Chương 11: Từ Quan
| Phủ tiên sương khói nhẹ trôi Đá in bóng nguyệt, hồ phơi ánh ngần Chàng rằng: ta vốn người trần Tên là Từ Thức, vốn từng làm quan. Thế gian đau khổ muôn vàn Nhưng quan trên lại chẳng màn cứu ai Một lần thấy gái bị đày Vì hoa gãy cánh giữa ngày hội xuân. Ta liều cởi áo, mở thân Giúp nàng thoát khỏi xiềng chân giữa đình Quan trên nổi giận phạt hình Ta bèn bỏ ấn, rời kinh một ngày. Lang thang theo gió mây bay Qua bao bến nước, bao ngày trùng khơi Thuyền đưa đến cửa non trời Gặp hang đá biếc, thấy người trong mơ. Trong hang khói nhẹ lững lờ Giáng Hương nghe thấy, mắt mờ vì cay Phủ tiên sương phủ, mây bay Không che vẻ đẹp ngất ngây của nàng. |
2 |