Chương 6: Nghĩ Suy
| Về nơi rừng thẳm mây trôi Nàng buông tiếng nhẹ giữa trời phiêu linh Cỏ hoa vẫn ngát hương tình Mà ánh mắt đã nhuốm hình nhân gian. Gió đưa nhẹ áo lụa vàng Màu trăng còn vướng trên làn tóc tơ Nàng ngồi lặng dưới thạch hồ Tay nghịch hòn đá, lòng mơ nỗi gì? Con ơi, có phải nghĩ suy Về người phát cháo giữa khi chợ chiều Tay không mà tấm lòng nhiều Gió rừng chẳng nói, sương tiêu chẳng lời. Lá rơi nhè nhẹ bên đồi Một con chim nhỏ lặng ngồi bên khe Nắng chưa kịp xuống bậc tre Đã nghe lạnh thoáng qua khe suối ngầm. Nàng ngồi như thể xa xăm Sửa khung tranh cũ, nghĩ thầm về ai Không buồn, cũng chẳng u hoài Chỉ như một thoáng mây dài lướt qua. |
2 |