Chương 3: Giáng Hương
| “Bà ơi nàng ấy tên gì? Nàng xuống trần thế làm chi hở bà? Có phải tiên thật không già? Biết vui biết khổ như là người không?” Ta buồn giấu lệ vào trong Nghĩ về nàng ấy mà lòng nhớ thương Nàng à? Tên gọi Giáng Hương Đôi mắt lấp lánh như sương trên cành. Xuống đây để kiếm điều lành Hay vì gió bụi nhân gian vô bờ Ta không dám hỏi vu vơ Chỉ nghe nàng hát bên bờ rêu xanh. Có hôm nàng đứng lặng thanh Nhìn lên đỉnh núi, tóc xanh bay dài Mắt nhìn khắp cõi thiên thai Mà trong nhân thế không ai hiểu nàng. Tay đưa chạm ánh trăng vàng Môi ngân nga hát khúc nàng chưa quen Gió lay một sợi tóc mềm Như lay giấc mộng êm đềm tuổi thơ. |
2 |