Chương 14: Tâm điểm không ai chọn
"Không phải ai cũng muốn trở thành tâm điểm, nhất là khi thứ ánh sáng ấy không được lựa chọn mà bị áp đặt lên." Sáng hôm đó, trường Lâm Phong náo nhiệt đến lạ thường. Ngay từ lúc mới vào cổng, không khí hành lang, căn tin, cả lớp học đều bị cuốn vào một thứ duy nhất, là một "bảng vote" bất ngờ được đăng lên một nhóm kín của đám học sinh vào tối qua. Không phân biệt giới tính. Không phân biệt lớp. Miễn đẹp đôi là được đưa lên. Mọi người bàn tán không ngớt, điện thoại lướt lên lướt xuống liên tục, những cái tên lần lượt được đọc lên như danh sách đề cử cho một buổi trao giải nội bộ. Bên cạnh mỗi tên là một tấm ảnh "minh họa", phần lớn là ảnh chụp trộm hoặc do bạn bè trong lớp gửi vào. "Ê ê, Vy với Khánh kìa! Đẹp dữ dằn luôn á, nhìn như couple drama Hàn ấy!" "Cặp đó đúng hot luôn, mà nhìn hơi kiểu chị - em nhỉ." "Còn Tuyết Linh với Thanh Di... trời ơi, nhìn hình kìa má!" Câu nói đó khiến cả nhóm bạn gần cửa sổ xúm lại xem. Ngân Dao đập vai Lâm Minh, mắt dán vào màn hình điện thoại bạn bên cạnh. Tấm hình nổi bật nhất, được dùng làm ảnh đại diện cho cái tên cặp đôi đang hot này chính là bức chụp trong đêm văn nghệ Giáng Sinh: Tuyết Linh trong chiếc váy đỏ cổ vuông nổi bật, đứng ở trung tâm sân khấu, tay cầm micro, ánh đèn rọi thẳng lên gương mặt đang mỉm cười rạng rỡ. Phía sau cô, Thanh Di ngồi bên cây piano, áo sơ mi trắng và nơ lụa đen, ánh mắt cúi xuống phím đàn, trầm tĩnh và tách biệt như một nốt nhạc không lời. Hai người đứng ở hai tầng ánh sáng. Nhưng lại hợp nhau đến kỳ lạ. Một bên rực rỡ. Một bên tĩnh lặng. Một trước. Một sau. Ngoài tấm ảnh ở bảng vote, một tài khoản ẩn danh còn để lại một bộ ảnh riêng trong phần bình luận, toàn bộ ảnh của Tuyết Linh và Thanh Di. Những khoảnh khắc được cắt chọn tinh tế như ánh nhìn chạm nhau thoáng qua, một lần cười nhẹ với nhau hay dáng đứng chênh lệch nhưng đầy ăn ý trên sân khấu. Chính vì thế mà khi đặt cạnh các cặp đôi còn lại như cặp "trai tài gái sắc" An Nhiên - Minh Nhật của lớp 10A4, hay đôi bạn thân Gia Bảo - Hữu Tín lúc nào cũng đi cạnh nhau của 10A5, thì cặp Thanh Di - Tuyết Linh vẫn vững vàng đứng top 1. "Góc chụp kiểu gì mà như poster điện ảnh vậy trời?"
Và người đứng sau tài khoản ẩn danh "mochi.piano" kẻ đã đăng loạt ảnh ấy, không ai biết là ai. Nhưng Linh biết. Vì người đăng chính là cô. Cô đã giữ những bức ảnh đó từ lâu rồi, nhất là bức ảnh chụp trong đêm văn nghệ Giáng Sinh. Ban đầu, bức ảnh ấy có ba người, Mộc Vy đứng cạnh Tuyết Linh phía trước sân khấu, còn Thanh Di ngồi bên cây đàn phía sau. Một tấm ảnh nhóm, được Vy gửi lên group chat đội văn nghệ sau buổi diễn hôm ấy, với dòng chú thích đơn giản: "Mọi người làm tốt lắm! Kỷ niệm đẹp nha!" Chính Linh là người đã tải tấm ảnh ấy về. Nhưng khi nhìn kỹ lại, ánh mắt cô chỉ dừng ở hai phần là chính mình và Thanh Di. Cô đã cắt đi khoảng khung bên trái, nơi Vy đang đứng - cắt một cách khéo léo và sạch sẽ đến mức nếu ai chưa từng thấy bản gốc, sẽ không bao giờ biết ảnh này từng có người thứ ba. Rồi Linh giữ nó. Suốt nhiều tuần. Nhìn đi nhìn lại. Một phần trong cô từng muốn để riêng làm kỷ niệm. Nhưng rồi... phần ích kỷ dần lớn lên, âm thầm nhưng mạnh mẽ. Cô muốn nhiều người thấy hơn. Muốn cả trường biết rằng cô và Thanh Di đã từng đứng cùng một sân khấu, một sáng - một tối, bổ sung cho nhau hoàn hảo đến thế nào. Và giờ thì cả trường thấy thật rồi. Chỉ là, không ai đoán được điều gì sẽ kéo theo sau đó... Ở phía cửa lớp 10A1, Thanh Di vừa mới đặt chân vào lớp thì Ngân Dao đã từ đâu bay đến như một cơn gió. Chưa kịp để cô ngồi xuống, cô nàng đã chìa ngay điện thoại ra trước mặt, giọng nửa kinh ngạc, nửa hớn hở như thể vừa phát hiện ra một bí mật động trời: "Di! Di ơi! Cậu nổi tiếng rồi nè! Nhanh nhanh lại coi cái này!" Thanh Di chớp mắt, chưa kịp phản ứng thì Dao đã bấm mở màn hình. Một tấm ảnh hiện lên, tấm ảnh đó được chụp từ đêm văn nghệ giáng sinh. Tuyết Linh khoác lên mình chiếc váy đỏ rực rỡ, lại vì đứng dưới ánh đèn sân khấu nên trông càng rạng rỡ hơn với nụ cười trên khóe môi mềm. Còn cô, lặng lẽ ngồi phía sau bên cây piano, đôi tay đang đặt hờ lên từng phím đàn. Phía trên ảnh là tiêu đề đậm nét: "Top vote cặp đôi đẹp nhất khối 10 – Thanh Di ✕ Tuyết Linh (10A1)." Bên dưới là hàng dài bình luận, đang tiếp tục tăng lên từng phút: "Trời ơi tui ship cặp này từ đêm văn nghệ luôn á!" "Góc chụp xuất sắc. Một người rực rỡ, một người trầm tĩnh. Yêu kiểu vibe này ghê." "Fan couple DiLinh điểm danh nào!" "Mong có thêm hậu trường đêm đó quá." "Tui không quan tâm couple DiLinh có thật hay không, nhưng tui chọn tin! OTP mới của tui đây rồi nha!" Thanh Di nhìn chằm chằm vào màn hình. Trái tim như có gì đó siết lại. Đầu óc cô trống rỗng trong vài giây, không phải vì thấy mình trong ảnh, mà là vì... mọi người đang nói về cô và Tuyết Linh như thể đó là một điều hiển nhiên, một điều đúng đắn, một chuyện... đã quá quen rồi. Cô ngẩng đầu lên nhìn quanh lớp. Một vài bạn học đang liếc nhìn về phía cô. Một số thì cười nhỏ, rúc rích như vừa thấy gì đó thú vị. Còn có ánh mắt thậm chí còn đầy ngụ ý. Không ai nói gì trực tiếp. Nhưng những ánh nhìn ấy đủ khiến không khí xung quanh chỗ cô trở nên nặng nề hơn bao giờ hết. Ngân Dao vẫn đứng cạnh, vô tư không nhận ra sự thay đổi trên sắc mặt của cô. "Cậu với Linh nhìn hợp thiệt luôn á! Tớ còn tưởng cặp hot boy hot girl của lớp kia được vote nhiều hơn chứ, ai dè... couple lớp mình áp đảo đó nha!" Nhưng Thanh Di đã sớm không còn nghe rõ điều gì nữa. Mọi âm thanh như tan biến vào cõi hư không nào đó. Những bình luận vui vẻ kia không còn là lời nói, mà hóa thành hàng trăm tiếng trống đánh mạnh vào cõi lòng cô dồn dập, nhức nhối. Linh đã đăng ảnh này sao? Cả trường sẽ nghĩ mình... như vậy sao? Vy... nếu cậu ấy nhìn thấy thì... Ngay lúc ấy, cô quay sang bàn bên cạnh. Ghế trống. Mộc Vy vẫn chưa vào lớp. Cô đứng im, tay buông thõng. Môi mím lại. Không rõ cảm xúc hiện tại mình là gì. Tấm ảnh đẹp thật. Nhưng chỉ là kỷ niệm của bạn bè, không hơn không kém. Càng không phải thứ cô muốn bị phơi bày ra trước mặt hàng trăm người với dòng caption gán ghép đầy ngụ ý. "Cậu... không thấy vui hả?" Ngân Dao ngập ngừng, thấy sắc mặt Thanh Di thay đổi. "Tớ tưởng cậu với Linh... là thiệt á." Cô lắc đầu nhẹ nhưng rất dứt khoát. "Không có gì hết." Chỉ vài phút sau khi bảng vote "Cặp đôi đẹp nhất khối 10" được lan truyền trên nhóm kín, lớp 10A1 lập tức náo nhiệt như tổ ong vỡ ổ. Tiếng xì xào, âm thanh bàn ghế xê dịch, điện thoại truyền tay nhau, tất cả tạo thành một làn sóng ồn ã lan ra khắp lớp. Tiết học đầu tiên còn chưa bắt đầu, mà mọi ánh nhìn đã dồn về màn hình điện thoại thay vì bảng đen. Đúng lúc đó, Mộc Vy bước vào lớp, còn chưa kịp tháo ba lô đã nghe tiếng reo lên: "Ê ê coi nè, cặp này đang đứng top bảng vote luôn á!" "Di nhìn ngầu quá trời luôn, đúng kiểu couple nghệ sĩ á!" "Ai chụp mà có tâm vậy trời? Góc này đẹp quá!" "Hình như có người trong lớp gửi cho admin đó nha." Nghe đến đó, nàng tò mò bước nhanh lại gần nhóm bạn đang tụm đầu quanh chiếc điện thoại trên bàn gần cửa sổ. Nàng nghiêng đầu nhìn màn hình. Và... trái tim nàng chợt khựng lại một nhịp. Tấm ảnh được người chụp canh góc khá đẹp sắc nét và dưới ánh đèn sân khấu, Tuyết Linh trong chiếc váy đỏ rực rỡ, đang cười trên sân khấu với micro trên tay. Phía sau cô, Thanh Di ngồi lặng lẽ bên cây đàn, ánh đèn mờ hơn, nhuộm một màu trầm tĩnh lên gương mặt cô. Tuyệt đẹp, gần như hoàn hảo. Duy chỉ có một vấn đề. Tấm ảnh này từ góc độ chụp thì... Mộc Vy là người đã gửi. Sau đêm diễn, nàng lục ảnh từ ban truyền thông và chọn đúng tấm đó để đăng lên nhóm chat nội bộ nhóm văn nghệ với lời nhắn: "Mọi người làm tốt lắm! Kỷ niệm đẹp nha!". Và trong tấm ảnh gốc, nàng nhớ rõ như in là mình cũng có mặt. Đứng cạnh Linh, cả ba người tạo thành một bố cục gần như đối xứng. Nhưng giờ thì sao? Nàng cúi đầu nhìn kỹ lại một lần nữa. Khung hình chỉ còn Linh và Di, được cắt rất gọn gàng, không còn dấu vết nào thuộc về nàng. Bàn tay trong túi siết chặt điện thoại. Lòng bàn tay dần ướt đẫm mồ hôi. Mộc Vy liếc mắt sang phía hành lang ngoài cửa lớp. Tuyết Linh đang đứng ở đó, cùng hai bạn nữ khác, dường như cũng đang cùng xem bài đăng như bao người khác. Ánh mắt nàng chạm vào mắt Linh, trong khoảnh khắc ấy Linh thoáng khựng lại như vừa bị bắt gặp làm sai một điều gì đó. Nhưng rồi rất nhanh Linh khôi phục vẻ ban đầu, trên đầu môi vẫn hiện hữu một nụ cười. Rất nhẹ. Rất tự nhiên. Như thể chẳng có chuyện gì xảy ra. Như thể... Mộc Vy chưa từng có mặt trong bức ảnh ấy. Nụ cười đó khiến ngực nàng thắt lại. Không phải vì ghen tị hay vì tức giận, mà là cảm giác bị quên lãng trong một khoảnh khắc vốn thuộc về mình. Giống như đứng giữa sân khấu nhưng ánh đèn chùm đã sớm chiếu rọi về phía khác. Giống như đã bị lặng lẽ xóa khỏi một kỷ niệm, chỉ bằng một cái kéo vô hình nào đó. Mộc Vy siết chặt tay. Đôi chân như tự dẫn đường, nàng rẽ qua khỏi đám đông, tiến về phía Tuyết Linh đang cười nói cùng vài người bạn gần cửa lớp. "Linh, ra đây với tớ một chút được không?" Giọng nàng bình thản nhưng ánh mắt thì không. Tuyết Linh ngẩng lên. Một lát sau Linh gật đầu, nói gì đó với bạn bên cạnh rồi bước theo nàng ra khỏi hành lang. Lâm Minh đã để ý cả hai người họ từ nãy đến giờ. Vừa thấy cả hai rời khỏi, cậu vỗ vai Ngân Dao, nhíu mày nói: "Hình như có chuyện rồi. Đi theo thử xem." Mộc Vy bước đi không quay đầu lại. Chỉ đến khi đến góc khuất sau dãy phòng thí nghiệm nơi ít người qua lại, nàng mới dừng bước. Tuyết Linh bước theo sau, vài nhịp chậm rãi, như đoán được chuyện gì đang chờ phía trước. "Là cậu gửi ảnh đó đi đúng không?" Linh thoáng khựng lại. Nụ cười trên môi Linh nhạt đi nửa phần nhưng ánh mắt vẫn giữ nguyên vẻ mềm mỏng. "Ảnh nào?" Linh hỏi ngược lại nàng. "Ảnh đêm văn nghệ." Nàng đáp, từng chữ rõ ràng. "Bức ảnh tớ gửi trong nhóm chat. Cậu cắt tớ ra, rồi ghép thành couple với Di, đúng không?" "Tại sao lại là tấm ảnh đó?" Tuyết Linh khoanh tay, tỏ vẻ chuyện này không hề liên quan gì đến mình. "Tớ không hiểu cậu nói gì." "Tấm ảnh trên bảng vote. Chỉ người trong nhóm văn nghệ mới có. Người cắt ảnh là ai, không quan trọng. Người gửi cho admin... là cậu, đúng không?" Một thoáng lặng đi, gió lùa qua kẽ lá làm một vài chiếc lá khô rơi xuống, lạo xạo. “Trả lời tớ.” Tuyết Linh nhướng mày, một nụ cười thoáng qua môi, không phải là mỉa mai nhưng đầy thách thức: "Nếu tớ nói phải thì sao? Còn nếu nói không phải thì sao? Cậu giận thay cho Di à?" "Không." Giọng nàng lạnh đi thấy rõ "Cậu biết Di không thích bị soi mói kiểu đó mà, tại sao cậu vẫn làm?" "Tại sao cậu chắc chắn là Di không thích?" Linh nghiêng đầu, lời nói nhẹ như bẫng. "Hai người đã chiến tranh lạnh gần cả tháng rồi mà." Lúc này, Ngân Dao và Lâm Minh nấp sau tường, ánh mắt đầy căng thẳng. Dao thì thầm: "Trời ơi, chuyện gì đây vậy? Mùi drama nồng nặc luôn á." Lâm Minh đặt tay trước miệng, ra dấu im lặng, nhưng mắt cậu cũng không giấu nổi cảm giác bất an. Tuyết Linh bước một bước về phía trước, khiến không khí càng thêm căng. "Hay là... cậu sợ Di sẽ thích tớ hơn cậu?" Mộc Vy khựng lại một giây. Rồi nàng ngẩng đầu lên, đáp rành mạch, không chớp mắt: "Thích ai là quyền của cậu ấy và bọn tớ chỉ là bạn bè." Giọng nàng bình tĩnh đến lạnh lẽo. "Tớ chỉ thấy tức giận vì tấm ảnh đó là kỷ niệm chung của chúng ta và cậu đã cắt tớ ra. Tại sao hả, cậu lấy nó để làm trò câu vote, đẩy Di thành tâm điểm của một cái chuyện ồn ào mà chính cậu thừa biết Di rất ghét." Gió lướt qua, thổi bay nhẹ mái tóc hai người. Linh mím môi, không phản bác được lời nào. Mộc Vy vẫn chưa có ý định dừng lại. "Cậu biết rõ Di không thích bị chú ý. Vậy mà cậu không nói một lời, không xin phép ai. Còn cắt bỏ người từng đứng cạnh cậu ra khỏi bức ảnh. Cậu làm vậy, rốt cuộc là vì cái gì?" Tuyết Linh nghiêng đầu, nhìn Mộc Vy chằm chằm, thấp giọng hơn: "Vậy tại sao cậu không đi tố cáo với Di đi? Nói với cậu ấy rằng cậu thích tấm ảnh chung đó, rằng cậu khó chịu khi bị cắt khỏi nó. Tố cáo với cậu ấy là do tớ lắm đó. À quên mất, cậu đã không thèm đếm xỉa tới Di từ lâu rồi mà." Câu hỏi như một viên đá ném trúng ngực nàng, đầy nặng nề. Mộc Vy không trả lời, chỉ siết quai ba lô chặt hơn. Khoé mắt đỏ lên vì uất ức nhưng vẫn cố giữ bình tĩnh. Từ xa, Thanh Di đang đi ngang qua khu vực hành lang sau, muốn tìm chỗ yên tĩnh tránh khỏi bàn tán về cái bảng vote tai hại ấy. Cô bước chậm, tiếng bước chân lẫn trong tiếng gió và tiếng lá xào xạc trên cao. Khi chỉ còn vài mét nữa là đến đoạn rẽ cuối hành lang, cô nghe thấy giọng ai đó vang lên. Là giọng của Mộc Vy không to nhưng sắc lạnh khác thường: "Cậu biết rõ Di không thích bị chú ý. Vậy mà cậu không nói một lời, không xin phép ai. Còn cắt bỏ người từng đứng cạnh cậu ra khỏi bức ảnh. Cậu làm vậy, rốt cuộc là vì cái gì?" Thanh Di dừng lại, một nửa người cô nép sát vào mảng tường cũ. Cô nghe thấy tên mình, rồi cả giọng Linh - bình tĩnh, đều đặn nhưng không giấu nổi vẻ căng thẳng. "Vậy tại sao cậu không đi tố cáo với Di đi?... À quên mất, cậu đã không thèm đếm xỉa tới Di từ lâu rồi mà." Bàn tay cô siết chặt tập bài kiểm tra, bìa giấy lún hằn một vết sâu. Cô không biết nên bước tiếp hay quay đầu. Nhưng rồi trong khoảnh khắc vô tình, phần cạnh tập giấy trong tay lướt nhẹ vào mép cửa kính chưa khép, tạo nên một âm thanh nhỏ giữa hành lang im vắng. Âm thanh tuy nhẹ, nhưng trong không khí căng như dây đàn ấy lại vang lên như tiếng chuông cảnh báo. Cả cuộc đối thoại lập tức dừng lại, Mộc Vy quay người lại đầu tiên. Ánh mắt nàng lướt về phía hành lang, đúng lúc Thanh Di bước ra khỏi góc khuất của đoạn tường. Tuyết Linh cũng xoay qua theo phản xạ. Ngân Dao và Lâm Minh đang nấp sau vách cột gần đó cũng lập tức ló ra. Cả bốn người, trong cùng một khoảnh khắc, đều hiểu rằng Thanh Di đã nghe thấy cuộc nói chuyện. Thanh Di đứng đó, bóng cô đổ dài dưới ánh nắng nghiêng qua mái ngói. Cô nhìn từng người, từ Linh sang Mộc Vy, ánh mắt dừng lại lâu hơn ở người ấy. Thanh Di không giận dữ, không chất vấn. Nhưng trong ánh mắt đó hiện hữu một vết nứt rất nhỏ, rất nhỏ nhưng lại đau đến nhói lòng. Mộc Vy mở miệng định gọi nhưng giọng nghẹn lại, không thành tiếng. Tuyết Linh thì mím môi, ánh mắt cũng chùng xuống, như thể tất cả những gì muốn nói cũng không còn kịp nữa rồi. Cuối cùng Thanh Di vẫn không nói gì, chỉ chậm rãi quay lưng, bước đi. Lâm Minh đuổi theo, gọi to: "Di… này… đợi đã..." Nhưng bước chân cô không dừng lại, cũng không quay đầu. Cảnh vật trước mắt cô mờ dần như thể tiếng nói cười ngoài kia không còn thuộc về thế giới này. Trong lòng, một cơn choáng váng tràn ra từng tế bào, như mặt kính bị một ai đó dùng dao đâm một nhát - nhẹ thôi nhưng đủ để vết nứt lan rộng. |
0 |