Chương 12: Rung Động
| Mây vờn đỉnh núi mênh mang Sương rơi nhuộm ánh trăng vàng hồ trong Chàng ngồi kể chuyện long đong Giữa bao bão gió, cõi lòng chẳng yên. Nàng nghe, mắt biếc dịu hiền Khiến cho nhân thế ưu phiền tránh xa Tiếng chàng như suối ngân nga Khơi trong giấc mộng, xoá đi nỗi buồn. Ngày ngày kể chuyện trầm luân Cùng nâng chén ngọc, cùng vun bếp hồng Mắt trao như thể chờ mong Nghe tim thổn thức, nghe lòng hoang mang. Ngày qua, hoa nở bên đàng Bước chung lối đá, mơ màng tiếng chim Mỗi câu chuyện giữa êm đềm Như gieo hạt nhớ vào tim hai người. Trăng lên phủ ánh vàng tươi Cỏ hoa nghiêng ngắm, mây cười lững lơ Từ phàm tới chốn tiên mơ Cũng không ngăn được duyên tơ kết thành. |
2 |