Chương 10: Trầm
| Ta nhìn mà dạ băn khoăn Sợ mây vướng núi, sợ trăng lạc ngàn Sợ người lạ bước vội vàng Sợ rằng gió bụi gieo ngang phủ này. Ta rằng: Con chớ mê say Người đời như sóng đổi thay khôn lường Cỏ hoa dễ mất sắc hương Một lần tan vỡ là đường chẳng quen. Nàng cười, mắt sáng như đèn Người ơi, con sống chưa quen cõi trần Chỉ nghe tiếng thiện vang ngân Chỉ nghe thấy tiếng ân cần chợ đông. Con ơi, nhân thế bão giông Mấy ai giữ nổi một lòng tốt đâu Mấy ai không khổ không sầu Mấy ai hát mãi một câu hát trầm. Người ơi, con sống bao năm Không người trò chuyện, hỏi thăm sớm chiều Xuống trần, con muốn thấy nhiều Nhân tình thế thái, những điều buồn vui. |
2 |