Chương 1: Là cậu ấy.
Giữa những buổi trưa hè oi ả, khi tiếng ve râm ran khuất mình trong vòm lá xanh um, đám trẻ chúng tôi lại tụ tập để nói cho nhau nghe về những chuyện đã kể hàng trăm lần mà không thấy chán. Trên tay thường là những cây kem ngọt lạnh giá vài ba ngàn được mua ở tiệm tạp hóa gần đó. Chúng tôi của những tháng năm ấy có niềm tin mãnh liệt vào tương lai của mình, tin rằng sau này khi trưởng thành, ai cũng sẽ trở thành những người lớn giỏi giang, có nhiều tiền và làm được thật nhiều điều mình thích. Đáng tiếc, mùa hè năm ấy vốn không thể nào quay trở lại, chỉ còn vương vấn chút dư âm ấm áp nhuốm màu nắng hạ trong ký ức mong manh. Tớ hiểu, những thứ đã vụt qua kẽ tay rồi thì chẳng thể tìm lại được nữa. Giá như sau một đêm dài chìm trong giấc mộng, tớ có thể đón nhận ánh nắng sớm mai, thấy được cơn gió lùa qua tấm rèm cửa sổ, thấy đôi bàn tay be bé giơ lên giữa không trung. Tớ không thích cái nắng như thiêu như đốt của mùa hè, nhưng nếu được quay trở lại, tớ muốn mùa hè ấy sẽ không bao giờ trôi đi. *** Chuông báo thức vang lên, âm thanh quen thuộc mà nhức nhối kéo Thư Nghi ra khỏi giấc ngủ. Cô mở mắt, chỉ thấy toàn thân nặng trĩu, mệt mỏi đến mức chẳng buồn rời khỏi giường. Kỳ lạ là tối qua cô đâu có thức khuya, vậy mà sáng ra lại uể oải đến thế. Thư Nghi miễn cưỡng ngồi dậy, đưa tay xoa nhẹ hai bên thái dương rồi bước xuống sàn. Trong lòng cô thoáng dấy lên cảm giác mơ hồ như vừa trải qua một giấc mơ rất kỳ lạ, nhưng càng cố nhớ thì đầu óc lại càng trống rỗng. Trong bếp, bố mẹ cô đang ăn sáng. Thấy Thư Nghi đã thay đồ để chuẩn bị đi làm thì lập tức nhìn sang, vẻ mặt lộ rõ sự lo lắng. “Con không sao chứ? Đỡ hơn chưa?” Thư Nghi nhíu mày, ngạc nhiên trước câu hỏi của bố: “Dạ? Con có bị làm sao đâu ạ?” “Con không nhớ gì hết à?” Bố cô nâng gọng kính, ánh mắt đầy ngạc nhiên. “Nhớ gì cơ ạ?” “Tối hôm qua con bị ngất xỉu trong nhà kho, bố con phải…” Ông chợt quay sang nhìn mẹ, ánh mắt như ra hiệu dừng lại. Rồi ông quay về phía Thư Nghi, giọng nói dịu đi: “Chắc là do con làm việc quá mệt nên mới ngất. Từ nay nhớ sinh hoạt điều độ hơn, đừng cố quá sức nữa nhé!” “Con bị ngất trong nhà kho ạ?” Thư Nghi ngạc nhiên, cô bước tới kéo ghế ngồi xuống. “Bố mẹ kể lại toàn bộ cho con nghe với, sao con chẳng nhớ gì cả.” Mẹ cô chậm rãi nhớ lại: “Tối qua mẹ đi tìm con mà không thấy đâu, gọi mãi cũng không nghe con trả lời. Mẹ lên nhà kho thì thấy con đã ngất xỉu dưới sàn rồi, sau đó thì con ngủ li bì cho tới sáng luôn.” Bà vỗ nhẹ lên tay Thư Nghi, nở nụ cười trấn an: “Bố mẹ đoán chắc là do con làm việc nhiều quá nên mới ngất thôi. Từ nay nhớ để ý sinh hoạt một chút là được. Trưa nay mẹ mua gà về hầm cho con ăn nhé?” “Vâng ạ…” Thư Nghi đáp khẽ, trong lòng vẫn chưa hết hoang mang. Đây là lần đầu tiên cô gặp phải chuyện kỳ lạ như vậy. Nhưng thấy đã muộn giờ, cô không nán lại thêm, chào bố mẹ rồi vội vàng đi làm. Dù mới buổi sáng, Hà Nội thời điểm này đã nóng hầm hập như chiếc chảo dầu đặt trên bếp lửa. Gió trên cao đuổi những đám mây dồn về một góc trời, càng khiến nắng chẳng chút e dè mà đổ thẳng xuống làm rát da rát thịt con người ta. Đến công ty, Thư Nghi kể lại chuyện buổi sáng cho cô bạn đồng nghiệp. Ngọc Trà nghe xong thì tròn mắt: “Dạo này mày có thấy cơ thể có dấu hiệu gì lạ không đấy?” “Không…” Thư Nghi lắc đầu, đưa hai ngón tay day nhẹ thái dương, nhắm mắt suy nghĩ. “Tao vẫn thấy bình thường. Chỉ là không biết mình ngất lúc nào và vì sao lại ngất. Tao chỉ nhớ mang máng là mình có mơ một giấc mơ rất kỳ lạ, nhưng lại không nhớ nổi nội dung. Dạo này tao hay bị vậy lắm, tỉnh dậy là quên sạch giấc mơ, chỉ còn sót lại cảm giác lúc mơ thôi. Như thế có tính là dấu hiệu gì không?” Ngọc Trà ngửa mặt nhìn trần nhà, gãi gãi má: “Mơ xong tỉnh dậy không nhớ là chuyện bình thường mà. Nếu bảo đó là dấu hiệu thì chắc không phải đâu. Quan trọng hơn là mày mất hẳn ký ức ngay trước lúc ngất ấy.” “Ừ, thật, tại sao tao chả nhớ gì hết nhỉ?” Thư Nghi chống cằm. Càng nghĩ càng cảm thấy khó hiểu, chẳng lẽ trí nhớ của cô đã tệ đến như vậy rồi sao? “Đến mức đó thì sắp xếp đi viện khám tổng quát đi, lỡ có bệnh thì còn phát hiện sớm.” "Chịu thôi, rảnh được mỗi ngày chủ nhật mà bệnh viện đâu có làm việc." “À đúng rồi, tao nghe kể là sắp tới cả công ty mình sẽ đi team building* ở biển Đồ Sơn. Hình như quê mày ở Hải Phòng đúng không?” "Ừ, nhưng tại sao phải đi biển chứ..." "Sao thế? Không thích à?" "Nghe tới biển là tao thấy mệt trong người, không hứng thú lắm." Thư Nghi không mặn mà với biển cho lắm, đi team building đã mệt rồi còn phải đến nơi mà mình không muốn nữa. "Sống ở thành phố biển mà lại chê biển à? Cố mà đi, không đi sếp lại càm ràm nữa đấy." “Đi chơi với gần cả trăm người thì đúng là một hình phạt kinh khủng.” Cô nhìn đồng hồ, chợt nhớ ra chiều nay còn phải đi dự hội thảo về trí tuệ nhân tạo nữa, lại đúng vào hôm mà cô thấy cả người mình mệt mỏi rã rời. *Team building: Là hoạt động được các công ty thường xuyên tổ chức để tăng cường sự gắn kết, tinh thần đồng đội của nhân viên thông qua các hoạt động vui chơi, giải trí, giao lưu. Sự kiện được tổ chức tại một khách sạn cách nhà cô khá xa, nhưng may mắn là khung giờ buổi trưa nên đường sá tương đối thông thoáng. Vừa đặt chân vào sảnh, cô đã nghe thấy hai em đồng nghiệp gọi lớn tên mình. Thư Nghi liền bước nhanh về phía họ. Thấy xung quanh có rất nhiều gian hàng bày biện đủ loại thức ăn và đồ dùng, cô không khỏi tò mò, liền lên tiếng hỏi: “Sự kiện gì đây?” “‘Ngày hội thương mại điện tử’ ạ. Nghe bảo hôm nay bên Nova cũng tới, nhưng họ đi dự sự kiện này á chị.” Công ty mà Thư Nghi đang làm tên là ASF - một nhánh con thuộc sở hữu của công ty trò chơi Codara nằm ở trên tầng mười lăm, còn văn phòng của ASF và Nova thì nằm ở tầng mười bốn. Codara là một công ty trò chơi có nhiều tựa game nổi tiếng, cách đây năm năm trước đã thu mua công ty trò chơi điện tử ASF nên nhân viên như bọn cô cũng đi theo, còn Nova là nhánh công ty dịch vụ truyền thông của Codara. Nhưng dù cùng tầng, nhân viên cả hai bên cũng ít khi qua lại, chủ yếu là các sếp đại diện trao đổi để hỗ trợ nhau mà thôi. Hai em đồng nghiệp vừa đi vừa chỉ trỏ từ gian hàng này sang gian hàng khác, miệng không ngừng buôn chuyện về mấy doanh nghiệp được mời đến trong ngày hôm nay. Thư Nghi liếc nhìn gian hàng của tiệm cà phê SeaHolic, thấy trông có vẻ hấp dẫn nên mua thử một cốc trà việt quất để nếm thử. “Quán này là đơn vị đồng hành đó chị!” Cô em đồng nghiệp nhiệt tình giới thiệu cho cô. “Sự kiện này chu đáo ghê, mời nhiều đơn vị bán thức ăn và thức uống miễn phí lắm. Chẳng bù cho bên trí tuệ nhân tạo, chỉ được có mấy cái gian hàng quảng cáo đồ điện tử, đã thế còn nhét hết vào trong hội trường.” “Ồ!” Thư Nghi gật gù, nhấp thêm một ngụm. Nước khá ngon. Nếu nhớ không lầm thì quán cà phê này nằm gần công ty, có lẽ cô sẽ ghé đến khi có dịp. “Nghe bảo giám đốc đó trẻ lắm, năm nay mới hai mươi tám tuổi thôi.” Đến khi vào hội trường rồi, hai em đồng nghiệp vẫn ngồi tám chuyện rôm rả. “Mới hai mươi tám tuổi thôi mà đã lên chức giám đốc rồi á? Thế là bằng tuổi chị Nghi rồi.” Cậu em ngạc nhiên, rồi quay sang vỗ vào cánh tay Thư Nghi. “Chị Nghi, chị hai mươi tám tuổi đúng không?” “Ừ, đúng rồi.” Thư Nghi gật đầu. Thế giới này rộng lớn đến vậy, người tài giỏi bằng tuổi mình cũng nhiều vô kể. “Uầy, chưa được ba mươi tuổi mà đã lên làm giám đốc rồi thì chắc phải giỏi lắm, còn làm ở công ty nước ngoài nữa chứ.” “Đã tài giỏi rồi còn đẹp trai nữa, lát nữa lên diễn thuyết không biết giọng nói có hay không nhỉ? Nếu mà hay nữa thì em đổ cái rụp mất!” Nghe qua cuộc trò chuyện thì có lẽ người được nhắc đến là một trong những diễn giả được mời đến. Bỗng dưng Thư Nghi cảm thấy tò mò về tài năng của “đồng niên” này, xem anh ta giỏi đến thế nào mà có thể trở thành giám đốc sớm như vậy. Hội thảo bắt đầu, Thư Nghi vốn định nghiêm túc lắng nghe nhưng vẫn không thể thoát khỏi được cơn buồn ngủ. Cô đành phải lấy điện thoại ra lướt tin tức cho đầu óc tỉnh táo một chút. Đợi mãi, cuối cùng cũng đến phần diễn thuyết của vị giám đốc trẻ tuổi kia. Đúng như hai em đồng nghiệp nhận xét, người này quả thực rất điển trai. Vóc dáng cao ráo và gọn gàng kết hợp với bộ vest ghi xám khoác lên người càng làm tôn lên khí chất lịch lãm của anh ta. Thì ra người đó chính là Cao Gia Lâm sao? Bất ngờ thật đấy! Thư Nghi tắt điện thoại, dần cảm thấy hứng thú với phần chia sẻ của cậu ta. Cô muốn xem người bạn lâu năm không gặp giờ đã thay đổi như thế nào rồi. Càng nghe, Thư Nghi càng nhận thấy Gia Lâm đã thay đổi rất nhiều. Qua thông tin được giới thiệu, hiện cậu ấy đang làm giám đốc kỹ thuật trong một công ty công nghệ có trụ sở ở San Francisco. Nhân dịp về Việt Nam công tác, cậu được một người bạn - cũng là người tổ chức buổi hội thảo mời đến tham dự với tư cách diễn giả. Đến đoạn tạm ngừng nói để khán giả chiêm ngưỡng thước phim đang trình chiếu trên màn hình lớn, ánh mắt Gia Lâm vô tình dừng lại trên gương mặt cô vài giây rồi nhanh chóng lướt qua, biểu cảm trông lạnh lùng như nhìn người dưng nước lã vậy. Nếu không phải hồi nhỏ hai người từng là bạn của nhau, thì cô đoán mình sẽ chẳng bao giờ có mối quan hệ thân quen với người này được. Trên người cậu ta bây giờ như đang vắt một cái băng rôn to tướng, hiện rõ mấy chữ: Tôi và cậu không cùng đẳng cấp đâu, lượn đi chỗ khác chơi. Hội thảo kết thúc lúc năm giờ ba mươi chiều. Mọi người còn đang chậm rãi rời khỏi hội trường thì hai người em đồng nghiệp của cô đã mất tăm mất tích từ lúc nào. Đúng là sức hấp dẫn của hai từ “tan làm”, ra về nhanh như một cơn gió vậy. Thư Nghi vừa ra khỏi hội trường vừa nhìn xung quanh, vốn định chào hỏi Gia Lâm trước khi ra về nhưng tìm mãi không thấy bóng dáng cậu đâu nên đành thôi. Có lẽ cậu ấy cũng chẳng mặn mà gì với cuộc hội ngộ này. “Ủa? Điện thoại đâu rồi?” Thư Nghi lục tìm trong túi xách nhưng không thấy đâu cả, chẳng lẽ cô để quên điện thoại trong hội trường rồi ư? Cô bèn vội vàng quay lại hội trường, vì chạy gấp quá nên không để ý ở lối rẽ vào sảnh có người đi ra, thế là cơ thể cô đâm sầm vào người đó. Thư Nghi loạng choạng lùi lại hai bước, vội bám vào tường để đứng thẳng lại. “Xin lỗi, tôi không nhìn đường…” Cô lập tức xin lỗi, đến khi ngẩng đầu lên nhìn thì bị gương mặt trước mắt làm cho bất ngờ. Hôm nay là ngày gì mà gặp toàn người đẹp trai thế nhỉ? Chàng trai trước mắt khựng lại giây lát, không nói gì mà chỉ nhìn cô. Chợt, một cảm giác buồn man mác không hiểu vì sao lại dấy lên từ đáy lòng cô vào lúc này. Thư Nghi thấy đối phương không nói thêm lời nào cũng ngại hỏi han, chỉ đành cười trừ, nói câu xin lỗi thêm một lần nữa rồi đi lướt qua người đó để vào phòng tìm đồ. Cơ mà, trông anh ta có vẻ quen quen, hình như cô đã gặp ở đâu đó rồi thì phải? Nhẹ nhõm thay, điện thoại của cô vẫn nằm yên ở chỗ cũ. Thư Nghi thở phào, định rời khỏi hội trường thì bỗng nhiên nhìn thấy Gia Lâm đang đứng ở dưới sân khấu. Vừa hay Gia Lâm cũng nhìn về phía này, ánh mắt cậu dừng trên người cô, nhưng nét mặt không có vẻ gì là muốn chào hỏi cả. "Gia Lâm đúng không?" Thư Nghi mỉm cười, chủ động vẫy tay chào cậu ta. "Ồ, Nghi đấy à?" Gia Lâm tỏ ra bất ngờ, lững thững bước đến chỗ cô. "Lâu ngày quá nhỉ? Không ngờ lại gặp cậu ở đây." "Tớ cũng thế, suýt nữa không nhận ra cậu luôn đấy. Bây giờ cậu đỉnh lắm!" Thư Nghi bật ngón tay cái. "Cũng thường thôi. Còn cậu thì sao? Trở thành đại gia rồi chứ?" "Ầy, cái ước mơ trở thành đại gia đó từ thuở nào rồi..." Thư Nghi xua tay. "Thế giờ cậu đang làm công việc gì vậy? Chắc cũng làm trong mảng này nhỉ?" "Tớ đang làm họa sĩ game, đây là danh thiếp của tớ." Thư Nghi rút danh thiếp của mình ra rồi đưa nó cho Gia lâm. "Công ty game à? Công việc thú vị nhỉ." Gia Lâm cũng đưa danh thiếp của mình cho Thư Nghi, không nán lại lâu mà nói lời tạm biệt. "Tớ có việc rồi nên không thể trò chuyện lâu hơn được, hẹn cậu hôm khác nói chuyện nhé!" "Ừ, bye bye!" Thư Nghi giữ nụ cười trên môi cho đến khi Gia Lâm đã đi khuất, cô miết tấm danh thiếp trên tay một lát rồi thả nó vào trong túi xách. Cô có thể cảm nhận được sự thiếu kiên nhẫn của Gia Lâm thông qua ánh mắt của cậu, trong lòng vì thế mà không tránh khỏi sự hụt hẫng. Chẳng lẽ bạn bè xa cách nhiều năm đều sẽ như thế ư? *** Dù đã sang thu, lại đang tầm bốn giờ chiều, thành phố lúc này vẫn nóng hầm hập như một chiếc lò vi sóng khổng lồ. Không khí hầm hập khiến nhựa đường trông như sắp chảy ra, những tán cây ven đường cũng rũ lá và xanh nhợt đi trong cái nắng nóng triền miên. Gia Lâm quay trở về khách sạn, mệt mỏi tháo cà vạt rồi ném lên giường. Lúc này, tiếng chuông điện thoại bất chợt reo vang, cậu nhìn lướt qua cái tên trên đó rồi nhấn nút nghe: "Mẹ à." "Khi nào con về nhà vậy?" "Chắc còn lâu đấy ạ, ở Hà Nội còn nhiều việc lắm." "Này, tranh thủ về nhà đi, mẹ dẫn con đi xem bói chỗ này hay lắm. Dì Liên vừa bước vào chưa kịp nói gì mà người ta đã đọc vanh vách mọi chuyện từ trong ra ngoài của dì ấy rồi." "Con không đi đâu, mẹ đừng phí công nữa." Gia Lâm day trán, mẹ anh lại thế nữa rồi. "Ơ hay, nếu không muốn cùng mẹ đi xem bói thì mau tìm một cô bạn gái đi. Con gần ba mươi tuổi rồi còn gì nữa?" "Con biết rồi, con cúp máy đây." "Khoan đã... con không chịu về Hải Phòng thì mẹ sẽ ra Hà Nội dẫn con đi xem bói đấy, Hà Nội cũng có nhiều thầy xem tốt lắm." "Mẹ cứ kệ con đi. Thời gian này con đang bận tập trung vào sự nghiệp rồi, mẹ đừng hối thúc con tìm bạn gái nữa được không? Thế nhé, con đi tắm đây." Gia Lâm cúp máy, không muốn bàn đến chuyện này nữa. Bên ngoài, mấy đám mây xám khổng lồ đang ùn ùn kéo đến từ phía chân trời như cánh quân, những hạt mưa đầu tiên rơi xuống rồi vỡ tung trên nền đất bỏng rát, bốc lên cái mùi hơi đất không mấy dễ chịu. Tiếng mưa rào rào như trút nước, gõ vào từng mái ngói những tiếng lộp bộp rộn ràng, xua đi cái không khí nóng nực vừa bao trùm con phố này cách đây ít phút trước. Gia Lâm cứ thế đứng đó, thẫn thờ nhìn vào màn mưa xối xả đằng sau ô cửa kính ấy. |
7 |