Chương 1: Ta kể
| “Bà ơi, chốn cũ rừng này Có tiên từng ở, có mây từng về? Con nghe kể chuyện huyền mê Rằng nàng tiên ấy chẳng hề phôi phai…” Ta ngồi vén tóc sang vai Rừng xưa còn đó, sương mai lững lờ Con ơi, chuyện cũ như mơ Nhưng mơ kia đã hóa thơ lâu rồi… Khi ta còn trẻ, mồ côi Chồng đi lính trận, máu trôi cuối đồng Con thơ cũng mất theo chồng Một mình ta sống giữa lòng núi sâu. Ngày kia mây kéo qua đầu Một người con gái như câu chuyện ngàn Áo nàng ướp ánh trăng tàn Mắt trong như thể suối ngàn chưa khơi. Ta ngồi, tay lấm bùn rơi Nàng đưa tay đỡ, mắt cười như hoa Từ hôm ấy, giữa rừng già Ta thôi lặng lẽ, có ta… có nàng. |
3 |