Đọc to (tiếng Việt) Nhấn phát để bắt đầu
Gõ nhịp hai phách, gọi một tiếng ơi

Chương 8: Hữu duyên ắt gặp, vô duyên bất phùng

 

 

Tôi tự hỏi thầy Vỹ có biết phía sau thầy đang có một cái đuôi bám theo không, dù tiếng guốc lọc cọc phía sau kêu to trên con đường làng.

Không thèm ngoảnh lại, lưng thẳng, mắt nhìn phía trước và dáng đi thong thả, phía sau gáy tôi nhận ra có một vết sẹo dài ngang, khoảng hai đốt ngón tay. Vai trái đeo túi vải, màu nâu cũ kỹ và có chỗ được vá lại bằng miếng vải mới, để ý kĩ bên dưới có thêu chữ 'Thầy Vỹ' màu vàng để nhận diện.

Tôi tự hỏi người này đã dành nhiều thời gian cho việc học ở nội thành, có một công việc ổn định rồi đột nhiên quay trở lại đây, trở thành một thầy giáo kế nghiệp thầy Mo. Không phải, nên có uẩn khúc đằng sau khi con người ưu tú thế này bỏ phố về quê sao?

Mải suy nghĩ rồi đâm sầm vào đối phương, tôi chỉ kịp kêu 'a' lên một tiếng, tay đặt lên trán rồi nhăn mặt, định mắng người rồi lại im vì mình mới là kẻ không nhìn đường.

"Cô Nhã, không phải cô nên ra đồng sao?" Thầy Vỹ không thèm ngoảnh lại, cất giọng hỏi khi đứng trước ngã ba làng.

Tôi im bặt, nhận ra con đường quen thuộc mình vẫn hay đi, chỉ cách mấy bước chân nữa rẽ sang bên phải là đến nhà thầy Mo. Không ngờ mình đã đi cùng thầy Vỹ đến tận đây.

Tôi không thể biết thầy Vỹ có biểu cảm gì nhưng tôi đoán người đàn ông này đang cảm thấy khó hiểu trước cách tôi hành xử từ lúc gặp đến bây giờ. Chắc chắn đang cau mày, ngầm suy đoán mọi tình huống và xem tôi định giở trò gì.

"Tôi cũng định thế."

"Định thế? Không nhẽ cô Nhã đổi ý sang việc đến nhà tôi học?"

"Thầy cầm một túi đựng toàn sách vở thế kia, chắc chắn cho đám trẻ trong làng."

"Đúng là trong túi này có sách vở." Thầy Vỹ không phủ nhận điều tôi nói nhưng giọng điệu cảnh cáo, quay mặt đối diện về phía tôi, "Tôi chỉ dạy đám trẻ trong làng, tôi không thể dạy cô Nhã."

"Tôi xin thầy Mo rồi, thầy đồng ý cho tôi vào và tôi chỉ cần ngồi nghe giảng. Tôi không ép thầy phải dạy."

"Lần trước tôi đã nói với cô Nhã, tôi không thể để cô vào lớp. Người đứng lớp là tôi và nếu cô muốn, cô phải xin phép."

Tôi biết thừa thầy Vỹ sẽ nhắc lại chuyện cũ, quyết định không để đối phương nói thêm câu nào, tôi dùng hai tay bịt miệng thầy lại, ngang nhiên ngắt lời người đàn ông đấy khiến đối phương mở to mắt, ngạc nhiên đến mức nhướng mày lên cao.

"Tôi nghĩ rồi. Chuyện tôi đi học, không ảnh hưởng đến đám trẻ trong làng. Thầy cứ làm ngơ trước tôi trong lớp và dạy như bình thường là được. Nếu tôi có làm sai hay ảnh hưởng đến đám trẻ thì thầy Mo cũng sẽ phạt tôi thay thầy."

Thầy Vỹ không biết nói gì thêm, thái độ bất lực trước sự cương quyết của tôi. Ra hiệu cho tôi bỏ tay ra vì mặt đã đỏ. Thầy Vỹ thở dài và mạnh đến mức tôi nhìn thấy gân cổ. Tôi không biết người đàn ông này nghĩ gì, chỉ tùy tiện lướt qua tôi lần cuối trước khi quay mặt đi tiếp, thậm chí buột miệng đáp lại câu 'tùy cô'.

Lần này, tôi đã thắng. Đắc ý mà nhảy chân sáo líu lo được một đoạn rồi nhỡ vạ miệng trêu chọc khi thấy thầy Vỹ đang bước chân nhanh hơn để về đến nhà.

"Thầy Vỹ, thầy cẩn thận, khéo hai chân lại xoắn vào nhau vì đi nhanh quá."

Thầy Vỹ giật mình khi nghe thấy tôi gọi lớn, chỉ biết đi nhanh hơn như muốn cắt đuôi con gái ông Phú trong làng.

Nhưng thầy nhầm rồi, tôi không phải người dễ dàng bỏ cuộc, tôi sẽ theo đến cùng. Niềm hân hoan đến mức bản thân hát líu lo, trái tim đập loạn xạ, tôi nghĩ thực sự mình có tình cảm với thầy Vỹ dù nhiều lần bị nói mỉa mai chỉ vì chiếc guốc ném nhầm hai lần.

Đường làng đang mùa phơi rơm và thóc ra ngoài, hai bên rìa đường vừa mới được gom mấy bụi,, cách cổng nhà thầy Mo còn có thêm cái xe bò đang đựng rơm chuẩn bị được kéo đi.

Tôi thích ngửi mùi lúa chín vừa mới cắt, mùi rơm vừa mới phơi xong và mùi đất ẩm khi trời đổ cơn mưa rào vào mùa hè. Đấy là mùi hương của làng quê và điều ấy khiến tôi cảm thấy thư thái tại nơi mình sinh ra.

Đang tận hưởng bầu không khí tuyệt vời thì nghe thấy tiếng đám trẻ trong làng mới đi chăn trâu về. Đứa nào cũng lấm lem bùn đất, trên tay cầm cá đồng xâu thành chuỗi, có cái rọ đựng ốc và con trâu làm bằng lá cây đa.

Đám trẻ nhận ra tôi, vẫy tay và lễ phép chào hỏi từ xa. Đương nhiên, tôi cũng đáp lại chúng bằng một cái vẫy tay và tiếng cười lớn dù cả hai đứng cách xa.

Còn chưa kịp tận hưởng niềm vui, con trâu trên lưng thằng Tý bỗng rồ lên, lắc đầu mạnh cùng cặp sừng to và dày. Nó hầm hừ khiến cả đám sợ lùi ra xa. Tôi chưa kịp hiểu chuyện gì, khi thấy nó nhìn chằm chằm về phía tôi và thầy Vỹ, linh cảm mách bảo sẽ có điều tồi tệ xảy đến.

Bỗng.

Con trâu lớn phi nhanh, dọa sợ tất cả mọi người. Thầy Vỹ vẫn đi tiếp và chẳng thèm đoái hoài đằng sau đang có sự việc lớn nhắm vào mình. Tôi chỉ chạy nhanh về phía thầy Vỹ rồi đẩy người đàn ông ấy vào trong góc trước khi bị trâu kia húc trúng.

"Cẩn thận." Tôi hét lớn.

Thầy Vỹ không hiểu chuyện gì, bị tôi đẩy vào trong góc, bổ nhào vào xe đựng rơm ngay trước cổng nhà, úp thẳng mặt không kịp chống đỡ. Còn tôi khi quay người lại, con trâu đã ngay trước mặt, cách hơn sải tay, thở phì phò và nhìn chằm chằm về phía tôi khiến tim muốn nhảy ra ngoài.

Thằng Tý kéo căng dây, một khoảng cách đủ xa để tôi lấy lại nhịp thở trong giây lát. Mấy đứa trẻ khác cũng chạy lại gần nhưng vì chúng đang dính đầy bùn đất nên chỉ dám vây xung quanh rồi hỏi han.

Tôi quên mất thầy Vỹ đang ngã chổng vó trên xe chở rơm cho đến khi nghe thấy tiếng thầy Vỹ gọi tên, hai hàm răng nghiến chặt và cách gọi đầy giận dữ.

"Cô Nhã."

"Thầy Vỹ, thầy không sao chứ?" Tôi chợt nhớ, chạy lại giúp thầy đứng dậy nhưng người đàn ông này tai đã đỏ, ánh mắt giống như lửa đốt nhìn tôi.

"Cảm ơn cô, tôi không sao." Người đàn ông này vẫn lịch sự trả lời. Nhìn thấy con trâu lớn trước mặt cùng đám trẻ đang giữ dây, tôi nghĩ thầy Vỹ mường tượng được chuyện đã xảy ra và lý do tại sao lại có chuyện bản thân bị tôi đẩy vào góc.

Thầy Vỹ bị đẩy đột ngột nên cái chân cũng khập khiễng vì đầu gối va phải thành xe. Thầy không trách tôi một câu nhưng cái mặt lầm lì ấy mang về đến tận nhà, chẳng nói chẳng rằng đi thẳng vào gian phòng khách có thầy Mo đang ngồi nhãn nhã phe phẩy quạt.

Cái chân khập khiễng, trên đầu vẫn còn dính cọng rơm cùng áo dài xộc xệch, thầy Vỹ mang bộ dạng khác ngày thường làm thầy Mo ngẩn người. Thấy tôi phía sau thì cố nhịn cười, chắc đoán ra được hai đứa này vừa gây ra chuyện chẳng lành.

"Hai đứa vừa mới đi cày về à?"

"Con chào thầy." Tôi cúi người chào, tươi cười đáp nhưng bị thầy Vỹ quay người lại cùng ánh mắt lườm nhắc khéo về chuyện xảy ra khiến tôi mím chặt môi không nói thêm câu nào, cúi mặt như học trò mắc lỗi.

"Vỹ, chân con làm sao vậy? Mới đi một buổi sáng mà về nhà đã khập khiễng rồi." Thầy Mo hỏi thăm.

"Con không sao ạ. Con vừa được cô Nhã cứu khỏi trâu ruộng phi tới." Thầy Vỹ kể lại sự việc.

Thầy Mo liếc nhìn sang tôi rồi thăm dò. Đương nhiên, tôi gật gù liên tục vì đấy là sự thật, mong thầy Mo đừng nghĩ tôi gây ra chuyện xấu.

Tôi và thầy Vỹ đứng ngang hàng nhau, giống hai đứa trẻ mới lớn đang bị thầy Mo giáo huấn, một người thì mặt đỏ tức giận, hai tay nắm chặt vì uất ức còn người kia thì tỏ vẻ ăn năn hối lỗi, hai tay đan chặt vào nhau vì sự nghịch ngợm của mình.

Nói đến đây cũng đủ hiểu tôi chính là đứa gây ra tội.

"Đầu đuôi câu chuyện là thế nào?"

"Không phải chuyện gì to tát đâu thầy ạ." Tôi cười, lúc này mới dám thở mạnh một hơi, tiện tay nhón cao chân rồi lấy cọng rơm còn dính trên đầu giúp thầy Vỹ, "Vì con trâu nhà thằng Tý nó lao đến, con sợ thầy Vỹ bị thương nên mới giúp thầy Vỹ, ai mà ngờ, con lại đẩy thầy trúng xe đựng rơm ngoài cổng nhà ạ."

"Ha ha. Đúng là hữu duyên ắt gặp, vô duyên bất phùng." Thầy Mo lúc này bật cười, hiểu ra mọi chuyện trước lời kể của tôi.

Bình luận đoạn văn

Bình luận

Trả lời bình luận

Chỉnh sửa bình luận

Thiết lập văn bản

Xem trước

Nội dung sẽ hiển thị như thế này

Chọn font chữ

Cỡ chữ

12px 30px