Chương 13: Từ Thức Nhớ Nhà
| Một hôm gió nổi mây giăng Nghe đâu nhân thế xoay vần chiến chinh Lòng chàng bỗng thấy rung rinh Nhớ quê, nhớ mẹ, nhớ tình bạn xưa. Ta khuyên: Chốn ấy gió mưa Máu rơi, lệ chảy, sớm trưa não nề Thôi đừng vọng tưởng đường về Duyên này giữ trọn, phu thê an hòa. Chàng im, mắt ngước nhìn xa Dẫu trong tay nắm ngọc ngà, mộng hoa Tim như tiếng sáo đường xa Gọi trong đêm vắng thiết tha khôn cùng. Từ hôm ấy, mắt chàng vương Sương lam buồn phủ con đường hẹn xưa Bàn tay nắm chẳng còn ưa Người tiên thấy rõ cơn mưa trong lòng. Một đêm trăng khuyết mông lung Chàng như chim lạc, trùng khơi một mình Nàng rơi giọt lệ lặng thinh Biết rằng duyên mộng khó sinh ở đời. |
1 |