Đọc to (tiếng Việt) Nhấn phát để bắt đầu
Giải Bùa Yêu Em

Chương 22: Bước ngoặc mới

Bình minh ở làng Bình An luôn có cái nắng vàng óng như mật ong chảy dần trên những mái ngói. Trường THPT Bình An hôm nay có vẻ khác thường, chắc là vì đoàn kiểm tra thành phố sắp tới, không khí căng thẳng lan tỏa từ hành lang đến sân trường.


Thu Ngải và Bé Lùn được thầy hiệu trưởng gọi vào phòng làm việc, vì hai người là đại diện cho học sinh dẫn đoàn sắp tới. Minh Quân và Anh Ba không có việc gì làm, chỉ đành ngồi chơi ở gốc cây quen thuộc. 


“Yên bình quá cảm giác lại không quen.” Anh Ba nói.


“Chứ mày muốn cả trường loạn lên à?” 


“Không phải.” Anh Ba nói, tay hái lấy một sợi cỏ, thắt hình gì đó. “Chỉ là không có việc gì làm thì cảm thấy mình vô dụng lắm.”


Minh Quân không hiểu câu nói đó. Nó có ẩn ý gì khác sao? Câu nói này nó mang vẻ nặng nề hơn mọi lần. Không giống với con người mọi khi của cậu ấy.


“Tao muốn hỏi mày cái này.” Minh Quân hỏi, cậu cũng rất thắc mắc vấn đề này rất lâu rồi. “Tại sao mày hay đảm nhận mấy nhiệm vụ cực kỳ nguy hiểm không vậy? Như là leo trèo, đột nhập… toàn những việc siêu nguy hiểm.”


Anh Ba cười cười, khuôn mặt dịu đi trong ánh nắng vàng:


“Trong nhóm này, mỗi người đều có thế mạnh riêng. Bé Lùn thì nhanh nhạy, Ông Út thì điềm đạm. Thu Ngải thì thông minh, còn mày thì lý trí.”


Cậu ngừng một vài giây, rồi nói tiếp:


“Một nhóm như vậy thật sự rất đẹp. Nhưng không có gì là không có rủi ro cả. Cho nên tao… tao sẽ là người gánh chịu mọi rủi ro nhất của nhóm.”


“Hơn nữa…” Anh Ba nói, giọng lắng xuống. Minh Quân có đôi phần ngạc nhiên, vì chưa bao giờ thấy vẻ u buồn ấy của Anh Ba. “Ba tao từng là cảnh sát rất giỏi. Tao muốn được như ông ấy.”


Minh Quân gật đầu. Cậu nhận ra một điều: Hội Giải Ngải ai cũng có một khuôn mặt khác, và họ cố gắng ẩn nó đi. Lần trước là Thu Ngải, bây giờ là Anh Ba. Có lẽ Ông Út và Bé Lùn cũng tương tự.


Hội Giải Ngải này, đều là những con người mang một nỗi đau nào đó sao?


“Hai đứa bây sao còn ở đây? Không đi ăn hả? Sắp vào học rồi đó.” Giọng Ông Út vang lên từ xa. Vừa đi vừa xỉa răng.


Anh Ba thay đổi trạng thái nhanh chóng. Nhảy vọt khỏi chỗ ngồi, nói cười vui vẻ:


“Hôm nay tao mới xem tử vi, bảo là tụi mình hôm nay có lộc ăn đó!”


“Ồ, nay bày đặt xem tử vi nữa. Muốn cạnh tranh với tao à?” Ông Út nói, tiến lại gần hai người. Tay xách theo hai ổ bánh mì thịt. “Không thấy hai đứa mày đi ăn. Nên tao mua dùm. Không cần cảm ơn đâu, trả tiền lại là được.”


Anh Ba cười cười, chộp lấy ổ bánh mì chạy đi, nói vọng lại: 


“Tử vi xem đúng thật đấy! Có lộc ăn thật này!”


“Cái thằng này!”


Minh Quân khẽ cười, nhận lấy ổ bánh mì:


“Cảm ơn nha, để tao trả tiền.”


“Thôi không cần đâu.” Ông Út lắc tay. “Nó xem tử vi đúng đó. Nay tụi mày có lộc ăn từ tao. Biết ơn đi.”


Sau đó, Minh Quân và Ông Út ngồi nói chuyện với nhau một chút.


Buổi chiều tan học về, cả năm người đi cùng nhau như mọi lần. Họ dừng lại ở quán nước mía quen thuộc. Ông Út tuyên bố sẽ đãi cả nhóm.


“Lạ vậy.” Minh Quân nhướn mày. “Sao hôm nay mày rộng rãi vậy?”


“Tại tao thấy vui.” Ông Út cười tươi. “Với lại tao đang muốn xài hết số tiền này.”


Anh Ba choàng vai Ông Út:


“Được đó chứ! Lần này mày bao, lần sau để tao.”


Bé Lùn nhướn mày:


“Dạo này Anh Ba với Ông Út thân thiết, tình cảm ghê ta.”


“Sao? Ghen hả?” Ông Út nháy mắt trêu Bé Lùn.


“Ghen cái gì chứ!” Bé Lùn phủ nhận, nhưng má đã ửng hồng. “Ai thèm ghen với mấy chuyện đó!”


Anh Ba nhìn Bé Lùn với ánh mắt kỳ lạ, như thể đang cố tìm hiểu điều gì đó. Cậu khẽ mỉm cười khi thấy vẻ bối rối của cô.


“Này, Bé Lùn.” Anh Ba đột ngột lên tiếng. “Tao có một cái bánh, mày ăn không?”


“Bánh gì?” Bé Lùn ngạc nhiên.


Anh Ba lục trong túi áo, lấy ra một chiếc bánh in hình mặt cười: 


“Bánh quy đấy. Tao tự tay làm đó.”


“Ừm, cảm ơn.” Bé Lùn đón lấy, má càng đỏ hơn.


Minh Quân và Thu Ngải liếc nhìn nhau, cười thầm trước cảnh tượng này. Ông Út thì lắc đầu, thở dài:


“Mấy đứa này... Đúng là tình yêu tuổi học trò!”


“Ai yêu ai chứ?” Bé Lùn và Anh Ba đồng thanh phản đối.


“Hay thật!” Ông Út cười lớn. “Nói y chang nhau cả câu và ngữ điệu luôn!”


Minh Quân cười khúc khích, nhưng im bặt khi Thu Ngải đột ngột quay sang cậu:


“Này Minh Quân, tối mai anh có thời gian không?”


“Hả?” Minh Quân ngạc nhiên. “Có... có chứ. Sao vậy?”


“Tui muốn anh giúp một việc.” Thu Ngải đáp, cố tỏ ra tự nhiên. “Bà ngoại tui nhờ dọn lại mấy cái tủ sách cũ, nhiều quá một mình tui không làm nổi.”


“Được, tui sẽ đến giúp.” Minh Quân gật đầu, cố giấu sự phấn khởi trong giọng nói.


“Tụi tao cũng giúp được mà!” Bé Lùn hào hứng đề nghị.


“Không cần đâu.” Thu Ngải vội đáp. “Hai... à, tao và Minh Quân là đủ rồi.”


“Hiểu rồi.” Ông Út nhếch mép. “Muốn hai người thôi phải không? Cứ nói thẳng đi!”


“Không phải vậy!” Thu Ngải đỏ mặt. “Chỉ là... tủ sách nhỏ lắm, nhiều người sẽ chen chúc!”


“Tủ sách nhỏ mà cần hai người dọn?” Ông Út vẫn không tha. “Nghe có vẻ hợp lý đấy!”


“Thôi mà Ông Út.” Minh Quân lên tiếng bênh vực Thu Ngải. “Mày cứ trêu tụi này hoài!”


Bé Lùn nhíu mày, nhìn Thu Ngải đầy nghi ngờ: 


“Tủ sách gì mà quan trọng vậy? Có liên quan gù đến bùa ngải không đó?"


Thu Ngải khẽ gật đầu: 


“Ừ, đúng vậy. Bà ngoại muốn chỉ cho tao và Minh Quân vài trang về... bùa tương tư.”


“Bùa tương tư?” Cả nhóm cùng kêu lên kinh ngạc.


“Đùa thôi!” Thu Ngải bật cười. “Thấy chưa, chơi với tao bao lâu rồi mà vẫn dễ bị lừa quá!”


“Chính vì chơi với mày lâu quá nên mới dễ bị lừa đó!” Bè Lùn đánh nhẹ vào tay Thu Ngải.


Mọi người cùng cười vang, không khí trở nên vui vẻ hơn. Nhưng Minh Quân không thể không tự hỏi liệu Thu Ngải có thực sự đùa, hay đó là một lời ngụ ý nào đó khác?


“Mà này.” Anh Ba chuyển chủ đề. “Có ai muốn ăn kem không? Hôm nay nóng quá!”


“Tao muốn!” Bé Lùn vội đáp, mắt sáng lên.


“Vậy đi thôi!” Anh Ba đứng dậy. “Tao biết một quán kem ngon gần đây.”


“Tốt quá.” Ông Út vỗ tay. “Cả bọn cùng đi ăn kem!”


“Nhưng mà…” Anh Ba ngập ngừng. “Tao định... rủ Bé Lùn thôi.”


“Hả?” Bé Lùn ngạc nhiên, má đỏ bừng.


“Rõ ràng là hẹn hò rồi!” Ông Út thốt lên. “Có phải không, Minh Quân, Thu Ngải? Rõ ràng hẹn hò.”


“Ừm, tao nghĩ…” Minh Quân bối rối, không biết nên nói gì.


“Tao nghĩ tụi mình nên để họ đi riêng.” Thu Ngải cười, kéo tay Minh Quân. “Ông Út, mày về với tụi tao đi!”


“Không công bằng chút nào!” Ông Út phàn nàn khi ba người rời quán, để lại Anh Ba và Bé Lùn đang ngượng ngùng nhìn nhau. “Mọi người có đôi có cặp, chỉ có tao là…”


“Mày nên tìm người yêu đi.” Thu Ngải trêu. “Nghe nói con gái lớp 11A1 có nhiều đứa để ý mày lắm đó!”


“Thật hả?” Ông Út bất ngờ sáng mắt. “Cụ thể là ai vậy?”


“Tự tìm hiểu đi!” Thu Ngải cười khúc khích. “Mày biết xem tướng số, tử vi mà, tự xem cho mình đi!”


“Tao mà xem được cho chính mình, thì đã không như này.” Ông Út vẫn phàn nàn.


Họ đi bên nhau dọc theo con đường làng, ánh hoàng hôn dần buông xuống, nhuộm đỏ mây trời. Minh Quân thỉnh thoảng liếc nhìn Thu Ngải, người đang vui vẻ kể cho Ông Út nghe về các cô gái lớp 11... mà Minh Quân nghi ngờ là Thu Ngải đang bịa đặt. 


Mắt cô ánh lên niềm vui, và Minh Quân không thể không nghĩ rằng cô đẹp nhất khi cười như vậy.


“Này.” Ông Út đột ngột dừng lại khi họ đến ngã ba đường. “Tao sẽ đi lối này về nhà. Hai đứa bây đi tiếp đi.”


“Sao mày không về cùng tụi tao?” Thu Ngải ngạc nhiên. “Nhà mày cũng cùng hướng mà.”


“Tao... có việc phải ghé qua nhà bạn.”  Ông Út đáp, ánh mắt tinh quái. “Hai đứa cứ đi trước đi!”


Trước khi họ kịp phản đối, Ông Út đã vẫy tay chào và đi nhanh về hướng khác, để lại Minh Quân và Thu Ngải đứng nhìn nhau ngượng ngùng.


“Vậy…” Minh Quân cất tiếng, cố tỏ ra bình thường. “Chúng ta đi thôi.”


“Ừm.” Thu Ngải gật đầu, bắt đầu bước đi bên cạnh Minh Quân.


Họ đi trong im lặng một lúc, chỉ có tiếng lá xào xạc dưới chân và tiếng côn trùng rộn rã chào đón đêm về. Bóng hai người kéo dài trên mặt đường, đôi khi chạm vào nhau, rồi lại tách ra.


“Thu Ngải này.” Minh Quân đột ngột lên tiếng.


“Gì vậy?” Thu Ngải quay sang.


“Bà có thực sự cần giúp dọn tủ sách không?”


Thu Ngải mỉm cười bí hiểm: 


“Anh nghĩ sao?”


“Tui nghĩ…” Minh Quân ngập ngừng. “Có thể đó chỉ là cái cớ…”


“Cái cớ cho cái gì?” Thu Ngải hỏi, giọng đầy thách thức.


“Cho…” Minh Quân nuốt khan. “Cho việc muốn tui đến nhà bà?”


Thu Ngải bật cười: 


“Anh tự tin ghê! Nhưng... có thể anh đúng.”


Tim Minh Quân đập nhanh hơn.


“Còn nữa.” Thu Ngải tiếp tục, nụ cười vẫn không rời môi. “Tui cũng muốn nói chuyện riêng với anh, về nhiều thứ.”


“Nhiều thứ như... gì?” Minh Quân hỏi, cảm giác hồi hộp ngày càng dâng cao như cơn sóng.


“Như việc… gần đây anh bắt đầu chải chuốt hơn bình thường." Thu Ngải trêu.


Minh Quân đỏ mặt: 


“Có đâu… đó chỉ là tình cờ! Tui luôn chỉnh chu mà.”


“Vậy hả?” Thu Ngải nhướn mày. “Vậy thì... tình cờ quá hen?”


Họ tiếp tục đi, không khí giữa hai người trở nên nhẹ nhàng hơn. Mặt trời đã khuất dạng, nhường chỗ cho những vì sao đầu tiên lấp lánh trên bầu trời. Đâu đó trong làng, tiếng đàn ca vọng cổ vang lên từ một chiếc radio cũ, mang đến không gian một chút hoài niệm, trữ tình.


Khi họ đến gần nhà Thu Ngải, Minh Quân cảm thấy có điều gì đó trong lòng muốn nói ra. Có lẽ là ảnh hưởng từ sự can đảm của Anh Ba, hay đơn giản là từ bầu không khí êm đềm của buổi tối.


“Thu Ngải.” Minh Quân dừng lại, hít một hơi sâu. “Tui…”


“Sao vậy?” Thu Ngải quay lại, ánh mắt tò mò.


“Tui nghĩ…” Minh Quân ngập ngừng. “Tui nghĩ bà nói đúng.”


“Đúng cái gì?”


“Về việc gần đây tui chải chuốt nhiều hơn ấy.” Minh Quân thừa nhận, mắt nhìn xuống đất. “Không phải tình cờ đâu.”


Thu Ngải mỉm cười, bước lại gần hơn:


“Tui biết mà. Chắc không phải là vì muốn chỉnh chu hơn trong mắt giáo viên, bạn bè đâu ha?”


Minh Quân lắc đầu, tim đập thình thịch:


“Không phải.”


“Vậy vì ai?” Thu Ngải hỏi khẽ, mặc dù có vẻ như cô đã biết câu trả lời.


Trước khi Minh Quân kịp trả lời, tiếng gọi vang lên từ cổng nhà Thu Ngải:


“Thu Ngải ơi! Vào nhà đi con, trời tối rồi!”


Đó là giọng bà ngoại Thu Ngải. Cô thở dài, có vẻ tiếc nuối.


“Tui phải vào nhà rồi.” Thu Ngải nói. “Tối mai… anh đến chứ?"


Minh Quân gật đầu:


“Tui sẽ đến. Còn câu trả lời cho câu hỏi vừa rồi…”


“Để tối mai nói tiếp nha.” Thu Ngải mỉm cười. “10 năm trôi qua mà vẫn còn gặp lại nhau mà. Nên không có gì gấp quá đâu.”


Thu Ngải vẫy tay chào rồi chạy vào nhà, để lại Minh Quân đứng đó với trái tim đập loạn nhịp và một nụ cười không thể giấu trên môi. Cậu thở sâu, nhìn lên bầu trời đã lấp lánh đầy sao.


Đêm mai có lẽ sẽ là một đêm đặc biệt. Minh Quân đi tiếp về nhà, trong lòng tràn ngập một cảm giác hân hoan lạ thường. Một chương mới dường như đang mở ra cho chính cậu và Thu Ngải. Hoặc là cho cả Hội Giải Ngải bọn họ.


*****

Hết

 

Bình luận đoạn văn

Bình luận

Trả lời bình luận

Chỉnh sửa bình luận

Thiết lập văn bản

Xem trước

Nội dung sẽ hiển thị như thế này

Chọn font chữ

Cỡ chữ

12px 30px