Chương 11: Trót đem lòng yêu
Gặp mặt lần đầu, nhớ ngẩn ngơ
Trò chuyện đôi lời, gây thương nhớ
Nào ngờ tiếp xúc đôi ba bận
Lỡ trót đem lòng, yêu nàng thơ
Mấy hôm sau, tôi chỉ loanh quanh trong nhà. Những trận quậy phá không còn nên thầy bu trong nhà cũng sinh nghi, gặng hỏi rồi thăm dò mấy lần từ con Lan với thằng Vệ.
Hai đứa nó thì biết gì được chứ? Chuyện của tôi, tôi cứ ôm khư khư trong lòng, có cậy mồm bây giờ tôi cũng không nói ra. Nói ra để bị thầy bu cười vào mặt vì chuyện tôi làm à!
Con Lan tối nào cũng kể bị bu kéo vào phòng rồi hỏi dạo này tôi làm sao, nó cũng chỉ biết lắc đầu, trả lời qua loa, không dám hé nửa răng chuyện tôi thích thầy Vỹ.
“Mợ ơi, mợ nói gì với ông bà đi. Ngày nào con cũng bị lôi vào phòng bà rồi bị hỏi đủ thứ chuyện.”
“Kệ bu đi, ta cũng không rảnh mà quan tâm đâu.”
“Bà nhà đang sợ mợ bị chơi bùa đấy.”
“Hả? Bu bảo ta làm gì cơ?”
“Bị chơi bùa, chơi ngải đến mức lú người ấy mợ. Bà cứ sợ như thế mà con bảo không phải.” Con Lan kể lại.
Vào hôm tôi về nhà, mặt thẫn thờ rồi nằm dài ra ghế ngoài gian khách, không màng quan tâm đến ai. Bu đã để ý, phần nào lo lắng nhưng không dám nói ra. Ngay đêm ấy, bu gọi con Lan vào phòng, hỏi mọi thứ, suy đoán đủ điều nhưng mấy ông bói toán đeo kính đen hay ngồi bốc phét ngoài đầu làng.
Tôi lạ gì. Bu nhà tôi mấy thứ này, cứ nghĩ ra mấy chuyện trên trời dưới đất, như thể con cá có thể bay, con gà có thể có thể bơi, đủ thứ chuyện tầm bậy tầm bạ đều trở thành có nghĩa qua lời của bu.
Ngay cả việc tôi bị bùa mê có khi cũng trở thành sự thật.
Lại thêm một đêm đau đầu suy nghĩ.
“Lần sau, bu mà hỏi thì bảo ta đang tìm cách bỏ nhà ra đi với đống vàng mà thầy để lại. Cứ nói thế.”
“Ấy chết, con không dám.”
“Kệ mày, nói hay không thì tùy. Ta mệt lắm, ta còn nhiều việc phải lo.”
“Dạ vâng, con hiểu ý mợ rồi ạ.” Con Lan không ở lại quá lâu, nó còn thứ khác phải làm. Tôi cũng bảo làm xong rồi nghỉ sớm còn bản thân thì có thêm một đêm thức trắng nghĩ về chuyện cưa đổ con trai nhà người ta.
Ngày hôm sau. Tôi vẫn sinh hoạt bình thường, đi chơi, ra ngoài cánh đồng, cố né tránh con đường dẫn đến nhà thầy Mo nhất có thể dù thâm tâm muốn đến ngó nghiêng xem lớp của thầy Vỹ như thế nào.
Đến tầm trưa, khi tôi còn đang rong ruổi trên đường về nhà, con Lan đã gọi tôi về. Sớm hơn thường ngày, có chút kì lạ nhưng tôi cũng không quan tâm. Gật đầu rồi theo nó về luôn, tôi cũng không la cà thêm vì biết đến giờ thầy bu ở nhà đang chờ tôi về.
Hôm nay thằng Vệ đi đánh cá, bắt được mớ cá rô đồng to và ngon, giàn su su với bầu cũng non xanh mơn mởn, bu ở nhà thích ăn ngọn su su xào nên con Lan cũng xào một đĩa lớn. Tôi thấy thầy bu ngồi sẵn ở mâm, chỉ chờ tôi về.
Bu liếc tôi một cái, gọi tôi vào và bắt tôi ngồi cạnh. Cả bữa không nói câu nào với bu, thi thoảng tôi cũng chỉ đáp lại lời thầy khi nói đến việc buôn bán gạo dạo này đắt hàng làm sao. Nhưng tôi có cảm giác bu luôn trong tình trạng dòm ngó từng việc tôi làm.
Sau bữa cơm, thầy nhà ra ngoài kiếm thằng Vệ, con Lan dọn bát đũa đi rửa còn tôi và bu thì ngồi ở gian khách. Tôi muốn đi vào phòng nhưng bu kéo tôi lại, gặng hỏi chuyện sau bao ngày đoán già đoán non trước cách hành xử khác lạ của con gái.
“Con có việc gì mà cứ u sầu như thế?”
“Con ạ?” Tôi buột miệng phủ nhận ngay lập tức, “Con vẫn thế mà. Có gì đâu mà u sầu!”
“Cái ánh mắt này, cái cử chỉ này, cái câu từ này. Tất cả nói cho bu biết con có chuyện, không phải mày lại nghịch ngợm, phá phách gây ra sự việc gì đấy chứ!”
“Con không có mà bu.”
“Chối nữa là bu đánh đấy, con bé này.”
“Buồn cười, mắc gì bu đánh con. Mấy hôm nay con còn chưa quậy phá. Con ngồi yên cũng bị đánh nữa.” Tôi gào lên, bật dậy, đứng tránh xa bu đến tận cửa để thuận cho việc chạy về phòng.
“Đừng có mà đi làm phiền nhà người khác.”
“Con không có.”
“Tốt nhất là nên thế. Đừng để bu thấy tên con ở ngoài đường bị người ta bêu riếu.”
“Con biết rồi.”
2.
Ngày qua ngày. Tôi đã cố gắng xua tan ý định tìm thầy Vỹ nhưng không thể. Trái tim bị dày vò, nỗi nhớ nhung khôn nguôi làm tôi dặn lòng hãy liều lần cuối, thử thêm lần nữa. Và nếu lần này, người ấy vẫn lạnh nhạt, phũ phàng đuổi tôi về. Bản thân sẽ buông xuôi, không mong cầu gì nữa và chôn vùi tình cảm mới chớm nở này.
Khác lần trước, tôi không có mặt sớm nhất, tôi đến muộn nhất. Đứng từ ngoài cổng, mọi bước đi đều nhỏ nhẹ nhất có thể, vì sợ tiếng guốc lộc cộc trên sân gạch, tôi đã tháo từ trước và cầm trên tay.
Lưng cứ khom như bà già, mắt láo liếc xung quanh như rình trộm, tôi không thấy thầy Mo trong nhà nên yên tâm đi vào. Được nửa đoạn, tôi không dám đi đường trước vì sợ bị phát hiện nên rẽ phải vào vườn để ra được lớp học.
Tôi đã nghe thấy tiếng đám trẻ chào, tiếng thầy Vỹ đáp lại và tiếng thước gõ mạnh hai nhịp vào tấm bảng đen.
Đến giờ học rồi.
“Các em mở vở ra nào. Mở trang số năm, hôm nay ta sẽ học về chữ hiếu. Đọc theo thầy.”
Tôi nghe thấy giọng người thương vang và trầm. Chẳng trách mấy đứa trẻ bảo thầy Vỹ nói hay, truyền đạt giỏi, nghe cả ngày cũng không buồn ngủ. Đến chính tôi cũng phải công nhận, lần đầu tiên nghe thầy Vỹ giảng bài, cũng vô thức mấy lần mà đứng nguyên tại chỗ để đọc nhẩm theo.
Tôi đứng cạnh cửa sổ bên dưới, nép mình thật gọn để thầy Vỹ không nhìn thấy. Cứ đứng như trời chồng một lúc bên ngoài, chắc tôi sẽ bị muỗi cắn mà đỏ ngứa hết người mất. Phải tìm cách chui vào được bên trong.
Cái số con gái nhà giàu có trong làng, sướng không muốn mà đi đâm đầu vào cái khổ. Lén lút rình mò để vào được lớp học của đám trẻ để thấy mặt người mình thích.
Phòng học đã được sửa sang thành căn nhà cấp bốn, hai lối ra vào phía trên và dưới, tôi tìm cách mở cửa nhưng không tài nào mở nổi. Tiếng gỗ va mạnh vào cửa tạo tiếng động khi tôi cố kéo, chợt chột dạ rồi ngước lên nhìn về phía bảng dạy.
Thật may, thầy Vỹ vẫn tập trung viết bài và không ngó xuống đây.
Thằng Tý ngồi cuối, nó lớn nhất và thông minh nhất trong đám trẻ làng. Tôi dùng tạm cây sào dựng bên ngoài, khều nó qua ô cửa sổ cuối lớp với hi vọng thằng bé sẽ giúp mình.
“Cái gì đấy!” Thắng Tý bực, nó bị tôi chọc làm ngứa ngáy, khó chịu định quay xuống mắng nhưng nhận ra mình là người ngồi bàn cuối. Nó ngơ ngác, rùng mình rồi lại ngoảnh mặt lên.
Tức điên, nó còn không thèm nhìn tôi lấy một cái, người đang đứng sờ sờ ngay cửa sổ gần lớp. Tôi phải khều nó lần hai và kịp gọi trước khi nó chú tâm vào bài học hơn.
“Tý, Tý.”
“Ơ, cô Nhã. Cô làm gì ở đây?” Thằng Tý cúi đầu, lấy hai đứa ngồi trên mình một bàn che chắn, tiến sát mép bàn học để nói chuyện.
“Mở chốt cho ta. Cửa bên dưới.”
“Bên dưới, à. Chờ con.”
“Cẩn thận thầy Vỹ.” Tôi nhắc khéo.
Cửa bên dưới được mở, may mắn của tôi hôm nay là lẻn vào lớp học của thầy Vỹ thành công, nhờ có sự giúp đỡ của thằng Tý. Đương nhiên, làm việc tốt phải có thưởng, tôi đưa cho nó kẹo ngon để sẵn trong túi áo kèm theo lời dặn cấm nói gì đến việc tôi trong lớp.
“Con xin.” Thằng Tý nhận bằng hai tay, mắt sáng ngời như tìm được vàng, nó bỏ một viên vào mồm, mấy viên còn lại giấu kĩ trong túi quần như thể mấy đứa khác trong lớp sẽ cướp mất từ lúc nào không hay.
Còn tôi, đang cố gắng ngồi cúi người thấp nhất có thể, thậm chí là nằm ra bàn để không bị phát hiện. Trong đầu cứ lẩm nhẩm câu ‘đừng phát hiện, đừng đuổi’ vì tôi sợ thầy Vỹ sẽ trực tiếp ném tôi ra khỏi lớp trước sự chứng kiến của đám trẻ làng.
Tôi không dám ngó mặt lên nhìn với hi vọng có thể ngồi im trong lớp đến khi hết buổi học. Dù có bị lời nói ẩn ý của thầy Vỹ làm cho buồn nẫu ruột vài ngày nhưng tâm tư của tôi vẫn hướng về người đàn ông đã buông lời ‘tệ’ ấy.
Dẫu biết là điều không đúng, bị mời khỏi lớp nhưng tôi vẫn ngồi ở đây. Dỏng tai lên nghe từng câu từ mà đối phương truyền đạt. Giọng thầy không quá bay bổng, trầm ổn đủ để thu hút sự chú ý từ đám trẻ. Từng chữ nói ra đều mang dáng vẻ của một tâm hồn yêu tri thức muốn truyền đạt đến mọi người.
Tôi chỉ dám hơi ngóc đầu lên đủ để thấy thầy đang chú tâm giảng bài rồi lại quên mất mình đang trốn vì lẻn vào lớp học.
Giọng nói ấy, thanh âm ấy làm tôi không dứt ra được, cứ nằm úp mặt trên bàn rồi ngẩn ngơ nghe đến lúc đám trẻ tan học từ lúc nào không hay biết.
Nghĩ cũng thấy lạ. Lần đầu tiên tôi bị người khác trêu đủ thứ chuyện, giúp đỡ rồi phớt lờ, vậy mà tâm trí vẫn đầy hình bóng người. Đúng là lòng người, một khi đã muốn thì chẳng chịu nghe lời, có ép có khuyên đến mấy cũng bằng thừa.
Vài lần gặp mặt, tương tư nhớ
Trò chuyện đôi lời, lòng vấn vương
Dẫu người phớt lờ, vẻ làm ngơ
Lòng vẫn cố chấp, mong đợi chờ.
Không ai được phép nói tôi phải từ bỏ, ngưng làm một chuyện gì đó. Dẫu sao, bản thân đã nhận ra mình đã phải lòng thầy Vỹ, dù bị con trai nhà thầy Mo ẩn ý về việc hai chúng ta không thể đứng ngang hàng với nhau nhưng biết sao giờ, không lẽ, tôi lại đồng ý và cứ thế kết thúc mọi thứ khi tiếng yêu này còn chưa được bày tỏ.
Vì ngồi tư thế này quá lâu, tôi hơi khó khăn lúc ngóc đầu dậy. Bả vai cũng cứng đờ và tê mất một lúc.
Lớp học tan tầm trưa, đám trẻ lúc này đứng hết lên, chào thầy Vỹ thật to rồi ba chân bốn cẳng ra khỏi lớp, chỉ có mình tôi vẫn đang nằm dài trên bàn vì giữ tư thế này quá lâu. Chưa kịp chuồn ra ngoài thì đã bị bắt tại trận.
Ấy thế mà hay, thầy Vỹ nhìn thấy có dáng người nhỏ con bên dưới, vội đi xuống, chắc đứng từ xa đã thấy quen mặt, liền hỏi.
“Cô Nhã, cô làm gì ở đây?”
“Tôi nghe giảng.”
“Cô vào đây bằng cách nào?” Thầy Vỹ đi xuống, đứng cạnh, mặt đăm chiêu còn tôi thì vẫn úp nửa mặt vào bàn, một tay cố khều khều ra hiệu cần giúp đỡ.
Thầy Vỹ cũng ngầm hiểu, cẩn thận đỡ tôi ngồi dậy, không dám động chạm quá nhiều, một tay đỡ lấy bả vai, tay còn lại để phía sau làm điểm tựa, từ từ để tôi ngồi đúng tư thế.
“Cảm ơn thầy.” Tôi lịch sự, cúi đầu, bẽn lẽn cúi gằm mặt, hai tay như xoắn lại vào nhau chờ bị người thương phũ phàng đuổi đi thêm lần nữa.
“Cô Nhã có sao không?”
“Dạ?” Tôi ngước lên, cứ ngỡ sẽ nhận một trận mắng từ thầy, nào ngờ lại bắt gặp ánh mắt đang ôn tồn hỏi han.
“Tôi hỏi cô Nhã có đau ở đâu không?”
“Tôi không sao, cảm ơn thầy.”
“Vậy thì tốt.” Thầy Vỹ còn việc cần làm, lau bảng, dọn đống sách vừa dạy xong, cứ thế làm ngơ tôi thêm một lúc.
Con người này thật khó đoán, chẳng nói năng gì, cứ hành xử theo ý của mình, bỏ mặc con gái nhà ông Phú nghĩ ra đủ thứ trong đầu.
Tôi chỉ mới đứng dậy, thầy Vỹ đã nhìn chằm chằm về phía tôi, hỏi đúng một câu, mặt tỉnh bơ.
“Ngày mai cô Nhã vẫn đến?”
“Nếu thầy cho phép.” Tôi đáp.
“Cô nên đi cửa trước và ngồi thẳng lưng. Cả một buổi học mà nằm ra bàn như thế, tôi sợ cô Nhã không nghe giảng được.”
“Tôi vẫn nghe được, không cần thầy phải.”
Tôi định cãi lại, giống như mọi khi bị thầy Vỹ trêu, định gân cổ đôi co rồi làm vẻ như muốn tung một cước vào mặt con trai nhà thầy Mo nhưng nghe kĩ lại, tôi đã phải dừng lại một lúc.
“Thầy cho phép tôi đến.”
“Lần sau, cô Nhã không cần cúi người thế đâu.”
“Thầy nhận ra từ lúc nào.” Tôi chột dạ, vành tai cũng nóng dần lên khi bị phát hiện.
“Từ lúc cô chọc gậy vào người thằng Tý.” Thầy Vỹ đáp nhẹ tênh, “Tôi đứng phía trên này, đương nhiên thấy được toàn bộ. Cô Nhã dù cố lẻn vào và không muốn tôi thấy đi chăng nữa thì tôi cũng nhận ra từ đầu rồi.”
Vẫn là kiểu nói chuyện đáng ghét ấy nhưng tôi không thể phản bác, chỉ biết ngậm ngùi đứng yên chịu trận. Tuy nhiên, may sao, cái việc được vào lớp ngồi một cách chính đáng mà không cần rình rập nay đã thành công.
“Còn nữa.” Thầy Vỹ đi ra đến cửa nhưng rồi ngoái lại, nụ cười có chút ranh mãnh, “Cô Nhã đi guốc vào đi, đừng để chân trần chạy về nhà, không ông Phú lại sinh nghi cô ham chơi rồi làm mất guốc.”
“Tôi sẽ không đãng trí đến mức đấy đâu.”
Thầy Vỹ nhìn tôi thêm một lúc, bật cười rồi rời đi. Còn tôi, vẫn một mình trong căn nhà cấp bốn, nhìn xuống đôi chân trần đã dính bùn đất và đôi guốc mới được đặt bên cạnh, không nỡ mà xỏ vào.
Trong lòng vừa giận vừa vui. Dù bị ghẹo nhưng tôi vẫn tủm tỉm cười khi thầy Vỹ đã chấp nhận để tôi vào lớp.
“Có cái guốc mà cũng nhắc. Ghét.” Cầm guốc lên, tôi đi chân đất về nhà, mạnh dạn đi cửa trước.
Quả nhiên, khi tôi ra ngoài, tôi đã thấy thầy Vỹ đứng ngoài sân, trên tay vẫn cầm đống sách, hơi cúi chào cùng điệu cười đắc ý khó hiểu.