Đọc to (tiếng Việt) Nhấn phát để bắt đầu
Gõ nhịp hai phách, gọi một tiếng ơi

Chương 10: Lần đầu gặp mặt

Ong đến thì hoa cụp vào

Ong sang hoa khác hoa lại hờn ghen.

Tôi đã chờ em qua bao mùa lúa chín, nhìn thấy dáng vẻ của em khi trưởng thành càng khiến tôi không thể kìm nén lòng mình. Vậy mà, tôi vẫn phải chọn cách giữ sự chừng mực vì khác biệt số phận. 

1.

Nắng vàng nhuộm lên các ô gạch đỏ, thời tiết giữa tháng bảy nóng nực khiến người đi đường phát cáu. Không ngừng một giây để than vãn về vấn đề thời tiết, tôi và thầy nhà đang chuẩn bị mọi thứ cho lớp học đầu tiên trong làng Mỗ ngày mai. 

Mái lá được dựng khẩn trong vài ngày sau khi nhận được sự chấp nhận của quan trong làng, bàn ghế được ông Phú - người giàu có trong làng cho cùng bảng đen cũ, vài mẩu phấn vụn vặt còn hơi ẩm do để lâu ngày được thầy tôi mang ra sử dụng để viết chữ. 

Dãy bàn để ngang, xếp thành ba, mỗi dãy ngồi tầm được sáu trò, thoải mái với đám trẻ để học bài. Tôi được thầy nhờ mang đống vở cũ, chấp nhặt từ đám giấy trắng không viết, cố khâu lại thành một quyển mới để bọn trẻ có cái viết. Bút và mực cũng được mua mới với hi vọng tiếp thêm chút niềm vui trong học hành cho đám trẻ trong làng. 

“Đám nhỏ này, đều là người thông minh, sáng lạn.” Thầy chắc cảm thấy mệt sau khi làm cả sáng, ngồi xuống, nhìn lại thành quả cả tuần qua của mình, vui vẻ đến mức cười híp mắt lại, “Vỹ, ngày mai con sẽ giúp thầy đầu giờ.” 

“Việc gì hả thầy?” 

“Thầy cần con phát vở và bút cho đám trẻ trong lúc thầy viết bài.” 

“Chỉ cần làm thế thôi đúng không ạ?” 

“Đúng vậy. Sau đó còn có thể về phòng tiếp tục học, sắp đến kì thi trên nội thành rồi đúng không?” 

“Vâng thầy.” 

“Cần cố gắng, mình không giỏi thì phải cố gấp mười lần so với người khác. Xuất thân của mình cũng là điều khiến người ta dè chừng khi nhắc đến.” 

“Con sẽ chú ý ạ.” 

Thật lòng, tôi không hiểu và cũng không thể hiểu, tại sao thầy lại chọn về làng quê để dạy học cho đám trẻ nhưng vẫn giữ việc học của tôi tại nơi xa, xin nhiều người giúp cho tôi giữ một suất cho tôi thi cử trên đấy. Rõ ràng, cuộc sống sẽ đẹp như hoa, thuận lợi đến mức ăn ngon mặc sướng trong mái nhà hạnh phúc. 

Vậy mà, thầy lại về cái làng nghèo, dân biết chữ còn ít, lấy kiến thức mình có rồi đi dạy học cho tất cả. Ban đầu, ai cũng từ chối, đến từng nhà vận động từng đứa trẻ một nhưng người lớn lại xua tay đuổi về. 

Thật may, có nhà ông Phú - người giàu có nhất trong làng đưa con đến học. Vẻ mặt ông Phú trông chán nản, đôi phần bất lực, nhìn thầy nhà tôi với mong muốn ‘trăm sự nhờ thầy, có hư dùng roi, có ngoan khen thưởng’. 

Tôi chỉ đứng trong phòng, không dám ngó ra vào hôm ông Phú đến vào trước hôm mở lớp, tâm sự đủ điều, nghe giọng mà não nề. Con gái mà tính cách như đàn ông, lúc nào cũng xông pha rồi cả gan đánh con trai của một lão làng bên, đến mức chảy máu mồm, khiến lão phải đem người sang hỏi chuyện. 

Thầy nhà tôi chỉ nghe, đôi lúc cũng nghe tiếng ậm ừ, chỉ biết nói cố hết sức để dạy bảo con gái nhà giàu có. 

Điều này cũng làm tôi tò mò, rốt cuộc, người này phải như thế nào mới khiến ông Phú mệt đến bơ phờ, tìm đủ người để dạy dỗ con gái trong nhà bớt quậy. 

2.

Ngày đầu tiên lớp mở. 

Thầy và tôi đều trố mắt ngạc nhiên số lượng người đến học nhiều hơn dự tính, thậm chí có người lớn hơn tôi một con giáp bỏ thời gian đến học mấy buổi để biết chữ nghĩa là gì. 

Thầy tôi vui lắm, đống vở ban đầu thầy nghĩ sẽ nằm phủ bụi được phát hết, bút mới được đưa tận tay cùng lọ mức đầy để trên mặt bàn để ai cũng có thể bơm. 

Duy nhất, còn một vị trí sát cửa, thầy bảo tôi để trống, tôi không biết tại sao, bút và vở vẫn đặt nguyên trên bàn, còn người thì không thấy đâu. 

“Con đã bảo là con không đi mà. Con muốn đi chơi, mấy thầy làng dạy hết cho con rồi.” Từ ngoài cổng, tôi đã nghe thấy tiếng ai đó gào cổ nói chuyện, “Thầy đưa con đến đây, con lại bỏ về.” 

“Cái đứa này, thầy cho con học thầy giỏi, con không muốn à.” 

“Lần trước cũng nói thế, cuối cùng toàn mấy cái con biết.” 

“Thầy này khác, thầy giỏi đấy.” 

“Con không tin.” 

Cuộc nói chuyện của hai người thu hút tất cả, ai cũng ngó đầu ra xem đấy là ai. Còn tôi, tôi cũng ngầm đoán ra được giọng ông Phú và con gái ông - người mà ông đang đau đầu tìm cách dạy bảo. 

“Ông Phú, ông đến rồi!” Thầy nhà ra đón tận nơi, dáng vẻ từ tốn chào hỏi hai người, “Đây là con gái nhà ông?” 

“Vâng, đúng rồi. Thầy Mo nhìn xem, đứa trẻ nghịch ngợm này, thật là không biết điều.” Ông Phú liếc vội về phía lớp học, thấy tôi và mọi người đang quan sát, vẻ mặt cũng đỏ dần vì xấu hổ, chắc cũng biết, cuộc trò chuyện kia ai cũng nghe thấy. 

Tôi bị ấn tượng. 

Ấn tượng cách con gái nhà ông Phú đến đây với bộ dạng yêu kiều và tự tin, đúng chất là người con sống trong nhung lụa. Tôi không nghĩ trên đời này lại có bông hoa xinh đẹp như thế. Vẻ ngoài rạng ngời như thế, không phải mong manh hay yếu đuối như thể gió thổi là bay, cũng chẳng phải kiều diễm đến mức khiến người ngoài phải dè chừng. 

Ở đây, tôi thấy một sự bông hoa đang nở rộ,  vừa mềm mại vừa ngay thẳng. Làm tôi đứng hình một lúc lâu, khi thấy con gái ông Phú nhìn về đây, tôi cảm giác mình bị phát hiện nhìn trộm con gái nhà người ta, vành tai nóng dần cùng tiếng nấc cụt. 

“Nhã, con phải ngoan nghe chưa. Đây là thầy Mo, thầy dạy của con.” Ông Phú căn dặn, “Đừng có làm mất mặt thầy.” 

“Thầy Mo có dạy con luyện viết chữ không ạ? Con muốn học làm thơ, con muốn học về thế giới bên ngoài.” Người tên Nhã ấy thẳng thắn hỏi trước khi bước vào lớp, “Con muốn học nhiều thứ, con biết chữ, biết viết, biết đọc. Ngày trước có thầy dạy con nhưng toàn dạy cái cũ, chán òm. Con ngáp ngắn ngáp dài.” 

Nhã mô tả, tông giọng lên xuống, biểu cảm đa dạng rồi kết thúc bằng cách ngáp thật to đến mức làm tôi nghi hoặc cô ấy sẽ bị sái quai hàm nếu tiếp tục làm thế. 

“Con bé này, mày đừng nghịch nữa con.” Ông Phú nhìn cách Nhã khiến thầy nhà cười liền lúng túng, đánh mạnh vào bả vai nhắc nhở, “Đừng có nghịch nữa, học đến thầy thứ ba rồi.” 

“Quá tam ba bận, con bảo thầy rồi mà.” Nhã thở dài, nhún vai rồi bước vào lớp, còn không thèm chào ông Phú, cứ bước đi, vẫy tay chào mà không ngoảnh lại. 

Tính cách ấy, lần đầu tiên tôi thấy, thực sự, khác hoàn toàn so với tôi. 

Tôi vẫn đứng trước cửa lớp, hai tay đan trước mặt, im lặng quan sát rồi đứng đối diện với Nhã từ lúc nào không hay. Cả hai chúng tôi cứ đứng nhìn nhau, lâu một lúc, thầy mới giới thiệu. 

“Vỹ, đây là Nhã, năm nay 13 tuổi, kém con năm tuổi.” 

“Chào em.” Tôi lịch sự chào trước.

“Chào anh, chắc anh là người mà làng đang nhắc đến mấy hôm nay.” Nhã đáp, “Không ngờ lại có cơ hội được gặp anh ở đây. Đúng là giống lời đồn thiên hạ.” 

“Cảm ơn em.” Tôi không biết người dân xung quanh đồn thổi gì về mình, trong lòng cũng tò mò nhưng không thể tọc mạch mà đào bới, hỏi chuyện. Rốt cuộc cũng chỉ nói được lời cảm ơn xã giao dù không biết đấy là chuyện gì.  

“Con về phòng được rồi. Còn những thứ còn lại, để thầy tiếp tục làm.” Thầy cho phép tôi rời đi, mọi thứ trong lớp cũng ổn định, trò và thầy đều đủ, tiết học cũng có thể bắt đầu.

“Dạ vâng.” 

Đấy cũng là lần đầu chúng tôi gặp nhau. 

Sau này, khi thời gian thầy nhà và tôi có chút rảnh rỗi, nhâm nhi được ấm chè ngon, tôi mới hỏi thử thầy, tại sao thầy lại nhận Nhã dù độ tuổi cũng đã lớn, đã biết chữ, thậm chí còn thông minh sáng lạn hơn khối đứa trẻ trong làng Mỗ. 

Thầy cũng chỉ cười lấy lệ, ánh nhìn xa xăm nghĩ về chuyện năm xưa. Hóa ra, ông Phú cũng từng là trò của thầy, một chữ bẻ đôi không biết, đến nhờ thầy dạy, mang theo con gà ngon và ít gạo nhà muốn xin mấy buổi học. 

Sau này, khi nhà tôi rơi vào cảnh bị quan trên vu khống, nặc danh nói rằng phản tặc, định lôi cả nhà tống vào giam vì mất sách quý. Ông Phú ra tay cứu giúp vì nghĩa tình năm xưa, coi như đôi bên hòa nhau. 

Mối quan hệ ấy cũng ngày càng khăng khít, như anh em trong nhà mà tương trợ lẫn nhau. 

Khi thầy trở về quê sau mấy chục năm bôn ba bên ngoài, thầy quyết định mở lớp dạy học, mang những thứ mình biết về dạy cho thế hệ tiếp theo. Ông Phú mừng lắm, khi thầy về thì đến tận nhà chào hỏi, tiện tay còn mang người sang giúp sửa sang nhà cửa. Lúc đấy, tôi vẫn chưa về vì bận thi cử. 

“Vỹ này, con thấy đấy. Thầy với ông Phú cũng quen thân mấy thập kỷ rồi. Không đơn giản gì. Tuổi ta cũng đã già, chẳng làm được gì to tát ngoài dạy chữ. Ấy thế mà, ông Phú vẫn nghĩ ta giống xưa, đem đứa nhỏ đến để dạy học. Thật lòng, ta không thể làm ngơ.” 

“Nhưng em đấy biết hết rồi, thầy có thể giải thích.” 

“Ha ha, nếu đơn giản như thế, thì ta không nhận cô bé ấy làm gì. Cũng không phải đến mức độ, tận tay ông Phú đưa con gái đến lớp học.” Thầy tôi cười mãi, giống chọc đúng điểm nguyệt, “Nhã là người biết muốn gì, con bé không chỉ đơn giản muốn học. Tính cách của con bé tự tin nhưng không kiêu ngạo, lúc nào cũng thích mày mò tìm đủ thứ để biết thêm.” 

“Nếu nhìn vẻ ngoài, con cũng thấy được điều đó.” 

“Con nghĩ, những quyển sách mới khi hai chúng ta ở nội thành, thầy gửi cho ai?” 

“Không lẽ là.” 

“Đúng vậy, thầy gửi cho con gái nhà ông Phú. Con bé ham học, ở quê, điều kiện không tốt, chỉ có thể nhờ người đi xa mua về hoặc quen biết để gửi đồ. Ông Phú lúc nào cũng nhờ vì tốc độ học của con bé hơn hẳn mấy anh chị trong nhà. Thầy cũng phải ngạc nhiên khi có trò học tốt như thế.” 

Thầy tôi nói một lúc lâu cũng thấm mệt, cầm quạt phe phẩy, uống ngụm chè cho trơn họng, ngẫm nghĩ điều gì đó một lúc lâu rồi nói tiếp. 

“Thầy nói con nghe, gia đình ông Phú khác chúng ta. Có nhà cửa, có của ăn của để, danh tiếng trong làng ai cũng biết. Mình chỉ là người thường, không thể được như họ. Nhưng những người như thế, khi họ vẫn giữ được sự chân chất, giúp đỡ khi ta gặp khó khăn thì không bao giờ được quên.” 

“Con hiểu ý thầy.” 

“Con bé Nhã ấy, nó rất giỏi, học nhiều trong đám anh chị, chắc chắn nó sẽ không an phận mà ngồi yên. Thế giới rộng lớn như thế, một ngày nào đấy, nó sẽ bay xa.” 

3.

Gần chục năm trôi qua, Nhã đã trở thành thiếu nữ từ lúc nào không hay. Cho đến khi tôi bị ném guốc trúng đầu vào ngày hè nắng nóng, tôi cũng ngờ ngợ ra vài đường nét quen thuộc, cô gái năm ấy đã trở thành thiếu nữ thật rồi. 

Tôi bị ấn tượng, dù mang cục sưng lớn về nhà khi kéo xe gạo về nhà, tôi cũng không dám kể trước với thầy, dùng đủ cách để cục u bớt sưng nhưng thầy vẫn phát hiện. Tôi cũng chỉ dám kể bị con gái nhà ông Phú ném cho cái guốc vào đầu vì tưởng trộm gạo. 

Thầy tôi cũng cười phá lên, lắc đầu trước tình cảnh éo le khi vừa mới về nhà sau bao năm của tôi. Chỉ mới đi giúp kéo xe gạo về nhà, cuối cùng lại hứng trọn guốc từ trò cũ của thầy vì chuyện ở đâu. 

Lần thứ hai, sáng sớm có chuyện phải đi sớm, đèn dầu nhập nhoạng, trên đường đi, tôi cũng ngỡ yên bình, đang yên đang lành ăn trúng thêm chiếc guốc nữa của Nhã vì tưởng tôi là ma. Thật lòng, tôi cũng giận, chả ai dại mà đạp đúng bẫy hai lần, đằng này, tôi lại nhận guốc trúng hai lần cùng một chỗ như vậy cả. 

Tôi muốn trả đũa, chọn cách lấy luôn chiếc guốc ấy mang về nhà để chọc tức, bọc trong miếng vải rồi để trong túi hay đựng sách. Thi thoảng cũng lôi ra xem thử, dẫu sống trong nhung lụa nhưng tính cách vẫn nghịch nghợm đến thế sao? Có phần hơi nóng tính. 

Xe chở gạo của ông Phú bị trộm bằng cách nào đấy đến được tai tôi, tình cờ lại gặp được kẻ ăn trộm nên tôi đã xử tên đấy một trận rồi mang xe gạo về. Chắc đó cũng là lí do mà mấy lần trước tôi bị ăn guốc.

Tôi cũng tra hỏi thử tên trộm gạo, nó nói là làm việc này do ông Bản làng bên nhờ việc, muốn trả đũa rồi lấy cớ cho con trai ông - tên Khải làm anh hùng rồi hỏi cưới Nhã. Cái chuyện như vậy cũng nghĩ ra được, đương nhiên, tôi sẽ không để chuyện đó xảy ra. Tôi lại là người làm hỏng chuyện của người tên Khải ấy. 

Trong lòng lúc nghe xong cũng thấy phần nào khó chịu, cảm giác không hài lòng khi nghe nhưng không thể giải thích rõ ràng, đấy là cảm giác gì. 

Tôi cũng mang trả xe gạo về cho nhà ông Phú, trên đường gặp Nhã nhưng không dám nói, cũng chẳng hiểu tại sao? Thôi thì, bông đùa với em vài câu, khi về đến nhà, em sẽ tự hiểu, tại sao xe gạo lại ở đây. 

Trên người vẫn cầm theo chiếc guốc, vốn dĩ định trả trong tình cảnh đẹp đẽ khác, nào ngờ ông trời cho tình huống hai ta đều éo le. Chân em lấm bùn, trán tôi lấm tấm mồ hôi vì đẩy xe gạo về nhưng cũng chẳng sao, vì sự việc mà tôi cảm thấy có phần nào em và tôi có chút giống nhau. 

Chỉ là, tôi đã nhen nhóm ý định muốn yêu em, vì sau mỗi lần tiếp xúc, trái tim cũng dần phải lòng. Nhưng lời nói của ông Bản làng bên làm tôi tỉnh mộng, vì tôi đã phá hỏng kế hoạch của lão cơ mà, lấy lại xe gạo, đi tong cái sự việc trăm năm mới có được cho con trai mình. 

“Đừng nghĩ đến chuyện bước chân vào nhà giàu, mày cũng chỉ là thầy giáo, không tiền không của, đừng có mơ cao rồi ngã đau.” 

Cái số phận nghèo, chỉ có tri thức, thấp cổ bé họng, tôi phải là người biết rõ ranh giới. Nhưng lời nói của kẻ khinh miệt, làm sao tôi không thể không nghĩ đến. 

Tôi cũng biết sợ, sợ thân phận nghèo này khiến người ta khinh thường em. Sợ chính tôi lại gây ra cho em những tổn thương vì thầy bu trong nhà đã nuôi em trong nhung lụa sung sướng. 

Chính tôi cũng sợ, khi bản thân muốn yêu em, tôi phải kìm lòng. 

Đành phải, giữ khoảng cách với em. Chúng ta có lẽ, sẽ chỉ đơn giản là thầy và trò. 

Bình luận đoạn văn

Bình luận

Trả lời bình luận

Chỉnh sửa bình luận

Thiết lập văn bản

Xem trước

Nội dung sẽ hiển thị như thế này

Chọn font chữ

Cỡ chữ

12px 30px