Đọc to (tiếng Việt) Nhấn phát để bắt đầu
Giải Bùa Yêu Em

Chương 21: Thì ra đã từng gặp nhau

Thứ hai đầu tuần đến, ngôi trường vẫn rộn ràng như thường lệ. Nhưng hôm nay có chút khác, những câu chuyện về sự giúp đỡ của Hội Giải Ngải được lan truyền rộng, từ khối này sang khối khác, thậm chí còn vượt ra khỏi phạm vi trường học đến tai phụ huynh và người dân trong làng.


Minh Quân bước vào sân trường với tâm trạng phấn chấn. Kể từ khi chuyển đến ngôi trường làng này, và sau đó tham gia vào Hội Giải Ngải, cậu cảm thấy mình thực sự có giá trị, đã làm được điều gì đó có ý nghĩa thay vì chỉ than vãn về nỗi nhớ về thành phố.


Nhưng hôm nay Minh Quân không đến trường một mình. Mà là cả Hội Giải Ngải cùng đến, họ đã hẹn nhau trước. Năm người bước vào trường với khí thế rất ngầu, ai cũng ngước nhìn, thậm chí ngưỡng mộ. Họ đi thành hàng ngang, Thu Ngải đi giữa, dáng thẳng, đi chậm rãi từng bước cùng với vẻ đẹp vốn có của mình. Cô thu hút rất nhiều sự bàn tán từ đám con trai.


Đi bên phải là Bé Lùn. Tuy chiều cao có chút khiêm tốn, nhưng cô không hề bị lép vế. Vì Bé Lùn có cái dáng mà người ta hay mô tả bằng hai chữ “đường cong”, nhưng thực ra không đơn giản như vậy. Đó là cái đường cong của người nhỏ nhắn mà tỉ lệ thì không nhỏ nhắn chút nào.


Đi sau đó là ba chàng trai cao trên mét tám. Lần lượt là Minh Quân, Ông Út, và Anh Ba. Họ tay đút túi, mắt nhìn thẳng, miệng cười nói vui vẻ. 


“Hội Giải Ngải kìa.” Một đứa nào đó ở phía sau nói với nhóm bạn của mình.


“Sao mấy đứa đó đi ngầu vậy trời.” Một giọng khác, không rõ từ đâu, thật lòng đến mức buồn cười.


“Đây mà là Hội Giải Ngải cái gì? Gọi là ‘Hội Trai Xinh Gái Đẹp’ mới đúng.”


Những lời bàn tán vang lên khắp nơi. 


“Kìa, thằng Minh Quân nè!” Tâm đầu bò gọi lớn từ xa, vẫy vẫy tay. “Giải ngải sư tổ của tụi tao!”


Minh Quân không khỏi mỉm cười. Danh hiệu giải ngải sư tổ có vẻ hơi quá, nhưng nghe cũng... khoái tai phết.


“Ê, bình thường thôi mày.” Minh Quân đáp lại, cố tỏ ra khiêm tốn nhưng không giấu nổi nụ cười tự hào.


“Giỏi thiệt đó!" Tâm vỗ vai Minh Quân. "Nhờ tụi mày mà nhiều người được giúp đỡ, thoát khỏi cảnh vô cùng kỳ quặc với bùa ngải!"


“Giỏi cái gì, làm việc của Hội thôi.” Minh Quân nhún vai, nhưng trong lòng thì sướng run.


Reng! Reng! Reng!


Chuông báo vào lớp vang lên, cắt ngang cuộc trò chuyện. Minh Quân và hội đi về phòng học của mình. 


Trên đường đi, cậu thấy thầy hiệu trưởng ở hành lang, như đứng đợi sẵn.


“À, Minh Quân!” Thầy Hiệu trưởng gọi khi thấy cậu. “Lại đây nào!”


Minh Quân ngoan ngoãn tiến lại gần, hơi lo lắng không biết mình đã làm gì sai.


“Em và nhóm bạn đã làm tốt lắm.” Thầy Hiệu trưởng nói, nụ cười hiền hậu nở trên môi. “Thầy đã nghe Thu Ngải kể rất nhiều thứ gần đây. Các em đã giúp nhà trường tránh được nhiều rắc rối lớn.”


“Dạ, đó là nhiệm vụ của Hội Giải Ngải ạ.” Minh Quân đáp, lén liếc Thu Ngải. Cô nàng mỉm cười khích lệ.


“Lớp em có gì lạ không mà dạo này trường yên tĩnh quá, không quen.” Thầy Hiệu trưởng hỏi, nửa đùa nửa thật.


Thầy còn muốn có thêm rắc rối nữa hay sao?


“Dạ, mọi thứ bình thường ạ.” Thu Ngải trả lời.


“Tốt, tốt lắm.” Thầy gật đầu hài lòng. "À, thầy muốn nói với các em rằng, vài ngày trước khi nghỉ Tết, đoàn kiểm tra từ Sở Giáo dục sẽ đến. Thầy mong các em sẽ tiếp tục giúp nhà trường duy trì trật tự.”


“Dạ, chúng em sẽ cố gắng.” Thu Ngải đáp, vẻ mặt nghiêm túc.


*****


Thời gian thấp thoáng thôi đưa, một tuần trôi qua bình yên, không còn những vụ bùa ngải kỳ quặc nữa. 


Hôm nay là cuối tuần, không khí trong lành hơn mọi ngày. Từng tiếng chim hót vang ra từ các cây cao, mặt sông thì êm đềm chảy trôi. Ánh nắng mặt trời rọi xuống phản chiếu lấp lánh như những viên pha lê. Minh Quân và Thu Ngải ngồi cạnh nhau ở bờ sông. Họ hẹn nhau cuối tuần sẽ đi tìm chỗ học nhóm chung. Nhưng chỉ có riêng hai người.


Thu Ngải ngồi đong đưa chân trên mặt nước, ngâm nga hát hò một giai điệu nào đó, nghe rất êm tai. Minh Quân thì như thả mình vào thiên nhiên, khuôn mặt tận hưởng hiện rõ. Đặc biệt là được ngồi với Thu Ngải, cậu muốn khoảnh khắc này trôi qua thật chậm, để có thể nhìn rõ hơn từng vẻ đẹp của cô gái ngồi cạnh.


Đôi lúc, Minh Quân lén liếc mắt qua nhìn trộm, nhưng lại bị cô bắt ngay. Cậu phải tìm cớ để lắp đi vẻ ngượng ngùng của mình.


“Trời hôm nay đẹp thật đó.” Thu Ngải nói, ánh mắt to tròn nhìn ra mặt sông kia.


“Thu Ngải.” Minh Quân bất giác gọi cô. Có lẽ là trong tiềm thức, trong khoảnh khắc này, cậu không thể kiềm chế lại.


“Hửm?” Thu Ngải ngoảnh đầu sang, mỉm cười nhìn cậu. Ánh mặt trời lúc này như điểm tô lên làn da trắng mịn, và từng đường nét trên khuôn mặt dịu dàng ấy. Mái tóc dài thướt tha, tuy đã được buộc hờ, nhưng nó vẫn tung bay nhẹ trong gió mát buổi sớm. Làm thoang thoảng một mùi hương mộc mạc, nhưng đầy quyến rũ, xộc thẳng vào tim cậu.


Minh Quân nuốt nước bọt:


“Hôm nay nhìn kỹ… thì thấy bà có chút quen quen.”


Thu Ngải phì cười, giọng đầy tinh nghịch:


“Không lẽ anh từng gặp tui trước đây hả? Hay là… anh đang muốn tán tỉnh tui đó?”


Tim Minh Quân như muốn nhảy khỏi lồng ngực, mặt đỏ bừng như gấc, lắc lắc đầu:


“Không… không phải. Chỉ là thấy hơi quen.”


“Đến tận bây giờ mới thấy hơi quen thôi hả? Nói chuyện với con gái như vậy là không được đâu nha!”


Minh Quân không nhịn nổi nữa, đứng bật dậy. Tim đập nhanh hơn, tai cũng đỏ hết cả lên. 


Bình tĩnh, phải thật bình tĩnh. 


Minh Quân tự nhủ, lúc nào cũng vậy, Thu Ngải luôn nói ra vài câu khiến cảm xúc cậu rối bời. Lần nào cũng bị cô trêu chọc. Cảm giác như mình luôn nằm trong bàn tay của Thu Ngải vậy. 


“Tui đùa thôi.” Thu Ngải cũng đứng dậy, hai tay chắp sau lưng, vẻ nghịch ngợm. Từng bước tiến sát lại gần Minh Quân. Gần đến nổi chỉ cần cậu nhích người lên một tí, cũng đủ để ôm trọn Thu Ngải vào lòng. “Nhưng mà… hôm nay nhìn anh cũng đáng yêu thật đấy!”


“Ơ…” Minh Quân muốn lùi lại, nhưng không thể. Vì chỉ cần lùi thêm một bước nữa là cậu sẽ ngã xuống sông. Nhưng nếu tiến thêm một bước, thì lại chạm vào Thu Ngải. 


Đầu óc cậu rối bời, chỉ còn nghe được trái tim mình đập nhanh lên từng hồi, lấn át hết cả tiếng chim hót xung quanh. Chắc chắn là Thu Ngải đang muốn trêu cậu!


Bỗng, Thu Ngải lùi lại vài bước, nghiêng đầu nhìn cậu, ánh mắt long lanh:


“Anh thật sự không nhớ sao?”


“Nhớ… gì?” Minh Quân cố lấy lại bình tĩnh, nhìn đi chỗ khác, tránh ánh mắt của cô.


Thu Ngải xoay người ra mặt sông, ánh mắt nhìn ra xa, như thể đang hồi tưởng lại quá khứ. Cô nói:


“Thật ra chúng ta đã từng gặp nhau. Cách đây khoảng 10 năm trước.”


*****


Hồi đó Minh Quân khoảng bảy tuổi, lần đầu tiên trong đời được ba mẹ dắt về quê ngoại. Một chuyến về thăm họ hàng mà cậu không hiểu tại sao người lớn hay gọi là “về quê” trong khi quê thì rộng thênh thang mà nhà lại bé tí xíu hơn căn hộ ở thành phố rất nhiều. 


Nhưng cậu không quan tâm đến điều đó lắm, vì ngoài cánh đồng sau nhà có bướm bay, nhiều lắm, đủ màu. Và không có đứa bé nào ở thành phố từng nói với cậu rằng bướm nhiều đến mức có thể chạy đuổi cả buổi sáng mà không hết.


Cậu chạy một mình từ lúc mặt trời còn thấp. Đôi dép tổ ong bị bỏ lại ở bờ cỏ từ khi nào không hay. Hai bàn chân trần dẫm lên đất ruộng ẩm và mát lạnh. Cậu đuổi theo con bướm vàng, rồi con bướm trắng, rồi quên mất con bướm trắng vì thấy con bướm xanh bay về phía bụi chuối cuối bờ ruộng. Và cậu cứ thế chạy theo mà quên mất mình đã chạy bao xa.


Đến khi cậu dừng lại trước bụi chuối thì con bướm xanh đã bay mất từ bao giờ. Và thứ cậu thấy là một đứa bé đang ngồi co ro sau mấy tàu lá chuối to. Hai đầu gối kéo lên sát ngực, mặt chôn vào lòng, vai run run theo từng tiếng nấc nhỏ.


Tóc cô bé đen dài, xõa xuống che gần hết khuôn mặt. Cô mặc bộ đồ vải bông hoa nhỏ li ti màu xanh lá, nhưng một bên vai áo bị ướt vì nước mắt. Minh Quân không rõ. Cậu đứng im một lúc nhìn, rồi ngồi xuống cạnh cô bé 


“Bạn sao vậy?” Cậu hỏi.


Cô bé ngẩng đầu lên. Đôi mắt đỏ hoe, má phính ướt đẫm, môi còn đang mím lại vì khóc nhiều quá mà không muốn khóc thêm nữa. Cô nhìn cậu một lúc, dò xét theo cái cách mà trẻ con hay nhìn người lạ trước khi quyết định có đáng nói chuyện hay không. Rồi cô lại chôn mặt xuống đầu gối mà không trả lời.


“Bị ong chích hả?” Minh Quân hỏi tiếp, vì đó là lý do hợp lý nhất mà một đứa trẻ có thể nghĩ ra khi thấy đứa khác khóc ngoài ruộng.


“Không phải.” Giọng cô bé nhỏ, ấm áp, nhưng nghèn nghẹn ở cuối câu.


“Vậy té hả?”


“Không phải.”


“Bỏ nhà đi?”


Lần này cô không trả lời, nhưng vai cô run lên một cái rõ hơn. Và Minh Quân đủ thông minh để hiểu rằng mình vừa đoán trật. Cậu ngồi im, nhìn ra cánh đồng một lúc, rồi thò tay vào túi quần lục lọi. Ba cậu hay nhét kẹo vào túi quần cho cậu. Loại kẹo dừa vuông vuông bọc giấy trắng. Hôm nay trong túi còn đúng một viên, cậu đã định để dành ăn lúc về nhà.


Cậu lấy viên kẹo ra, đặt xuống trước mặt cô bé mà không nói gì.


Cô bé ngẩng đầu lên, nhìn viên kẹo, rồi nhìn cậu.


“Của mình đó, cho bạn.” Minh Quân nói.


Cô bé nhìn viên kẹo thêm một lúc, rồi nhặt lên, bóc giấy ra chậm rãi, cho vào miệng. Nước mắt vẫn còn đọng trên má nhưng không rơi thêm nữa.


“Ba tui mất rồi.” Cô bé nói, sau một lúc im lặng dài. “Mẹ nghe lời người khác mà muốn đưa tui lên thành phố ở. Nhưng không phải ở cùng gia đình. Mà thuê một phòng nhỏ khác cho tui. Tui không muốn. Tui Không muốn phải rời khỏi đây, lại càng không muốn đi cùng mẹ mà không ở cùng mẹ.”


Minh Quân nghe, gật đầu, dù cậu không chắc mình hiểu hoàn toàn. Cậu chưa bao giờ mất ai, và thành phố với cậu là nơi cậu sống hằng ngày nên không có gì đáng sợ. 


Cậu quay sang nhìn cô, nghiêm túc nói:


“Nhưng mà bạn ơi, dù đi đâu thì mình vẫn là mình mà. Chỗ nào bạn đứng, chỗ đó là của bạn rồi.”


Cô bé nhìn cậu, không nói gì. Nhưng cái cách cô nhìn thì khác với lúc hồi đầu. Không còn dò xét nữa, chỉ là nhìn, như thể câu đó chạm vào chỗ nào đó bên trong cô.


Họ ngồi cạnh nhau thêm một lúc dưới tán lá chuối, không nói gì thêm, nhìn ra cánh đồng lúa xanh rờn trong nắng sớm. Gió thổi nhẹ, mùi đất ẩm và mùi lúa non trộn vào nhau.


Bỗng, cô bé rướn người, hôn nhẹ lên má cậu. Minh Quân đơ người, một cơn gió mạnh khẽ thổi qua, đập mạnh vào mặt cậu. Nhưng cậu không cảm nhận được nó, chỉ thấy được cái ướt ướt của đôi môi vừa ngậm kẹo chạm vào má mình. Lúc đó cậu không hiểu việc được cô gái khác hôn là như nào. Chỉ nghĩ đó là một lời cảm ơn.


“Tui thấy bà ngoại cũng hôn ông ngoại những lúc hai người ngồi với nhau.” Cô bé nói, giọng không còn khàn đặc nhiều vì khóc. “Bà nói là bà hôn ông vì cảm ơn. Cảm ơn vì đã bên cạnh bà lúc đó.”


Rồi có tiếng người lớn gọi từ phía xa, cậu đứng dậy phủi đất ở đáy quần, nhìn cô bé lần cuối. Không biết nên phản ứng như nào, chỉ biết muốn cắm đầu chạy đi.


Cô bé gọi với theo:


“Nè! Bạn tên là gì?”


Minh Quân quay đầu lại, vừa vẫy tay vừa nói:


“Minh Quân! Còn bạn?”


Cô bé mỉm cười, tinh nghịch nói:


“Không cho biết đâu! Lêu lêu!”


Minh Quân phì cười:


“Không nói cũng không sao. Có duyên gặp lại, tui phải về rồi!”


Nói xong, Minh Quân chạy về tiếng gọi xa kia, không ngoảnh lại.


Thu Ngải ngồi nhìn theo. Tay còn cầm mảnh giấy gói kẹo chưa bỏ đi. Trong miệng vẫn còn vị ngọt của kẹo dừa, ngọt theo cái cách ngọt mà cô không biết gọi là gì, chỉ biết là ngọt lâu hơn bình thường.


“Kẹo này… ngọt quá.” Thu Ngải nói, mắt hướng nhìn về phía đồng ruộng kia. Bất giác mỉm cười, cô cũng không biết lúc đó mình đã cười tươi sau khoảng thời gian dài ngồi khóc.


Có lẽ, sự xuất hiện của Minh Quân, dù chỉ là một khoảng thời gian ngắn. Nhưng nó như một ánh đèn nhỏ, ấm áp, khẽ lọt vào màn đêm tăm tối của Thu Ngải, và sưởi ấm cho cô vào lúc ấy.


*****


Minh Quân khẽ cười, dịu dàng nói:


“Thì ra, cô bé đó tên là Thu Ngải. Đến bây giờ mới được biết tên.”


“Sao? Anh chê tên tui xấu hả?”


“Đâu có.” Minh Quân nói, ánh mắt dành cho Thu Ngải khác đi. Có vẻ là ấm áp hơn, tình cảm hơn, nhẹ nhàng hơn. Có lẽ là ánh mắt chỉ dành riêng cho cô. “Mà sao lúc đó lại khóc?”


“Chuyện qua lâu rồi.” Cô nói, quay người bước đi từng bước. “Không quan trọng. Cũng không muốn nhớ, hay nhắc đến nữa.”


Đó là nỗi đau sâu sắc nhất, như một vết sẹo không bao giờ lặn trong trái tim cô. Vì nó, mà Thu Ngải không có được một hạnh phúc trọn vẹn so với những người bạn cùng lứa.


Nhìn thấy đôi mắt Thu Ngải trùng xuống, phảng phất nỗi đau không lời. Minh Quân muốn chạy đến, ôm chặt lấy cô, rồi buông ra những lời giấu kín sâu trong lòng. Nhưng không thể. Cậu đứng đó, nhìn cô gái nhỏ nhắn đang cố gắng đi thăng bằng trên một mép sông.


“Nè, Thu Ngải!” Cậu gọi, chạy đến nắm chặt lấy cổ tay cô. Kéo mạnh về phía mình. Thu Ngải vì quá bất ngờ, không kịp phản ứng, ngã vào lòng cậu.


Hai con người mặt đỏ lên như than hồng. Thu Ngải có thể nghe rõ được tiếng tim đập mạnh của Minh Quân. Cô muốn vùng ra, nhưng lại bị Minh Quân dùng tay còn lại nắm vào vai, ôm chặt hơn.


“Thu Ngải.” Minh Quân nói, cố gắng giữ bình tĩnh, nói rõ từng câu một. Và những điều câu nói, chỉ có Thu Ngải có thể nghe thấy. “Nếu sau này, bà gặp những vấn đề không giải quyết được bằng phương pháp của mình. Thì hãy nhớ đến khoa học, là tui.”


Thu Ngải không chịu nổi nữa, dùng tay đẩy mạnh cậu ra. Lần đầu tiên, Minh Quân nhìn thấy khuôn mặt đỏ ứng đó của cô. Trông thật lạ, nhưng cũng rất đáng yêu.


“Nếu… nếu như tui không tìm đến anh thì sao?” Cô nói, quay người bỏ đi.


“Thì chắc chắn người bị bỏ bùa chính là bà!” Minh Quân nói to, giọng lớn đến mức lấn át tất cả những âm thanh của thiên nhiên xung quanh.


Thu Ngải ngoảnh đầu lại, mặt vẫn còn nóng rang. Nhưng vẻ nghịch ngợm ấy thì không hề vơi:


“Anh bị ngốc sao? Bùa ngải bộ nói có là có, muốn dùng là dùng sao?” 


Cô bước thêm vài bước về phía Minh Quân. Nét mặt dịu dàng, cười tươi:


“Cảm ơn anh! Thật sự cảm ơn anh!”


Sau đó, cô bỏ chạy đi thật nhanh, như một chú sóc con vừa mới trộm đồ của người khác, liền bỏ trốn về.


Minh Quân nhìn bóng dáng Thu Ngải dần khuất trong ánh mặt trời kia. Cậu quay người, nhìn ra phía bờ sông, khẽ cười, một nụ cười hạnh phúc:


“Ừm. Tui còn muốn mang lại hạnh phúc cho bà nhiều hơn nữa.”


Có thể Thu Ngải có một quá khứ đau thương. Nhưng sâu thẳm trong lòng Minh Quân, cậu muốn bản thân sẽ là người mang lại niềm vui trọn vẹn cho cô ở tương lai.


*****

Hết

Bình luận đoạn văn

Bình luận

Trả lời bình luận

Chỉnh sửa bình luận

Thiết lập văn bản

Xem trước

Nội dung sẽ hiển thị như thế này

Chọn font chữ

Cỡ chữ

12px 30px