Chương 4: Dạo Chợ
| Một hôm nàng gọi: Người ơi Theo ta xuống chợ xem người trần vui Ta cười: Chợ ấy lắm mùi Lắm câu qua lại, lắm người gian ngoa. Nhưng nàng vẫn nắm tay ta Bước qua rừng rậm, băng qua bến gành Chân đi, mắt ngó loanh quanh Miệng cười như gió lay cành trúc non. Trẻ con khóc giữa phố mòn Vì rơi mất kẹo, vì còn đói cơm Nàng khom người xuống bụi rơm Trong tay đã hiện chén cơm ngọt lành. Người què ngồi nép bên thành Tay run, áo rách, mắt xanh, ho khàn Nàng đưa gói thuốc dịu dàng Như hoa nở giữa chốn hàng bụi gai. Nhìn người đói khổ bi ai Nàng rưng rưng mắt, lệ dài ướt mi Ghé tai ta khẽ thầm thì: Người đau vô số lấy gì mà lo. |
2 |