Khai cuộc
KHAI CUỘC Suối Xỉa từ trên sườn núi đổ xuống. Nơi con suối gặp Nặm Luông, hai luồng nước xoáy tròn, tung bọt trắng giữa khói sương. Tiếng nước va vào đá vọng lên, nghe như trống ngầm trong lòng núi. Đoàn Thiên Trường men theo bờ suối mà đi. Ngô lão ngồi trên đầu xe, áo choàng buộc chặt, mắt nhìn xa. Thục Đoan đi sau, thỉnh thoảng ngoái lại nhìn đám phu hàng, ánh lo trong mắt chưa hề dứt. Trần Quân Vũ vẫn lặng, tay đặt trên chuôi đao. Một lúc, con đường mở ra một vùng đất bằng, kẹp giữa hai vách đá dựng. Ngô lão đưa tay, nói khẽ: “Dừng ở đây nghỉ một khắc. Qua khúc này là vào dốc.” Đám phu dừng lại. Tiếng xích sắt rơi xuống đất nghe khô khốc. Ngựa cúi đầu uống nước, hơi thở phả trắng rồi tan nhanh trong làn sương mỏng. Thục Đoan bước đến mép suối, múc nước rửa tay. Dòng nước lạnh buốt, soi rõ khuôn mặt mỏi mệt. Gió từ thung lũng thổi qua, mang theo mùi đất ẩm và hương gỗ cháy đâu đó phía xa. Ngô lão ngồi xuống tảng đá phẳng, giọng bình thản: “Đường này ít người qua. Nghỉ một lát, rồi đi cho kịp.” Nói rồi, ông mở túi vải, lấy ra nắm cơm nếp, ăn chậm, mắt vẫn không rời mặt nước. Trần Quân Vũ đứng cạnh, nhìn quanh: “Khúc này hẹp, khó quay xe. Lỡ có ai theo, e bất tiện.” Ngô lão khẽ cười: “Trong sương này, kẻ theo cũng khó ra tay.” Thục Đoan nghe thế, lòng càng nặng. Nàng quay đi. Ở mép rừng phía xa, một cành cây khẽ lay rồi nín bặt, như có ai vừa bước qua mà lập tức ép mình xuống. Sương dày phủ kín bờ bên kia, chẳng thấy gì rõ, chỉ còn tiếng nước trôi không dứt. ***** Dốc lên Xía Nọi ngoằn ngoèo như thân rắn. Mưa đêm cũ chưa khô, bùn hòa với đá trơn bóng, lấp lánh dưới làn sương sớm. Phía dưới, thung lũng mở ra một bãi đất rộng bị kẹp giữa hai triền núi dựng. Bên kia, suối Xỉa chảy xiết, âm vang vọng lại từ lòng núi, nghe như tiếng trống trận xa xăm. Nơi này hoang vu đến lạ. Không dấu khói, không vệt chân người, chỉ có rừng và đá nối liền nhau. Hai bên bờ suối, cây rậm đan cành như bức tường đen thẫm. Thỉnh thoảng, một tiếng chim lạc vang lên rồi tắt, để lại khoảng im nặng đến nghẹt thở. Trên sườn núi, gió quét qua bụi cây khô, phát ra tiếng xào xạc như tiếng ai thì thầm. Cả dốc Xía Nọi chìm trong hơi sương lạnh, như thể nơi này đã quên mất con người từ lâu. Ngô lão gia cho dừng xe dưới gốc sa mu cổ thụ. Đoàn người im lặng. Chỉ còn tiếng dây thừng cọ bánh và hơi ngựa thở phì phò trong sương. Lão ngẩng nhìn trời chưa nắng, chỉ một vệt sáng xám phía tây. Môi lão mấp máy, chẳng rõ đang niệm gì. Rồi từ trong tay áo, lão rút ra một vật nhỏ, tròn như đồng tiền. Ánh sáng phản lên sương loáng một chớp rồi tắt. Một lát sau, lão thả vật ấy xuống đất, lấy gót giày ấn nhẹ, nghe khẽ một tiếng “cạch” như kim loại chạm đá. Tất cả lại lặng im. Chỉ còn tiếng nước suối. Quân Vũ tiến lại, tay chỉ vào một hòn đá lớn, khắc chữ Ai Lao: “Đây là biên rồi. Còn đi nữa là sang đất khác. Lão gia, người hẹn bên kia đâu?” Ngô lão vuốt râu, giọng điềm nhiên: “Chờ chút. Họ sắp đến. Đường này ít quan quân đi lại, không cần lo.” Rồi lão bước đến sau xe, vỗ nhẹ vào hai hòm gỗ lớn. Gỗ sẫm, đai sắt buộc ngang, nặng như chứa cả khối chì. Bàn tay dày run nhẹ đặt lên nắp hòm, ánh mắt lão liếc xa, khóe môi khẽ nhếch lên. Bọn người bên kia hiện ra dưới sương nhạt. Rõ rằng mặc trang phục của người Ai Lao. Phía dưới quấn mảnh vải lớn, không rõ là quần hay váy. Đi đầu là một gã to lớn, vai rộng, cổ choàng áo lông sói. Áo trong bó sát, để lộ cơ bắp đen bóng như thép rèn. Gương mặt vuông, đôi mắt dài, sáng lạnh, nhìn qua suối như xẻ sương. Khúc suối ở đây hẹp, nước xiết nhưng có một dải đá lộ giữa dòng, đủ để người qua từng bước nếu quen chân. Hắn đứng yên. Hơi thở sâu và chậm, trông như một tảng đá biết nhìn. Ngô lão đứng dậy, phủi nhẹ tay áo, tiến ra mép nước. Bên kia, gã khổng lồ vẫn đứng yên, mắt không chớp. Hai bên nhìn nhau rất lâu. Tiếng suối cuồn cuộn giữa họ mà không ai nói câu nào. Chỉ đến khi một con chim núi vụt qua, bóng cánh quét ngang mặt nước, Ngô lão mới khẽ cất tiếng lơ lớ đủ để người Ai Lao hiểu được bảy tám phần: “Trời lạnh mà các người vẫn đến, chắc Lão Nhị đã cho các người biết việc rồi.” Giọng lão đều như nói với bạn cũ, nhưng từng câu chữ lại không nói lên điều đó. Gã khổng lồ hơi nghiêng đầu, đáp lại bằng giọng trầm đục: “Người của các ngươi đang ở bên này, đúng hàng, đúng hẹn, không cần phải nói thêm làm gì cho mất thời gian.” Ngô lão mỉm cười: “Thế thì tốt. Ta mang thứ cần trao. Người bên kia chuẩn bị đủ chứ?” Gã kia không đáp. Hắn nhìn hai hòm gỗ sau xe và cái rương nhỏ lão Ngô đang đeo bên mình rồi phất tay. Lập tức, bốn người trong đám bước ra, hạ gùi xuống, mở tấm vải bọc. Bên trong, vàng khối xếp từng thỏi, bọc vải sẫm. Thục Đoan tuy không hiểu gì nhưng cau mày, khẽ nghiêng sang chồng: “Không giống hàng đổi thường.” Quân Vũ không đáp, chỉ siết chặt tay trên chuôi đao. Ngô lão nhìn sang bên kia, giọng thấp lại: “Đủ lễ vật. Giờ là phần của ta.” ***** Lão quay lại, ra hiệu cho bọn phu khiêng hòm ra. Đinh sắt kêu cọt kẹt, bánh xe lăn trên đất ướt, dừng ngay mép nước. Bên kia, những kẻ còn lại sau lưng hắn tản ra, đứng thành vòng cung, lặng như đá. Bên này, Quân Vũ nhích nửa bước. Tay đặt lên chuôi đao, ánh mắt đã chuyển hẳn sang lạnh. Ngô lão vẫn đứng đó, nụ cười không đổi, giọng trầm hẳn xuống: “Không cần cảnh giác thế. Ta đến để làm ăn, không phải để chết.” Lão liếc đám phu ra hiệu. Hai người bước lên, gỡ chốt. Nắp hòm bật mở. Hơi ẩm phả ra trong hơi sương. Trong hòm thứ nhất là một khẩu Thần Cơ Sang Pháo thân đồng đúc ngắn, nòng khắc văn triện tròn, miệng chạm đầu thú. Bên cạnh đặt ba thanh hỏa thương xếp song song. Hòm thứ hai chứa đầy hỏa dược, ống ngòi và phụ kiện chiến cụ. Mùi hắc thấm ra, khiến không khí quanh hòm đặc quánh. Sương cũng như có mùi lửa. Bên kia, lũ Ai Lao bước qua suối theo dải đá lộ giữa dòng, chân đặt chắc từng bước. Tên thủ lĩnh đến trước, đặt bàn tay to sạm lên miệng pháo, ngón trỏ gõ một tiếng khô đanh. Ánh mắt hắn lóe lên, như lửa soi đồng. “Vật nữa đâu?” Ngô lão mỉm cười, giọng đều mà ngọt: “Đủ cả. Vật này vốn từ triều cũ. Giữ được đến nay đã là hiếm giữa thiên hạ.” Gã thủ lĩnh không đáp. Hắn liếc về chiếc rương nhỏ mà từ nãy Ngô lão vẫn ôm khư khư. Ngô lão hiểu ý. Lão khẽ gật đầu, đặt rương xuống, rồi chính tay gạt chốt. Rương gỗ mun già, khắc triện đồng mờ xanh, mép mòn theo thời gian. Nắp bật ra, hơi ẩm lùa lên, mùi giấy cũ quyện mốc ngai ngái. Bên trong không phải vàng ngọc, mà là ba quyển cổ thư bọc vải điều sẫm, dây buộc vẫn còn nguyên. Ngô lão ngoắc kẻ thông ngôn trong đoàn lại gần. Lão nâng từng quyển, đặt trước mặt hắn: “Đọc. Cho họ nghe.” Người thông ngôn run tay tháo dây, giở từng quyển. Giọng hắn ngắt quãng, lẫn hơi sợ: “Thần Cơ Sang Pháo Yếu Lược.” “Hỏa Thương Bí Tập.” “Đại Ngu Địa Chí.” Thục Đoan nhìn chồng, mắt tối lại. Mùi hắc quẩn quanh khiến ngực như nghẹn. Quân Vũ không đáp ngay. Ánh mắt ông phản chiếu ánh vàng mờ trên thân pháo. Một lúc sau, ông mới khẽ nói: “Ta biết. Nhưng nay đã ở giữa rừng này, rút cũng chẳng được. Làm sai cũng chết. Cản cũng chết. Chỉ là… chết cho ai?” Thục Đoan nhìn chồng, nước mắt chợt nhòe. “Chàng giữ chữ tín, nhưng tín với kẻ phản thì là nợ máu. Ngô lão không phải người buôn bình thường, mà là kẻ buôn nước.” Quân Vũ khẽ gật, bàn tay vẫn đặt trên chuôi đao, nói thật khẽ: “Nếu thế, ta chỉ còn cách giữ nghĩa dù mất mạng.” Hai người nhìn nhau, như đã có quyết định của mình mà không cần nói thêm lời nào nữa. Gã thủ lĩnh Ai Lao phất tay. Bốn người trong đoàn hắn cúi xuống, lấy ra trong gùi những thỏi vàng thô bọc vải sẫm, xếp gọn lên xe hàng trước mặt Ngô lão. Ánh vàng hắt qua lớp sương, rải những vệt sáng trên mặt bùn ướt. Không ai nói. Chỉ có tiếng vàng chạm nhau khẽ leng keng. Ngô lão đứng nhìn, ánh mắt lão đọng một màu vàng đục như chính thứ kim loại kia. Phía xa, sau bụi cây ven sườn núi, Lương Ban cùng ba người Thiết Hội nấp nhìn. Cảnh tượng trước mắt khiến tim cậu dội trống, từng nhịp nặng như có đá đập vào. Mùi hắc theo gió bay đến tận chỗ nấp, cay đến nghẹn cổ. Lưu Khải khẽ thì thầm: “Hỏa khí, bản đồ của Đại Ngu từng dùng. Rơi vào tay Ai Lao thì nguy.” Đinh Cương nghiến răng: “Đây không còn là buôn lậu nữa, là phản tặc rồi. Hắn bán thứ này cho Ai Lao… rồi thế nào cũng có ngày nó quay lại cắn mình.” Lưu Khải đưa ngón tay lên môi ra hiệu im. Ánh mắt ông dán chặt vào Ngô lão, sắc lạnh như dao mổ trâu, như muốn nhìn xuyên tận tâm can kẻ ấy. Bên này, tên khổng lồ khẽ gật đầu, toan ra hiệu cho người khiêng hàng. Nhưng đúng lúc ấy Quân Vũ bước một bước lên, giọng vang rõ trong không gian căng đặc: “Khoan đã!” ***** |
0 |