Chương 7: Lạc Bước
| Một hôm mây kéo chan hòa Gió reo đầu núi, mưa sa cuối đồng Sấm vang rền cả tầng không Cây nghiêng bóng đổ, lá lồng mặt khe Trên vai khoác áo cỏ che Một người lữ khách đi về phương nao Dừng chân trước cửa hang sâu Mắt nhìn vách đá, đi vào trú mưa. Mưa tuôn trắng cả rừng thưa Vách hang lạnh ngắt, gió lùa bên tai Chàng men theo lối cỏ gai Nơi từng giọt nước nhỏ hoài không ngưng. Khẽ vang tiếng suối không ngừng Một làn mây mỏng bỗng chừng loang ra Hiện lên bóng dáng lão già Tay khua chèo lái, mắt nhoà như sương. Lão rằng có phải tìm đường Hang sâu lắm lối, vẫn thường lạc chân Đêm về không ánh trăng ngân Dễ khi lạc lối, khó lần đường ra. |
2 |