Đọc to (tiếng Việt) Nhấn phát để bắt đầu
Gõ nhịp hai phách, gọi một tiếng ơi

Chương 9: Tương phùng nhân duyên

1.

Một chậu nước sạch, một chiếc khăn lau và không gian riêng cho hai người. 

Nhã ngồi im bặt, nhìn đống đồ mà thầy Mo chuẩn bị cho hai đứa trước khi rời đi. Thầy Vỹ đang bận bịu với đống sách mua được từ một dân buôn có hẹn lúc sáng, im lặng làm việc, gần như ngó lơ cô và không quan tâm đến người phía sau đang ngồi khúm núm và thấy áy náy vì hành động của mình. 

Thầy biết không phải vì Nhã ghét mình, càng không phải vì Nhã muốn trả thù sau mấy lần thầy trêu chọc, cô thực lòng chỉ muốn giúp thầy khỏi việc bị trâu húc. 

“Thầy Vỹ, thầy nên ngồi xuống nghỉ ngơi trước khi vào lớp.” Nhã mở lời trước, đứng dậy, tiến lại gần, ánh mắt thăm dò. Cô biết mình khiến thầy bị thương, việc đi lại khập khiễng trong lúc dạy sẽ ảnh hưởng nhiều đến chuyện di chuyển trong lớp học, “Tôi sẽ giúp thầy bê đống đồ này ra lớp học.” 

“Không cần đâu. Tôi tự làm.” 

“Chân thầy như thế, bê đồ nặng không phải khó khăn sao?” Nhã tự mình giành lấy đống sách, không để thầy Vỹ có cơ hội làm tiếp việc của mình. 

“Thân cô là con gái quyền quý, bê đồ không phải chuyện không nên làm sao?” 

Cách đối đáp ấy làm Nhã khựng lại, phải nhìn nhận bản thân, cô bê chồng sách rồi cứ ôm khư khư trong lòng. Nhìn thẳng vào đôi mắt nâu sẫm, nghiêm nghị, giống như mặt hồ tĩnh lặng nhưng ẩn chứa đầy nỗi niềm đằng sau. Càng nhìn lâu, cô cảm thấy mình cãi đuối, không thể đáp trả lại đanh đá như mọi lần. 

“Cô Nhã, cô không cần phải ở lại đây.” Thầy Vỹ vươn tay, muốn lấy lại đống sách thì Nhã né nhanh, cô hừ một tiếng rồi lắc đầu từ chối. 

“Không nhẽ vì mấy quyển sách mà thầy cũng không cho tôi bê.” 

“Nếu để cô bê, khác nào nói với cả thiên hạ con trai thầy Mo bắt nạt con gái nhà ông Phú.” 

“Tôi không quan tâm.” Nhã đáp, giọng tức giận, thậm chí còn bĩu môi nhăn mặt thể hiện thái độ không bằng lòng. 

“Đây có tính là tư thù riêng sau những lần tôi.” Thầy Vỹ không kịp nói, Nhã đã ngắt lời và giải thích ngay. 

“Không có tư thù gì hết. Tôi thực lòng muốn giúp thầy.” Nhã đặt gọn chồng sách lên bàn, chỉ tay về phía chậu nước được thầy Mo múc lên từ giếng, nhắc lại lời thầy căn dặn, “Thầy Mo muốn tôi kiểm tra vết thương cho, nhỡ có xây xước thì để gọi người đến giúp.” 

Bản thân không phải thầy thuốc chữa bệnh, càng không phải là kẻ tinh thông mấy cách bẻ khớp, châm cứu đông y giống mấy người thầy bu hay mời về nhà. Dẫu vậy, ít nhất, bây giờ cô nên nghe lời và làm đúng việc thầy Mo giao phó. 

“Không cần, chân tôi chưa què được đâu mà cô Nhã lo.” 

“Nhỡ thì sao? Ai mà biết trước được.” Nhã với lấy chiếc khăn sạch, cúi thấp người, khom lưng và cố với lấy ống quần bên trái của thầy Vỹ để xem nhưng thầy Vỹ cố tình lùi lại, xua tay rồi hốt hoảng trước cách làm kỳ quặc, giọng điệu bối rối. 

“Cô Nhã, dừng lại, thanh thiên bạch nhật, con gái ông Phú làm trò này ở đây không phải điều hay ho gì. Cô Nhã, cô có nghe thấy tôi nói gì không?” 

“Thầy chỉ cần ngồi xuống, vén ống quần lên để tôi kiểm tra xem có bị tím đầu gối không?” 

“Không sao, thầy tin tôi.” Nhã giữ nguyên tư thế, vì thầy Vỹ bị thương nên phản xạ cũng chậm hơn, dùng sức nhanh hơn một chút, cô đã tóm được bắp chân, thầy Vỹ cũng vào ‘ngõ cụt’, ngồi bịch xuống ghế gỗ trong sự bất lực. 

Tính lì lợm của con gái nhà ông Phú khiến tôi có chút đau đầu. 

Thầy Vỹ thở dài, ôm đầu thể hiện rõ sự chán nản trước đồ lì như trâu này. Có lẽ vì thế, con trâu thực sự mà thầy phải đối mặt không phải là con trâu muốn húc ngoài đường kia, mà là ‘con trâu’ đang muốn xem vết thương của thầy. 

“Cô Nhã có nghĩ chuyện này nên làm ở đây không? Nhỡ có ai đó vào đây, thấy tình huống này, họ sẽ nghĩ như nào?” 

“Tôi không quan tâm, thầy nhìn tôi đi. Tôi cũng chỉ là con người bình thường, có lỗi thì phải sửa sai, có gì đâu mà ngại.” 

“Nhưng việc cô làm, nó không đúng với vị trí cao quý của cô.” 

“Thầy có thể định nghĩa cho tôi thế nào là cao quý không?” Nhã bắt bẻ lại, cô vẫn bị thầy Vỹ chặn lại không cho làm, một tay thầy giữ chặt ống quấn, lắc đầu nhất quyết không chịu hợp tác. 

“Danh phận của cô Nhã, đã là một sự cao quý với chúng tôi.” Thầy Vỹ đáp trả, “Tôi và cô, chúng ta là hai người ở hai thế giới khác nhau. Vậy nên việc cô Nhã làm, tôi không thể để cô động tay. Mong cô hiểu cho.” 

Thầy Vỹ đỡ Nhã đứng lên, giữ khoảng cách nhất định, từng cử chỉ đều thể hiện sự chừng mực đến đáng sợ. Vừa đỡ cô dậy, thầy Vỹ cũng rút tay nhanh, ánh nhìn né tránh, ngước mắt ra ngoài, lạnh lùng nói. 

“Cô Nhã, tương phùng nhân duyên, không phận tương thủ, cô hiểu đúng không?” 

2. 

Tôi không hiểu, tại sao lại như thế? 

Về nhà càng nghĩ càng bực, thậm chí muốn hét lớn và giận cá chém thớt lên thầy bu và con Lan. Buồn là thế, đớn là thế, tức là thế nhưng càng nghĩ, tôi càng thấy lời thầy Vỹ nói có phần đúng. 

Chẳng nhẽ, vì cái danh con gái út của nhà giàu có trong làng, thầy Vỹ cũng giữ sự chừng mực với tôi, né tránh, thậm chí là tự mình rút lui dù tôi mới chỉ ẩn ý qua vài lần gặp mặt. 

Tôi thấy ánh mặt lạnh lùng ấy khi đối xử lúc cả hai ở riêng, đớn nhất khi thầy Vỹ lạnh nhạt cho đến lúc tôi chào thầy rồi vội vã rời đi. Bản thân thực sự đã phải kìm nén mà không la vào mặt đối phương là ‘đồ tồi’ dù con trai nhà người ta cũng chẳng làm gì sai. 

Chỉ có tôi được nước lấn tới, cứ không biết trước sau, lấy cái mác con gái thầy bu rồi đi lộng hành, quậy đủ trò ở lớp học con trai nhà thầy Mo. 

Nhưng tôi đã quậy được gì đâu? Mới ném guốc nhầm hai lần, bắt bẻ được đôi ba câu, va trúng thầy Vỹ rồi hôm nay thì lỡ làm người ta ngã vào xe chở rơm. Tôi còn chưa kịp làm ảnh hưởng đến đám trẻ trong làng, điều mà thầy Vỹ coi đó là ‘tai họa’ nếu thực sự tôi có mặt ở trong lớp.

Đúng là cái số, mang tiếng nghịch như giặc hồi bé, cứ tưởng oai lắm, đến giờ bị bắt bẻ rồi cấm đến lớp học nhà người ta thì giãy nảy lên. Có phải đây là ‘quả báo’ mà tôi phải trả khi muốn bám lấy thầy Vỹ. 

Đúng là chẳng oan chút nào! 

Chỉ là, tôi lỡ thích thầy rồi. 

Thực sự trái tim bị dao động nhiều hơn một chút mỗi khi gặp thầy. Chỉ cần nghe đến hai chữ ‘thầy Vỹ’, bản thân lại không kiềm chế được, như chú cá thả về với nước, như cánh chim hướng đến trời mây, lá xanh xòe tán đón cơn mưa rào, thực lòng chỉ hướng đến đích mà bản thân muốn. 

Tôi không tin vào câu nói của thầy, không ai có thể quyết định số phận của tôi, chỉ có bản thân mới biết, tôi có đạt được điều đấy hay không? 

Tương phùng nhân duyên, không phận tương thủ. Sẽ không có chuyện đó đâu! Chỉ có tôi mới là người quyết định số phận của mình, chỉ có tôi mới được phép đặt vị trí của mình ở đâu. 

Vì gặp thầy, 

Lòng em rối như tơ vò,

Vì gặp thầy 

Em không thể làm ngơ, 

Vì gặp thầy, 

Tâm tư không thể ngừng nhớ. 

Tình cảm này đã lún sâu, chẳng còn cách quay đầu được nữa. 

Bình luận đoạn văn

Bình luận

Trả lời bình luận

Chỉnh sửa bình luận

Thiết lập văn bản

Xem trước

Nội dung sẽ hiển thị như thế này

Chọn font chữ

Cỡ chữ

12px 30px