Chương 21: Không dám bước đến
"Đôi khi, điều đáng sợ nhất không phải là không được yêu... mà là không đủ dũng khí bước về phía người khiến mình rung động."
Bất chợt, đôi mắt nàng dừng lại ở khoảng sân phía trước dãy nhà A. Nắng chiếu xuyên qua hàng cây, phủ một lớp ánh sáng mờ ảo lên dáng người quen thuộc trong chiếc sơ mi trắng. Nàng muốn gọi tên cô, muốn nói một lời chào đơn giản sau cả mùa hè dài xa cách. Nhưng chưa kịp cất tiếng, chưa kịp rút ngắn khoảng cách ấy, thì ngay khoảnh khắc đó, một cô gái nhỏ từ đâu bất chợt chạy tới, mái tóc buộc cao lay động theo từng bước chân vội vã. Gương mặt ấy rạng rỡ, không chút do dự mà nhào vào vòng tay Thanh Di, ôm chầm lấy cô giữa sân trường đông đúc. Và điều khiến nàng sững sờ hơn cả, là Thanh Di không hề né tránh. Cô chỉ cúi đầu, mỉm cười thật dịu dàng, tay nhẹ nhàng xoa đầu cô gái kia. Một cảm giác lạ lẫm cuộn lên trong ngực, nghèn nghẹn như tiếng nấc mắc kẹt không thể bật ra. Thì ra, một mùa hè xa cách cũng đủ để mọi thứ đổi khác. Và nàng cũng không biết... đó chỉ mới là khởi đầu cho những cơn gió chướng mà trái tim mình sắp phải đối diện. Mộc Vy siết chặt quai ba lô, bước nhanh về phía hành lang, lòng nghẹn lại với hàng trăm suy nghĩ. Vừa vào lớp, nàng ngồi phịch xuống ghế, đôi tay luống cuống mở điện thoại lướt nhưng ánh mắt thì không ngừng liếc về phía cửa. Người ấy liệu có bước vào nhanh một chút được không? Hay còn đang bận... với ai đó khác? Thanh Di bước vào lớp, trái tim đầy háo hức. Cô đã mong chờ giây phút được gặp lại nàng, được nghe giọng nói thật gần, không còn qua màn hình điện thoại lạnh lẽo nữa. Nhưng vừa đặt chân đến bàn, một câu nói cất lên, sắc như gió lạnh đầu thu: "Chà, người nổi tiếng hôm nay đến sớm ghê ha." Thanh Di khựng người, vẻ mặt đầy bất ngờ nhìn nàng. Nụ cười vừa kịp chớm trên môi bỗng đông cứng. Không khí xung quanh chùng xuống một nhịp Ngân Dao nhanh chóng liếc ra sau một cái, sau đó nghiêng người thì thầm với Minh: "Thấy chưa, mới đầu năm mà màn kịch hấp dẫn rồi." Minh chỉnh lại kính, khẽ cười: "Ừ, đến trời đông mà còn không lạnh bằng không khí bây giờ ở đây đâu." Buổi sáng trôi qua trong sự im lặng đầy ngột ngạt. Chuông ra chơi vừa vang lên, không khí trong lớp lập tức xôn xao trở lại. Ngân Dao như con thoi giữa các nhóm bạn nhưng mắt vẫn không quên liếc về phía Mộc Vy đầy ẩn ý. Minh cũng bên cạnh, thỉnh thoảng buông ra những câu nhận xét khiến Dao phải che miệng cười khúc khích. Cuối cùng, Mộc Vy chịu không nổi cái không khí này nữa, đứng dậy định rời khỏi lớp cho bớt ngột ngạt thì đã bị Ngân Dao nhanh như chớp lách người chặn ngay ở cửa. Dao khoác tay nàng kéo ra sát lan can hành lang, mắt đầy ý cười. "Vy à, cái mặt cậu hôm nay lạnh như đá tảng vậy, từ tiết đầu tới giờ chẳng buồn cười lấy nổi một cái, muốn hù người ta à?" Mộc Vy cố giữ vẻ thản nhiên nhưng rõ ràng ánh mắt nàng đang lảng đi chỗ khác. Minh lúc này cũng đi đến, khoanh tay dựa vai vào khung cửa, giọng chậm rãi nhưng cũng đầy chọc ghẹo: "Chẳng phải hồi sáng có ai vừa thấy Di xuất hiện dưới sân, tính chạy sang chào hỏi, nhưng chưa kịp đến thì bắt gặp cảnh một cô em gái xinh tươi ôm chầm lấy Di ngay giữa sân đấy sao?" Dao nheo mắt, tiếp lời Minh: "Ừ ha, còn nữa rốt cuộc là Vy nhà ta đang bực chuyện gì thế? Hay là..." Dao kéo dài giọng, mắt tinh nghịch đảo một vòng rồi nhìn thẳng vào nàng "Hay là... đang ghen đó hả?" Mặt Mộc Vy đỏ bừng. Nàng bối rối đến mức suýt cắn phải lưỡi khi định phản bác. "Tớ... tớ đâu có để tâm! Chỉ là... ờ thì... chỗ đông người như vậy, nhìn cũng hơi kỳ kỳ thôi..." Minh bật cười: "Ờ, ờ... ‘kỳ kỳ thôi’ chứ gì. Không phải ghen đâu, đúng không? Biết rồi, biết rồi." Ngân Dao cười khúc khích, khoác tay nàng, lắc nhẹ: "Thôi mà, cậu phải tìm hiểu rõ đã chứ. Cậu biết sáng nay ai ôm Di không mà bày đặt hờn cả buổi vậy?" Nàng mím chặt môi, nhưng cuối cùng vẫn không cầm lòng được mà lí nhí hỏi: "Ai vậy Dao?" "Nói cho cậu biết, đó là em họ Di, tên Quỳnh Phương, mới vào lớp 10A2 đó. Hai chị em thân thiết từ nhỏ rồi, cứ như hình với bóng ấy." Nàng thoáng sững người, vẻ mặt ngơ ngác. "Em họ... chỉ là em họ thôi sao?" Ngân Dao nheo mắt quan sát sắc mặt Mộc Vy, khóe môi cong cong đầy ẩn ý. "Thôi nào, đừng lo thái quá. Người ta thì có ‘em gái’ để tựa vai thoải mái, còn có người á..." Dao cố tình kéo dài giọng. "Đến cả mình là gì với người ta cũng không dám xác nhận nữa kìa!" Mộc Vy lúng túng đánh nhẹ vào tay Dao: "Cậu lại bắt đầu rồi đó, đừng có nói linh tinh..." Dứt lời, nàng cúi đầu, cố giấu khuôn mặt đang nóng ran cùng nhịp tim hỗn loạn chưa kịp lắng xuống. Nhưng khi còn chưa hoàn toàn lấy lại bình tĩnh, ánh mắt lại vô thức lướt ra sân trường tìm người. Và rồi, tầm nhìn nàng dừng lại ở một góc sân. Giữa dòng người tấp nập, một dáng hình nổi bật lên. Mái tóc đen dài buông hờ ngang lưng, chiếc áo khoác càng làm nổi bật vẻ chỉn chu. Người đó vừa bước đi vừa lật giở cuốn sách trên tay, từng bước đi thong thả mà đầy cuốn hút như chẳng hề hay biết đến sự xao động mà mình vừa mang đến cho cả hành lang phía trên này. Bên cạnh người ấy... là Thanh Di. Thanh Di bước chậm rãi, hai tay đút trong túi áo khoác, dáng vẻ trầm lặng mà vẫn thu hút đến lạ. Cô không nói gì, dường như chỉ im lặng lắng nghe người bên cạnh nói, thỉnh thoảng gật đầu hoặc mỉm cười nhẹ. Mộc Vy đứng lặng, mọi âm thanh xung quanh như mờ nhạt đi, tim nàng vô cớ thắt lại. Bên cạnh, Ngân Dao bắt ngay được phản ứng ấy liền lên tiếng: "Ồ, vừa nói xong lại gặp thêm nhân vật đáng chú ý nữa rồi kìa. Cậu có biết chị ấy là ai không? Nguyễn Hạ Giang học lớp 12A3 đấy. Xinh đẹp, học giỏi, nhà có điều kiện, lại còn nổi tiếng khắp trường. Kiểu người mà đi đến đâu cũng thành tâm điểm ấy." Dao ngừng một chút, cố ý thả chậm câu sau: "À mà hình như nghe nói... chị ấy và Di có quen... biết nhau đó nha." Mộc Vy cúi đầu, tay siết chặt mép túi quần. Dao tiếp tục nhỏ giọng đầy ẩn ý: "Nghe nói hè rồi, Di có học lớp tiếng anh mà chị Hạ Giang cũng học chung đó. Hai người có vẻ thân thiết lắm đấy. Cậu thấy chưa? Lần này không phải là chị em họ gì đâu à nha." Nàng cắn môi dưới, trong lòng nổi lên một cơn sóng ngầm. Ánh mắt nàng nhìn về phía Thanh Di. Cô lúc ấy nhận cuốn sách từ Hạ Giang, ánh mắt trầm tĩnh mà dịu dàng đến lạ. Dao khoanh tay, cúi sát tai nàng trêu thêm một câu nữa, đầy khiêu kích: "Vy à, tớ thấy cậu mà không nhanh tay thì người ta sẽ bị người khác cướp đi thật đó. Đến lúc đó đừng có mà khóc ướt cả gối nha!" Mộc Vy xoay người, bước nhanh vào lớp, tim đập loạn lên, chẳng rõ là vì tức giận, vì tủi thân... hay vì đã bắt đầu sợ hãi thật rồi. Những ngày sau đó, Mộc Vy nhận ra, Thanh Di bỗng nhiên trở thành tâm điểm chú ý hơn bao giờ hết. Ngăn bàn của cô sáng nào cũng có vài lá thư gấp gọn, giấy màu hồng, xanh, với những dòng chữ nắn nót. Có ngày còn có thêm hộp kẹo nhỏ hay chiếc móc khóa, hộp quà được thắt nơ tỉ mỉ. Mọi người trong lớp cũng bắt đầu quen với cảnh ấy, còn thi nhau đoán hôm nay Thanh Di sẽ nhận được gì và ai là người tặng nữa. Thanh Di nhíu mày nhìn đống quà và thư ấy. Không cần phải đoán, cô biết ngay ai là "tác giả gián tiếp" đứng sau chuyện này. Chắc chắn là do Quỳnh Phương, đứa em họ hoạt bát của cô cứ suốt ngày chạy khắp nơi mà khoe khoang. Cô còn nhớ rõ hôm vừa gặp lại ở trường đã nghe con bé líu lo khắp nơi với mấy bạn khối dưới: "Chị Di nhà tớ hả? Trời ơi, nấu ăn cực khéo, đàn piano thì khỏi phải chê, mà còn chưa có người thương nữa đó nha! Ai tỏ tình biết đâu còn có cơ hội đó!" Thanh Di thở dài đầy bất lực. Con bé vốn mồm miệng lanh lợi, có ai hỏi qua một câu là kể thêm cả chục câu, cứ thế mà lời đồn thổi mỗi ngày một lan xa. Đúng là cái loa phát thanh di động, mà chẳng lần nào cô cản kịp. Nhưng khối dưới thì không nói làm gì, tại sao ngay cả khối trên và cả bạn bè cùng khối cũng bỗng nhiên bắt đầu chú ý đến cô? Thanh Di không biết tất cả phần lớn lại bắt nguồn từ Hạ Giang. Dạo gần đây, Thanh Di hay xuất hiện cùng chị ấy trong sân trường, thỉnh thoảng còn cùng nhau trao đổi sách vở. Mà Hạ Giang thì khỏi phải nói, vừa xinh đẹp vừa nổi tiếng, lại là hình mẫu lý tưởng của biết bao người. Người ta thường nói, ai đủ thân thiết để có thể sánh bước bên cạnh Hạ Giang chắc chắn không phải người tầm thường. Và thế là, trong mắt người khác, Thanh Di khoác lên mình một hào quang khó chạm tới, vừa lạnh lùng, vừa tài giỏi, lại có mối quan hệ thân thiết với nhân vật đình đám như Hạ Giang. Có người ngưỡng mộ, có người tò mò, người đơn thuần chỉ muốn thử thách bản thân xem có thể khiến người như cô rung động hay không... Và tất cả những điều ấy, trở thành thứ khiến lòng ai đó ngồi cạnh rối như tơ vò. Minh quay xuống bàn Thanh Di, huýt sáo: "Không biết có ai làm bảng thống kê xem hôm nay Di nhận được bao nhiêu thư với quà không ha? Cứ cái đà này chắc cuối học kỳ cậu có hẳn một bộ sưu tập luôn đấy." Dao cười khúc khích, không quên bồi thêm: "Di à, tớ đề nghị cậu sắm thêm cái tủ bên cạnh đi, không thì mai mốt thư tràn ra ngoài bàn á." Mộc Vy ngồi kế bên, tay siết chặt cây bút, mắt cố dán chặt vào cuốn sách giáo khoa. Nàng hiểu rõ mình chẳng có tư cách gì để khó chịu, chẳng là gì để giận dỗi cả. Thế nhưng, mỗi lần thấy Thanh Di cầm những món quà ấy, cẩn thận sắp xếp chúng lại, trong lòng nàng lại nhói lên, như một vết xước chưa kịp lành đã bị chạm vào. Chiều hôm ấy, sau tiếng trống tan học, hành lang dần thưa người hơn. Mộc Vy lặng lẽ bước xuống cầu thang, định ra về sớm để thoát khỏi những suy nghĩ vu vơ, thì bất chợt nàng sững người. Ngay khúc cầu thang ở cuối dãy, Thanh Di đang đứng đó, bên cạnh cô... là Hạ Giang. Gió thổi nhẹ làm mái tóc đen mượt của Hạ Giang lay động. Nụ cười rạng rỡ của chị ấy dưới nắng đầy cuốn hút. Thanh Di đứng im lắng nghe, môi cong nhẹ lên, dù chỉ thoáng qua thôi, cũng đủ khiến lòng Mộc Vy khó chịu. Đúng lúc ấy, Ngân Dao không biết từ đâu đã bước đến bên cạnh, nhìn khung cảnh phía trước rồi thì thầm vào tai Mộc Vy: "Cậu thấy chưa? Người ta mà muốn thì dám tiến lên như thế. Cậu không nhanh, thì người bị cướp mất thiệt giờ đó! Cậu cũng biết tính Di rồi mà, cậu ấy nhát lắm, cho dù có thích ai thì cũng sẽ không chủ động đâu." Mộc Vy nắm chặt vạt áo khoác, sau đó xoay người bước đi thật nhanh, bỏ lại Dao phía sau. Ngân Dao đứng đó, thở dài. "Bao giờ cậu mới chịu nhận ra lòng mình vậy hả?" Tối hôm đó, Mộc Vy ngồi lặng bên mép giường, ôm gối vào lòng, ánh mắt vô hồn lướt qua màn hình điện thoại nhưng chẳng đọng lại được lấy một chữ. Ngón tay nàng cứ mân mê góc điện thoại trong vô thức, tâm trí thì rối bời như một căn phòng bừa bộn, muốn dọn dẹp nhưng chẳng biết bắt đầu từ đâu. Hình ảnh buổi chiều vẫn quẩn quanh không dứt. Nàng tự hỏi... rốt cuộc, mình đã bắt đầu rung động từ khi nào? Là từ những lần cậu ấy lặng lẽ che dù cho mình giữa cơn mưa tầm tã? Hay là từ buổi chụp ảnh Tết, khi cậu ấy kéo mình vào lòng? Hay có lẽ… là từ những ngày tưởng như rất đỗi bình thường, khi trong ngăn bàn luôn xuất hiện một viên kẹo nhỏ, một thanh bánh quy, hay chai nước cam mát lạnh được để sẵn cho mình mỗi khi trời oi ả? Nàng không biết nữa. Nàng chẳng bao giờ hỏi về những chuyện đó, còn cô cũng chưa từng nhắc đến như thể những điều ấy là tự nhiên, là một phần trong những ngày trôi qua giữa hai người. Càng nghĩ, tim nàng càng rối loạn. Từng điều nhỏ nhặt ấy, hóa ra đã len lỏi vào lòng nàng từ lúc nào không hay. "Tại sao mỗi lần chạm mắt Di, lòng mình lại xao động đến thế?" "Nếu như... cậu ấy có tình cảm với mình thì sao? Còn nếu không thì sao?" Ý nghĩ ấy chỉ vừa chớm nở đã khiến trái tim đập nhanh hơn, nhưng không phải vì hạnh phúc mà là vì sợ hãi. Thanh Di rất ưu tú, vừa xinh đẹp lại còn học giỏi, và lúc nào cũng giữ được vẻ điềm tĩnh trong mọi tình huống. Bên cạnh cô, luôn có những người xuất sắc, nổi bật như Hạ Giang, đầy tự tin, sắc sảo, biết rõ mình muốn gì và chẳng ngần ngại bước đến để giành lấy điều đó. Nhìn hị ấy bên cạnh Thanh Di như thể cả hai vốn thuộc về cùng một thế giới, có bao ánh mắt dõi theo, bao lời ngưỡng mộ. Còn nàng thì sao? Một Mộc Vy bình thường đến mức mờ nhạt, ngoài chút hoạt bát ra thì chẳng có gì đáng kể. Luôn lúng túng, luôn bối rối, và đến cả cảm xúc của chính mình… cũng không đủ dũng khí để đối diện. Nàng sợ... sợ rằng nếu bước đến rồi lại bị đẩy ra. Sợ rằng, nếu bước một bước sai, nàng sẽ mất đi người quan trọng nhất. Sợ mình không xứng. Sợ mình không đủ tốt để đứng cạnh Thanh Di. Sợ ánh mắt ấy sẽ một lần dứt khoát lướt qua nàng một cách dứt khoát như chưa từng quen biết. Và tệ hơn cả, nàng sợ mất đi những quan tâm dịu dàng ấy, dù chỉ là những lời dặn dò nhỏ nhặt, những tin nhắn chúc ngủ ngon ngắn gọn. Nếu lỡ nói ra điều gì đó khiến mọi thứ lệch khỏi quỹ đạo, liệu cả những điều nhỏ bé ấy cũng sẽ biến mất? Thế nhưng Mộc Vy đâu hay, ở một góc khác của thành phố, cũng có một người đang cầm điện thoại trong tay, ánh mắt dán vào màn hình đã sáng lên không biết bao lần, nhưng ngón tay vẫn lưỡng lự, không đủ can đảm để nhấn gửi thêm một dòng nào nữa. Người ấy cũng đang chờ, chờ một tín hiệu, dù mong manh nhất, từ phía nàng. Trong bóng đêm lặng như tờ, Mộc Vy nhắm mắt lại, lòng chật chội đến khó thở. Nàng thì thầm, không chắc là với chính mình, hay với người vẫn luôn ở lại trong tim: "Di à... tớ phải làm sao với cậu bây giờ đây?" |
0 |