủ đồ cho con, từ trang trí phòng ốc, giường, tủ cho tới quần áo, xe đẩy, đồ chơi. Nếu Trúc không cản, có lẽ hắn đã khuân hết cả siêu thị về nhà. - Không chỉ sắm sửa đâu, sau này lại một tay anh dạy con cho xem. Dù sao anh cũng có kinh nghiệm làm bố. - Phương tỉnh bơ đáp khi nghe cô càm ràm. - Cái gì? - Trúc túm cổ áo hắn, rít lên. - Anh còn con rơi con vãi ở đâu? Khai mau. - Sugar daddy từng đi họp phụ huynh cho mà quên à? - Hắn cười lớn, tay véo má cô như trước kia thường làm. Cô bật cười, cảm thấy câu chuyện ngày xưa đã xa như một kiếp. Đôi lúc cô còn quên hẳn người chồng đầu ấp tay gối từng là chủ nợ, là sếp của mình. Nhìn cách Phương chiều chuộng vợ hiện nay chẳng ai tưởng tượng nổi cô từng có lúc phải đi chợ, nấu cơm, làm vệ sĩ, tay sai cho hắn. Và trần đời, mấy ai có chồng dạy dỗ rồi đi họp phụ huynh cho đâu? - Nói mới nhớ, hoá ra anh chăn em từ nhỏ luôn, khôn thật. - Chuyện, anh đầu tư hầu như chưa bao giờ lỗ, nhắm cái gì là chuẩn cái đó. - Hắn ôm lấy Trúc từ đằng sau, tay xoa nhẹ cái bụng tròn xoe. - Nhưng vụ đầu tư này anh vất vả nhất. - Cho anh nghĩ lại đấy. - Cô vênh mặt. - Quá muộn rồi. Lỡ đâm lao thì phải theo lao thôi chứ biết sao. - Hắn cúi đầu hôn lên trán cô. Thời gian cứ như vậy êm đềm trôi, chẳng mấy chốc Trúc đã bầu đến tháng thứ bảy. Cô tăng gần ba chục cân và chưa có dấu hiệu dừng lại. Bụng to vượt mặt, tay chân bắt đầu phù nề khiến cô trở nên chậm chạp ì ạch, không còn linh hoạt như xưa. Đôi lúc nhớ quá Trúc vẫn đến võ đường xem mọi người luyện tập, có phần cay đắng nhận ra sự khác biệt giữa thể chất đàn ông và đàn bà. Đám anh em từng là bại tướng dưới tay cô giờ chỉ cần hẩy nhẹ là cô đủ lăn lông lốc. Hơn nữa, theo lời bà Hồng thì phụ nữ sau sinh sức khoẻ rất sa sút, có tập luyện cỡ nào cô cũng không bao giờ có thể trở lại phong độ đỉnh cao như xưa. Và không chỉ võ đường mà công việc ở Tastie cũng bị ảnh hưởng không ít. Bấy lâu nay, mặc cho bận mấy thì bận, Trúc vẫn cố thu xếp định kỳ đi khắp hệ thống cửa hàng trong nam ngoài bắc để giám sát, đào tạo. Nhưng từ ngày có bầu, cô đã phải hạn chế hơn nhiều, chưa kể những sự cố ngoài ý muốn khác. - Chiều nay em xuống nhà hàng mới mở, - Một buổi tối sau bữa cơm, Trúc than thở. - định thị phạm cho cậu bếp mới kỹ thuật xóc chảo mà nhấc cái chảo không nổi, còn bị trượt tay bắn tung toé hết cả. - Hả? Em có sao không? - Phương vội vàng vén tay áo vợ lên kiểm tra. - Em không sao. - Cô giật tay lại, lắc đầu. - Em chỉ không hiểu sao em xuống sức đến mức này trong khi em vẫn cố thể dục đều đặn. - Chứ em muốn có bầu mà còn ra đường đánh nhau như trước hả? - Hắn véo mũi cô. - … - Từ giờ bớt việc đi. - Phương nói dứt khoát. - Anh sẽ qua hỗ trợ em điều hành Tastie để em tranh thủ nghỉ ngơi. Công việc làm cả đời, bầu bì sinh nở thì chỉ đôi lần thôi. Trúc toan phản đối thì hắn cúi người xuống áp tai lên bụng cô, như cách hắn hay nói là “để nghe tiếng con”, rồi ôm lấy vợ dù thời gian này vòng tay hắn đã chẳng còn bao trọn được quanh người cô. Đây là hành động Phương làm hàng ngày nhưng cử chỉ dịu dàng đầy yêu thương đó vẫn dễ dàng khiến cô buông vũ khí đầu hàng, vui vẻ nghe theo mọi sự sắp đặt của hắn. Và bất chấp tất cả những thay đổi không mong muốn trên, Trúc của hiện tại hạnh phúc hơn bao giờ hết. Nếu được lựa chọn lại một hay cả trăm lần nữa, cô sẽ vẫn chọn con đường đã đi. Ít nhất đó là suy nghĩ của cô lúc này. |
0 |